Chương 17: Đứa Trẻ Và Con Diều
# Chương 17: Đứa Trẻ Và Con Diều
---
Sáng hôm sau, Huy ra vườn sau đền. Trên cây gạo có một con diều mắc kẹt. Diều bằng giấy bìa, đuôi dài, đã rách.
Huy gỡ nó xuống. Tay dính mực tàu và hồ dính.
Đứa trẻ ngồi cạnh, chăm chú nhìn.
"Con diều của mày à?" Huy hỏi.
"Không. Của thằng cu Dũng trong làng."
"Tại sao mày biết?"
"Tao thấy nó thả. Con diều bay cao, rồi mắc vào cây gạo. Nó không dám lên đền lấy."
Huy nhìn con diều. Rách thật. Có thể vá. Hắn vào đền lấy kéo, hồ dính, giấy màu. Đứa trẻ theo sát.
"Làm gì thế?" nó hỏi.
"Vá diều."
Huy cẩn thận cắt giấy, phết hồ lên chỗ rách. Đứa trẻ xem, im lặng. Khi Huy vá xong, con diều lành lặn lại.
"Đẹp," đứa trẻ nói.
"Mang trả nó đi."
Đứa trẻ lắc đầu. "Tao không cầm được đồ."
Huy nhìn đứa trẻ. Phải. Hồn không cầm được đồ vật người dương.
"Để tao mang cho."
Huy cầm diều đi vào làng. Nhà cu Dũng ở cuối xóm. Cậu bé thấy diều, mừng rỡ.
"Huy mang về cho tao hả?"
"Ừ. Vá rồi. Thả cẩn thận."
Cu Dũng ngước nhìn mặt trời. "Trời nắng. Chiều nay thả."
Huy về đền. Đứa trẻ vẫn ngồi đó.
"Ngày xưa tao cũng thích thả diều," nó nói. "Nhưng không có."
"Năm đói, không có diều."
"Ừ. Tao chỉ có cái đói."
Huy ngồi xuống cạnh nó. Mặt trời lên cao, ánh nắng chiếu qua mái đền. Đứa trẻ tránh ánh nắng — nó lùi vào bóng tối.
"Cậu sợ nắng không?" Huy hỏi.
"Hồn nào cũng sợ nắng."
"Thế sao mày đi được giữa ngày?"
"Tao yếu lắm. Cậu không thấy tao mờ sao?"
Huy nhìn kỹ. Đúng. Đứa trẻ mờ hơn mọi khi. Dưới nắng, gần như không thấy.
"Mày yếu đi hả?"
"Ừ. Khe mở, hồn dưới đó lên. Họ mạnh hơn. Họ đẩy tao ra."
Huy không nói gì. Đứa trẻ là hồn đói năm 1945 — ở làng lâu hơn bất kỳ hồn nào. Nhưng nó yếu dần.
"Sao mày không đi?" Huy hỏi. "Đầu thai đi."
"Chưa xong việc."
"Việc gì?"
Đứa trẻ nhìn Huy. "Cứu cậu."
Huy ngỡ ngàng. Đứa trẻ đứng dậy, đi vòng ra sau cột.
"Đừng hỏi nữa," nó nói. "Khi nào cần, tao nói."
Huy ngồi lại. Trên cây gạo, gió thổi. Những chiếc lá rơi.
Huy nhìn theo đứa trẻ. Nó lẫn vào bóng cột. Tan biến.
"Tao đợi," Huy nói khẽ.
Bạn thấy chương này thế nào?