Chương 16: Mùa Trăng
# Chương 16: Mùa Trăng
---
Trăng tháng bảy. Làng làm lễ xá tội vong nhân. Khói nhang bay mù mịt.
Nhà nào cũng đốt vàng mã, cúng cơm, cúng cháo cho hồn ma đói. Trẻ con trong làng được dặn: "Tối nay không ra ngoài. Ma nhiều."
Huy dọn dẹp đền từ sớm. Hắn quét sân, thắp thêm một cây đèn dầu dự phòng. Ông Trung mang đến một mâm cúng: gà luộc, xôi, rượu trắng, tiền vàng.
"Cúng đền đi," ông Trung nói. "Không cúng đền, hồn dưới khe không yên."
Huy bày mâm trước bệ thờ. Thắp ba nén nhang. Khói tỏa ra mờ mịt.
Huy đọc mấy câu khấn ông Trung dạy: "Nam mô A Di Đà Phật. Kính lạy các vị thần linh thổ địa. Hôm nay ngày rằm tháng bảy, tín chủ dâng mâm lễ, cúng cho các vong hồn không nơi nương tựa..."
Huy đọc đến đó thì ngừng. Trong đền — ngoài ngọn đèn dầu — xuất hiện những bóng người.
Họ đứng rải rác. Đàn ông, đàn bà, trẻ con. Người mặc áo nâu, người mặc áo vá, có người mặc quân phục cũ.
Huy lạnh người. Hắn chưa thấy nhiều hồn cùng lúc thế này.
"Không sao," giọng đứa trẻ vang lên sau lưng. "Họ đến ăn cúng. Cậu cứ tiếp đi."
Huy đọc tiếp bài khấn, tay run. Những hồn ma đến gần mâm cúng. Họ không ăn bằng miệng. Họ cúi xuống hít khói nhang, hít mùi đồ cúng.
Huy thấy một hồn trẻ — khoảng mười lăm, mười sáu — đưa tay bốc nắm xôi. Bàn tay em xuyên qua xôi. Em cố gắng mấy lần, không được.
Đứa trẻ bên cạnh Huy nói: "Cậu cho họ một phần nhang riêng."
Huy lấy thêm một nén nhang, thắp, cắm riêng cho đám hồn trẻ. Đứa trẻ chết đói năm xưa dẫn đường cho họ.
Khói nhang cuộn thành vòng. Những hồn trẻ cúi xuống hít khói. Mặt họ đỡ xanh hơn.
Một hồn già đến trước mặt Huy:
"Người giữ đèn trẻ tuổi," ông cụ nói, "cảm ơn."
"Ông là ai?"
"Tao là người làng này. Chết năm chín. Đói. Nhờ mày cúng, tao mới ăn được bữa đầu tiên sau ba mươi năm."
Huy nhìn ông cụ. Áo nâu vá chằng vá đũa. Râu tóc bạc phơ.
"Không có gì," Huy nói.
"Có chứ. Con người khinh hồn ma đói. Mày không."
Huy không biết nói gì. Ông cụ hiện ra rõ dần — người già làng, chết đói năm nào.
"Tao cảnh cáo mày một điều," ông cụ nói, giọng hạ thấp. "Trần Thị Huyền — đừng tin. Bà ta bị nhốt hai trăm năm có lý do."
"Lý do gì?"
"Bà ta giết người. Nhiều người."
Huy im lặng. Ông cụ lui vào khói nhang. Hình như ông tan ra, như một làn khói.
Trăng lên cao. Làng chìm trong ánh bạc. Huy ngồi một mình với ngọn đèn. Đêm tháng bảy dài lắm.
Tiếng khóc vọng từ xa. Tiếng trẻ con. Tiếng đàn bà. Huy nhắm mắt. Mở mắt. Mọi thứ mờ dần.
Hắn không thấy màu đỏ nữa. Từ tối nay.
Màu cam của lửa, màu vàng của nhang — hắn vẫn thấy. Nhưng đỏ — máu, nhang tờ, gạch đất nung — tất cả xám ngắt.
Huy nhìn lên trăng. Trăng tháng bảy tròn vành vạnh. Màu trắng. Hắn thấy trắng. Cảm ơn trời, hắn vẫn thấy màu trắng.
Bạn thấy chương này thế nào?