Chương 1: Ngọn Đèn Cuối Cùng
# Chương 1: Ngọn Đèn Cuối Cùng
Chiều tắt nhanh trên cánh đồng.
Thắng ngồi ở bậc thềm đình, tay cầm hộp diêm. Gió từ ruộng thổi vào, mang theo mùi rơm rạ mới gặt, mùi bùn khô, mùi của một ngày hè sắp tàn. Phía cuối làng, mặt trời đã khuất sau lũy tre, để lại một vệt đỏ mờ phía chân trời.
Cậu đứng dậy, đẩy cánh cửa đình nặng trịch.
Bên trong tối om. Mùi gỗ mục, mùi nhang cũ, mùi của thời gian đọng lại. Chính giữa gian thờ, một ngọn đèn dầu nhỏ cháy trên bàn thờ Thành Hoàng. Ngọn lửa vàng cam, nhỏ xíu, run rẩy mỗi khi có gió lọt qua khe cửa.
Đèn chưa tắt.
Thắng thở ra. Cậu bước tới, mở hộp dầu, rót thêm một ít vào bầu đèn. Tay cậu run nhẹ. Bao nhiêu năm rồi, cậu vẫn sợ. Không phải sợ ma. Sợ đèn tắt.
Ông nội cậu nói trước khi chết: "Đèn mà tắt, cả làng chết."
Hồi nhỏ Thắng không hiểu. Lớn lên một chút, cậu bắt đầu thấy những thứ người khác không thấy. Bóng trắng lướt qua cuối ruộng. Giọng thì thầm từ dưới giếng khô. Cảm giác có người đứng sau gáy mỗi khi đi một mình trong đêm.
Cậu không kể với ai. Kể cũng chẳng ích gì. Từ đời ông nội, đời cụ, đời cụ của cụ — dòng họ cậu đã giữ cái đèn này. Ai sinh ra trong dòng họ ấy đều thấy ma. Đó là cái giá để giữ lửa.
Cậu quỳ xuống trước bàn thờ, rút ba nén nhang từ bao nilon đã cũ, châm lửa. Khói nhang bốc lên, không tan ra như bình thường, mà tụ lại thành một vệt dài, chậm rãi uốn lượn giữa không gian.
"Con xin phép."
Giọng Thắng khàn. Cậu không biết nói với ai. Thành Hoàng? Ông nội? Hay cái bóng trắng đang đứng sau lưng cậu?
Khói nhang đột nhiên dừng. Nó treo lơ lửng giữa không trung, như một dấu hỏi.
Rồi nó từ từ xoay lại, hướng về phía cậu.
Thắng run lên. Cậu biết có ai đó đã nghe thấy.
"Cậu Thắng đấy à?"
Giọng bà Chín. Nhẹ, khàn, như tiếng gió rít qua kẽ lá. Nhưng không phải từ ngoài tai. Giọng vang lên ngay trong đầu cậu, ấm áp đến lạnh sống lưng.
Thắng gật đầu, mím môi.
"Bà... bà chưa đi ạ?"
"Chưa," giọng bà Chín nói. "Còn mắc nợ. Chưa trả xong."
Bà Chín là hàng xóm của Thắng. Ba hôm trước bà mất, nằm xuống ở tuổi bảy mươi ba. Đám tang xong, con cháu đưa bà đi hỏa táng. Tro cốt để ở chùa. Ai cũng nghĩ bà đã siêu thoát rồi.
Nhưng bà chưa đi.
"Bà mắc nợ gì ạ?" Thắng hỏi.
Im lặng. Khói nhang xoáy chậm hơn.
"Nợ con trai bà. Thằng Hùng vay nặng lãi, lấy sổ đỏ nhà bà cầm. Hôm chết, bà chưa trả xong."
Thắng nhắm mắt. Bàn tay cầm nhang lạnh dần. Như mỗi khi cậu gọi hồn, hơi ấm trong người cậu lại rút ra một ít, theo làn khói nhang, đi vào nơi nào đó giữa hai thế giới.
Cậu đã quen với cái lạnh này. Nhưng hôm nay lạnh hơn. Nhanh hơn.
"Bà cần con làm gì?"
"Tìm sổ đỏ trong tủ nhà bà. Đưa cho thằng Hùng, bảo nó trả nợ. Rồi bà đi được."
"Con làm được ạ."
Khói nhang chợt tan. Một vệt khói mỏng cuốn lên trần đình rồi biến mất. Căn đình lại tối om, chỉ còn ngọn đèn dầu cháy lập lòe.
Thắng đứng dậy. Chân cậu tê cứng. Cậu nhìn xuống bàn tay cầm que diêm — các ngón tay trắng bệch, đầu móng tím ngắt. Cậu mới hai mươi hai tuổi, nhưng đôi tay cậu trông như của một người đàn ông năm mươi.
Cậu bước ra khỏi đình, kéo cánh cửa gỗ nặng nề khép lại.
Bên ngoài, trăng đã lên. Cánh đồng trải dài trắng xóa dưới ánh trăng, lặng yên đến kỳ lạ. Không tiếng chó sủa. Không tiếng dế. Những đêm thế này, Thắng biết mình không phải người duy nhất thức.
Một con chim lạ bay lên từ ao cuối làng. Nó kêu một tiếng, rồi vụt vào bóng tối.
Thắng cúi xuống nhặt bao nhang rỗng, rồi nhìn về phía ngôi đền. Qua khe cửa, ánh đèn dầu le lói hắt ra, nhỏ xíu, yếu ớt. Cậu đưa tay lên run run, nhìn mu bàn tay mình dưới trăng.
Lạnh.
Lạnh như người chết.
Cậu nhớ một đêm, ông nội ngồi ở bậc thềm này, nhìn tay mình, rồi nói: "Khi nào thấy tay mình lạnh như tay người chết, là gần đến lúc rồi."
"Lúc nào ạ?" Thắng hỏi.
"Nhưng thằng Hùng nợ một trăm hai mươi. Nếu cô ký cho mượn thẻ, nó xoay được, không mất nhà. Cô cho nó mượn, nó trả trong ba tháng. Không thì nhà bà Chín mất, bà Chín thành Hồn Đói."
Thắng lưỡng lự. Cậu không có một trăm hai mươi. Nhưng cậu có thẻ tín dụng mới mở, hạn mức đúng một trăm năm mươi.
"Con về lấy thẻ," cậu nói.
Bà Chín nhìn cậu. Mắt bà đỏ hoe. "Cậu làm vậy, cậu mất phần dương khí. Đền cậu giữ — gặp Hồn Đói sẽ không còn sức."
"Con biết."
Thắng về nhà, lấy thẻ, chạy ra cây rút tiền cuối làng. Gió đêm thổi rát mặt. Một tiếng chim kêu từ dưới đồng vọng lên. Cậu không dám nhìn về phía đình, không dám nhìn xuống ao, không dám nhìn vào những bóng tối đang lấp ló sau từng gốc cây.
Cậu rút một trăm hai mươi, bỏ vào phong bì, đưa cho bà Chín.
Bà Chín cầm phong bì, tay run. Bà không nói gì, chỉ gật đầu. Rồi bà quay lưng, bước về phía đồng. Bóng bà mờ dần, tan vào màn sương trắng.
Thắng thở ra. Một phần dương khí nữa vừa rời khỏi cơ thể cậu. Lạnh. Tay cậu lạnh hơn hôm qua một chút, da mặt cậu nhăn lại.
Cậu đứng giữa đồng, nhìn về phía ngôi đền.
"Sao hả?" Tiếng bà Chín lại vọng lên, lần này xa hơn.
"Con ổn."
Cậu quay lại bước về đình. Đèn vẫn cháy. Nhưng cậu biết — mỗi lần cậu dùng phép thuật này, mỗi lần cậu giúp một hồn ma siêu thoát, cậu mất một phần dương khí. Một ngày nào đó, cậu không còn dương khí để mất nữa.
Cậu sẽ thành người, không âm không dương, kẹt giữa hai cõi.
Nhưng cậu vẫn phải giữ ngọn đèn này.
Vì nếu đèn tắt, cả làng sẽ thấy những gì cậu đang thấy.
Cả làng sẽ nghe những gì cậu đang nghe.
Và những thứ đó sẽ không dừng lại cho đến khi không còn ai trong làng để nghe nữa.
Thắng ngồi xuống bậc thềm, kéo bao nilon đựng nhang ra. Một que cuối cùng. Cậu cầm nó lên, nhìn que nhang mảnh dưới ánh đèn đường vàng vọt.
Sáng mai phải mua nhang mới. Nhưng sáng mai làng họp, bàn việc thờ cúng trong đền. Có người muốn dỡ đền đi, lấy gạch xây nhà văn hóa.
Cậu không biết phải giải thích thế nào. Bao nhiêu người tin? Không ai tin.
Họ sẽ không bao giờ tin. Cho đến khi ngọn đèn này tắt.
Cho đến khi họ không nghe thấy tiếng chó sủa nữa, vì con chó sợ. Cho đến khi họ thấy mẹ họ, cha họ, ông bà họ đứng dưới bếp lúc nửa đêm, im lặng, nhìn họ.
"Chưa ai sẵn sàng đâu," ông nội cậu từng nói. "Chỉ có mình mình thôi."
Thắng thắp que nhang cuối cùng. Khói bốc lên, mỏng như một sợi tơ. Cậu nhìn theo nó, lên cao, lên mãi, cho đến khi nó tan vào bóng tối.
Cậu cầu mong đêm nay không có gì gọi cậu nữa.
Nhưng cậu biết — sắp có người đến. Cậu có thể cảm nhận được. Một bóng đen đang đi về phía đình từ cuối làng. Bước chân không tiếng, nhưng mặt đất dưới chân cậu rung nhẹ.
Thắng nhắm mắt.
Mười ngón tay cậu bấu vào bậc thềm đá lạnh. Cậu không muốn mở mắt. Nhưng nếu cậu không mở, người đó sẽ đến gần hơn, đến mức cậu nghe thấy tiếng thở trên gáy.
Cậu mở mắt.
Trước mặt cậu là một người đàn ông. Mặc áo đen, đứng im như tượng, mặt trắng bệch dưới trăng. Đôi mắt ông ta đen ngòm, không có lòng trắng.
Ông ta nhìn Thắng.
Thắng nhìn ông ta. Một lúc lâu.
Rồi ông ta cúi xuống, nhặt một cọng rơm dưới đất, vân vê trong tay, rồi bỏ vào túi áo. Không nói một lời, ông ta quay lưng, bước ra cổng đình, tan vào màn đêm.
Thắng ngồi đó, tay vẫn bấu vào bậc thềm. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Cậu vẫn không biết người đàn ông đó là ai, sống hay chết, và tại sao ông ta lại đến.
Nhưng cậu biết một điều:
Đây mới chỉ là bắt đầu.
--- *Hết chương 1*
Bạn thấy chương này thế nào?