Chương 13: Người Trong Khe
# Chương 13: Người Trong Khe
---
Huy ngồi trước đền suốt ba ngày sau chuyến xuống khe. Tay hắn vẫn cầm cái bật lửa cũ. Đèn dầu trong đền cháy bình thường. Cỏ quanh mép khe mọc xanh hơn mọi khi.
Bà Sáu hiện ra lúc xế trưa, ngồi dưới gốc cây gạo. Bà ta nhìn Huy hồi lâu.
"Mặt mày xanh quá," bà nói. "Xuống đó rồi hả?"
Huy gật. Không nói thêm.
"Người lành không nên xuống khe. Thạch có xuống một lần — sau đó hắn tắt nhanh hơn."
"Biết rồi."
Bà Sáu không nói nữa. Bà ta lặng lẽ như đến. Trên gốc cây chỉ còn mấy cái lá rung nhẹ.
Huy nhìn vào đền. Ngọn đèn dầu cháy. Ngọn lửa màu cam — nhưng hắn đột nhiên thấy nó đang nhạt dần. Không phải đèn yếu. Mắt hắn đổi.
Hắn giơ tay ra. Thấy rõ. Hắn đưa bàn tay sát mặt. Da tay vẫn nguyên. Nhưng màu sắc trên đầu ngón tay — cái màu hồng của thịt — hắn không thấy nữa.
"Bắt đầu rồi," Huy nói một mình.
Đêm đó, đứa trẻ đến. Nó ngồi bên Huy, nhìn đèn.
"Cậu mất màu rồi," nó nói.
"Ừ."
"Trần Thị Huyền đang nhờ cậu. Cậu càng xuống đó nhiều, càng yếu nhanh."
"Nhưng khe đã yên."
"Tạm thôi." Đứa trẻ lắc đầu. "Bà ta muốn cậu yếu hơn nữa. Khi cậu đủ yếu, cửa mở."
Huy nhìn đứa trẻ. "Mày biết chuyện gì ở dưới đó không?"
Đứa trẻ im lặng. Hồi lâu sau nó nói: "Dưới đó có nhiều hồn. Hồn của những người bị nhốt cùng Trần Thị Huyền. Họ ở đó hai trăm năm."
"Sao mày biết?"
"Tao nghe. Từ dưới khe, có tiếng vọng lên. Tao nghe mỗi đêm, khi làng ngủ."
Huy lạnh sống lưng. Hắn chưa bao giờ nghe gì từ dưới khe ngoài tiếng nước.
"Giờ thì cậu nghe được rồi đấy," đứa trẻ nói. "Đứng gần khe mà nghe."
Huy đứng dậy, đi ra mép khe. Đất dưới chân mềm. Cỏ mới mọc phủ kín mép. Hắn cúi xuống, lắng nghe.
Dưới lòng đất, có tiếng động. Không phải nước. Là tiếng người thì thầm. Nhiều tiếng. Chồng lên nhau.
Huy lùi lại. Mặt tái.
"Họ nói gì?" hắn hỏi.
Đứa trẻ nhún vai. "Họ kêu tên cậu."
Huy không ngủ được đêm đó. Hắn ngồi bên đèn, nhìn ngọn lửa. Mỗi lần chớp mắt, hắn thấy màu sắc mờ đi thêm một chút.
Sáng hôm sau, Huy soi gương. Mặt hắn vẫn còn. Nhưng môi — cái màu hồng của môi — hắn không thấy nữa. Môi hắn màu xám.
Huy cười gượng. Hắn nhớ lời Thạch: "Khi mày không thấy màu đỏ nữa, là bắt đầu."
Huy ra đền, thắp nhang. Khói bay lên. Màu trắng. Hắn vẫn thấy trắng. Vàng đèn — thấy vàng. Nhưng đỏ, hồng, cam — mờ dần.
Hắn vào bếp, nấu nước. Đun ấm. Sờ tay vào ấm — nóng. Nhưng không thấy đau. Chỉ thấy ấm.
Huy nhìn bàn tay mình. Đỏ ửng. Hắn không rút tay lại.
Huy cười. Cay đắng.
"Thạch ơi," hắn nói vào không gian. "Mày trụ ba mươi mốt ngày. Tao sẽ trụ lâu hơn."
Không ai trả lời.
Nhưng từ dưới khe, tiếng thì thầm vọng lên: "Huy — Huy ơi — xuống đây — "
Bạn thấy chương này thế nào?