Chương 20: Ngọn Đèn Cuối Quyển
# Chương 20: Ngọn Đèn Cuối Quyển
---
Đã hai mươi ngày Huy giữ đèn. Hắn gầy đi. Mắt sâu hoắm. Da tái mét.
Đứa trẻ đi theo hắn mọi lúc. Không nói nhiều. Chỉ ngồi nhìn.
Bảy canh ngoài đền. Bà Sáu thỉnh thoảng mang đồ âm đến.
Ông Trung xuống đền ngày thứ hai mươi, mang theo một lá thư.
"Mẹ mày gửi."
Huy cầm thư. Mẹ hắn ở dưới xuôi, làm công nhân, lâu lắm mới gửi thư.
"Mở ra đọc đi," ông Trung nói.
Huy xé phong bì. Tay run. Thư mẹ:
"Huy con, mẹ nghe nói con giữ đền Đồng Khô. Đừng làm vậy nữa. Về nhà. Mẹ sợ con chết."
Huy đọc xong. Cất thư vào túi.
"Con không về?" ông Trung hỏi.
"Không."
"Tại sao?"
"Làng này cần tôi."
"Làng này có ai coi mày ra gì đâu?"
"Có. Có mấy người chết chưa kịp chết."
Ông Trung lắc đầu. "Hồn ma hại mày đấy. Làm mày tưởng mày quan trọng."
"Có thể. Nhưng tôi ở."
Ông Trung nhìn Huy hồi lâu. Rồi ông lặng lẽ ra về.
Đêm. Huy thắp đèn. Ngọn lửa cháy yếu hơn ngày đầu. Huy biết — mỗi ngày hắn yếu đi một chút. Đèn yếu đi một chút.
"Huy ơi."
Giọng Trần Thị Huyền.
"Bà lại đến?"
"Ừ. Tao nhớ mày."
"Bà nhớ gì? Bà muốn tôi yếu để thoát ra."
"Đúng. Tao không nói dối. Nhưng tao cũng nhớ. Hai trăm năm, tao mới nói chuyện với ai như người."
Huy nhìn bà qua ngọn đèn. Bà đẹp — kiểu đẹp của một thời xa xưa.
"Tôi sẽ không để bà ra."
"Rồi mày sẽ phải chọn. Một trong hai: tao ra, hoặc mày chết."
"Không có cách nào khác?"
"Có thể. Nhưng khó."
Huy không hỏi thêm.
Đêm đó, Huy ngủ dưới bệ thờ. Đầu gối lên miếng bùa của ông Trung. Đèn dầu cháy cạnh.
Giấc mơ: Huy thấy mình dưới khe. Nước đen. Hồn trồi lên. Tay họ chạm vào chân hắn. Lạnh.
Huy tỉnh dậy. Trời sáng.
Đứa trẻ ngồi cạnh, bảo: "Cậu mơ thấy gì à?"
"Ừ. Mơ thấy dưới khe."
"Đừng xuống nữa."
"Biết rồi."
Huy đứng dậy. Hắn nhìn đèn. Lửa vẫn cháy. Hắn nhìn ra ngoài. Cỏ đen đã phủ kín bờ khe.
Huy thở dài. Còn tám mươi chương nữa.
Hắn biết mình sẽ trụ được.
--- HẾT QUYỂN 1 ---
Bạn thấy chương này thế nào?