Chương 14: Cỏ Trên Mép Khe
# Chương 14: Cỏ Trên Mép Khe
---
Cỏ mọc nhanh hơn thường. Ngày thứ tư sau chuyến xuống khe, cỏ đã cao nửa mét. Loại cỏ này — thân đen, lá to bản — Huy chưa bao giờ thấy.
Hắn nhổ một cọng. Nhựa đen chảy ra, dính vào tay. Không mùi.
Ông Trung đến chiều hôm đó. Ông đi từ xóm trên xuống, mang theo một bọc nhỏ.
"Tao mang nhang cho mày," ông nói, đặt bọc lên bệ đá trong đền. "Nhang này đốt được ba ngày. Không tắt."
Huy nhìn ông Trung. Ông già đi thấy rõ. Mắt ông đỏ, quầng thâm nặng.
"Ông không ổn," Huy nói.
"Tao ổn. Mày mới không ổn."
Ông Trung chỉ tay ra ngoài. "Cỏ đen chỉ mọc khi dưới khe đầy. Hồn ở dưới đó đang ngóc đầu."
"Có nghĩa là gì?"
"Có nghĩa là Trần Thị Huyền nói dối mày. Khe tạm yên, nhưng hồn dưới đó đang đợi. Khi đủ đông, chúng nó sẽ trồi lên."
Huy im lặng. Hắn nhìn đống nhang ông Trung mang đến. Mùi trầm thơm nồng.
"Đốt đi," ông Trung nói. "Và đừng xuống khe nữa."
"Bà ta sẽ lên đây."
"Thì kệ. Mày là người giữ đèn. Đèn còn, cửa còn đóng."
Ông Trung đứng dậy. Trước khi đi, ông nói thêm: "Huy này, khi mày không thấy màu nữa, đừng hoảng. Đó là chuyện bình thường."
"Bình thường?"
"Người giữ đèn nào cũng vậy. Đèn lấy dương khí của người giữ. Mất màu trước. Sau đó mất cảm giác. Rồi mất ký ức. Cuối cùng —"
Ông Trung ngừng. Ông không nói hết câu.
Huy biết cuối cùng là gì. Chết.
Sau khi ông Trung đi, Huy đốt một nén nhang. Khói bay lên, tỏa trong đền. Ngọn đèn dầu cháy cạnh đó, lung lay nhẹ.
Huy nhìn quanh. Đền Đồng Khô — cái tên gọi từ bao đời — không một pho tượng. Chỉ một ngọn đèn trên bệ thờ. Cây nhang cắm trước đèn.
"Huy này."
Giọng đàn bà. Trần Thị Huyền.
Huy không quay lại. Hắn biết bà ta đứng sau lưng.
"Cỏ mọc đẹp nhỉ," bà ta nói. "Hai trăm năm rồi, tao mới thấy cỏ mọc trên khe."
"Bà nói dối tôi," Huy nói.
"Tao nói dối mày chuyện gì?"
"Bà bảo khe yên rồi."
"Khe yên thật. Tao không nói dối." Bà Huyền bước lên, ngồi xuống cạnh Huy. "Nhưng yên với tao khác yên với mày. Tao ở dưới đó. Tao biết."
"Bà muốn gì?"
"Cùng một thứ. Tao muốn ra."
"Bà ra rồi."
"Chưa. Khe còn đó. Cỏ mọc là dấu hiệu — hồn dưới đó đang mạnh lên. Khi đủ mạnh, chúng nó phá ấn. Tao đi cùng chúng nó. Hoặc tao ở lại. Mày muốn loại nào?"
Huy quay lại nhìn bà ta. Trần Thị Huyền mặc áo dài đen, tóc búi cao. Mặt bà ta trắng bệch, nhưng mắt sáng.
"Tao muốn khe đóng lại," Huy nói.
"Không được. Khe do đạo sĩ thời Minh Mạng lập. Một khi đã mở, không đóng lại được."
"Đã mở rồi?"
"Tao mở. Khi mày đặt chân xuống lần đầu."
Huy thấy lạnh. Hắn ngồi xuống bệ đá. Mệt.
"Làm sao để khe yên?" hắn hỏi.
"Giữ đèn. Đừng để tắt. Đừng xuống thêm lần nào nữa."
"Mày bảo tao đừng xuống. Nhưng mày sẽ lên."
"Tao lên được là nhờ mày yếu. Mày càng yếu, tao càng mạnh. Nếu mày mạnh — tao ở dưới."
Huy nghe. Hiểu.
"Thế là đơn giản," hắn nói.
"Đơn giản thế đấy. Cuộc đời vốn vậy."
Trần Thị Huyền đứng dậy. Bà ta biến mất trong bóng tối. Dưới khe, cỏ đen rung lên.
Huy ngồi lại. Đèn cháy. Hắn nhìn đèn.
Sáng hôm sau, cỏ đen đã mọc cao hơn đầu gối.
Bạn thấy chương này thế nào?