Chương 21: Hồn Đói Đầu Tiên
# Chương 21: Hồn Đói Đầu Tiên
Hoàng hôn xuống làng. Mặt trời đỏ quạch như một vết thương già nua trên nền trời.
Huy ngồi ở bậc đền, tay cầm chén nước chè xanh. Hắn nhìn về phía khe — cái khe sâu hoắm phía cuối làng mà ai cũng bảo không nên đến gần. Cỏ lau mọc đầy hai bên bờ. Gió chiều thổi qua, nghe như tiếng ai thì thầm dưới lòng đất.
Huy biết. Hắn biết rõ hơn tất cả.
Hồn đói đầu tiên trồi lên từ dưới khe đúng lúc mặt trời chạm đường chân trời.
Huy thấy nó. Một bóng người mờ ảo, đen thui, bò lên từ mép khe. Hình dáng như đàn bà — tóc dài rũ rượi, quần áo rách bươm. Nó ngồi thụp xuống bờ cỏ, hai tay ôm bụng. Miệng há ra, ngậm lại, không thành tiếng.
Huy không sợ. Hắn nhìn lâu, nuốt nước bọt rồi đứng dậy. Hắn đi vào đền, lấy ba nén nhang, cắm vào bát hương ngoài sân. Khói nhang bay lên, loãng dần trong hoàng hôn.
Bóng đàn bà ngước lên. Nó nhìn Huy. Mắt nó trắng dã, không có đồng tử.
Huy đốt thêm một tờ giấy vàng mã. Lửa cháy rồi tàn. Tro bay tung tóe.
"Không có gì đâu," Huy nói, giọng khản đặc. Hắn húng hắng ho. "Chị cứ đến đây. Có nhang, có lửa."
Bóng đàn bà không nói. Nó chỉ nhìn. Rồi nó bò dần về phía đền, từng chút một. Cỏ khô không lay động dưới thân nó.
Huy ngồi xuống bệ đá, đặt tay lên đèn dầu. Ngọn lửa vàng nhỏ, cháy yếu ớt, nhưng vẫn sáng. Những ngày gần đây hắn thấy ngọn lửa như mờ hơn. Màu sắc nhạt nhòa, khó phân biệt. Cây cối chỉ còn là những mảng xám. Bầu trời cũng xám. Cả người hắn cũng xám.
Nhưng đèn thì vẫn vàng. Còn vàng.
Huy nhìn ngọn đèn. Hắn nghĩ về những ngày đầu mới đến làng. Hắn nghĩ về ông Trung, người giao cho hắn ngọn lửa này. Ông Trung bảo: "Giữ lấy, đừng để tắt." Huy không hỏi nhiều. Hắn vốn là người ít hỏi.
Bên ngoài, bóng đàn bà đã tới gần. Nó quỳ trước bát nhang, hít hà khói. Huy thấy mặt nó — da bọc xương, mắt sâu, má lõm. Nó đưa tay lên, như vớ một vật gì trong không khí. Tay nó xuyên qua khói. Nó nức nở.
Huy đứng lên. Hắn vào bếp, lấy bát cơm nguội, bưng ra đặt trước mặt nó. "Ăn đi."
Hồn đàn bà cuộn mình lại. Nó nhìn bát cơm. Nước mắt chảy ra từ hai hốc mắt tối om.
"Cảm ơn," giọng nó khô khốc, như tiếng lá khô va vào nhau.
Huy gật đầu, quay lưng đi. Hắn vào trong đền, ngồi xuống chiếu, tựa lưng vào tường gạch. Tường lạnh. Mùi đất, mùi mốc, mùi nhang cũ.
Huy nhắm mắt. Hắn không ngủ được. Hắn lắng nghe tiếng gió, tiếng đàn bà khóc ngoài sân, tiếng khe rì rào nơi xa.
Đứa trẻ xuất hiện ở góc đền. Huy biết nó có thể đến bất cứ lúc nào. Đứa trẻ mặc áo nâu, quần đen, chân đất. Nó cao chừng bảy tám tuổi, đầu cạo trọc, trên trán có một vết thương — hoặc một vết bớt. Nó ngồi xuống cạnh Huy.
"Cậu còn nhớ tao không?" nó hỏi. Giọng như trẻ con hỏi thật, nhưng mang âm hưởng của một thứ gì xa xăm.
"Nhớ."
"Tao sợ cậu quên."
"Quên cũng được. Quên không phải lỗi."
Đứa trẻ nhìn ngọn đèn. "Đèn yếu đi rồi."
Huy không nói gì.
"Màu sắc của cậu cũng nhạt đi. Cậu có biết không?"
Huy gật. Hắn biết. Hắn thấy rõ. Mỗi sáng thức dậy, hắn nhìn ra ngoài — ban đầu còn thấy xanh của lá, đỏ của gạch, vàng của rơm. Rồi dần dần, như một bức tranh bị nhạt màu theo thời gian. Giờ đây hắn chỉ còn phân biệt được sáng tối. Màu sắc là những mảng xám đậm nhạt khác nhau.
Huy không nói với ai. Cũng không có ai để nói. Trừ đứa trẻ, trừ bóng hồn đói ngoài sân.
Huy nhớ lại buổi chiều cách đây vài hôm. Hắn đứng dưới nắng, nhìn xuống chân mình. Không thấy bóng. Hắn xoay người, xoay hướng. Không bóng. Mặt trời chiếu thẳng, nắng chói chang, nhưng dưới chân hắn chỉ là nền gạch trơn. Hắn mất bóng từ lúc nào, không rõ.
Huy kể cho đứa trẻ nghe. Đứa trẻ lặng im, rồi nói: "Người giữ đèn ai cũng thế. Mất màu, mất bóng, mất dần đi."
"Rồi sao?"
"Rồi thì ra đi."
Hai tiếng "ra đi" vang trong đầu Huy. Hắn không sợ. Lạ kỳ là hắn không thấy sợ. Chỉ thấy mệt. Mệt mỏi rã rời. Như cái lưng đã cõng quá nặng suốt cả một đời người.
Hồn đàn bà ở ngoài sân đã ăn xong. Nó ngồi thừ ra, tay vẫn cầm bát không. Huy thấy lưng nó run lên. Tiếng khóc nhỏ dần rồi tắt hẳn. Nó đặt bát xuống đất, lạy ba lạy về phía đền, rồi đứng dậy. Nó lững thững bước về phía khe. Dưới khe tối sẫm, loang loáng như mực.
Huy nhìn theo cho đến khi bóng nó khuất.
Đêm xuống. Làng im vắng. Tiếng chó sủa xa, tiếng ếch nhái, tiếng dế kêu ran trong bụi cỏ.
Huy ngồi một mình trong đền. Hắn không thắp thêm đèn — không cần. Một ngọn đèn dầu đủ sưởi ấm gian nhà nhỏ. Hắn nhìn ngọn lửa, thấy nó nhấp nháy, thấy dầu trong bát cạn dần. Hắn biết, mỗi ngày đèn lại cạn hơn một chút. Như hắn vậy.
Sáng hôm sau, Huy dậy sớm. Hắn ra ngoài, thấy vết cỏ úa trên đường lên từ khe. Dấu vết của hồn đàn bà — dẫu người thường không thấy. Huy lấy chổi quét sạch. Ai đi qua cũng nhìn, nhưng không ai hỏi. Làng này có luật ngầm: không hỏi, không nói, không chỉ tay vào người giữ đền.
Mặt trời lên. Huy ngồi rửa mặt bên giếng. Nước lạnh buốt. Hắn nhìn xuống mặt nước, thấy khuôn mặt mình — xương xẩu, mắt thâm quầng, da xám. Hắn không nhận ra mình của ba tháng trước nữa.
Tiếng guốc vọng từ xa, lộp cộp trên nền đất. Bà Sáu đi chợ sớm, ngang qua đền. Bà dừng lại.
"Huy ơi, sao mặt mày tái thế?"
Huy cười gượng. "Không sao đâu bà."
"Mà nghe nói hồi chiều có người lạ đến làng hỏi thăm đền?"
Huy nhướng mày. "Người lạ?"
"Ừ. Áo đen, gầy, mắt sâu. Hỏi đường vào đền. Tao bảo đi thẳng cuối làng."
Huy gật. "Để cháu xem."
Bà Sáu đi tiếp. Tiếng guốc khuất dần sau lũy tre.
Huy đứng nhìn về cuối làng. Một người lạ. Áo đen. Hỏi đền. Huy không biết đó là bạn hay thù, nhưng hắn biết một điều: mọi thứ sắp thay đổi.
Huy quay vào đền. Hắn lấy thêm dầu đổ vào đèn. Tay hắn run. Hắn cố giữ bình tĩnh, nhưng ruột gan như thắt lại.
"Giữ đèn, đừng để tắt." Lời ông Trung văng vẳng trong đầu.
Huy ngồi xuống. Hắn nhắm mắt. Hắn lắng nghe. Từ phía khe, tiếng rì rào lại nổi lên. Lần này nhiều hơn. Dày hơn.
Không chỉ một hồn đói nữa.
Sắp có nhiều hơn.
***
Huy không ngủ đêm đó. Hắn nằm, mắt mở, nhìn trần nhà tối om. Gỗ mục, thấm nước, đóng rêu xanh — nhưng xanh với Huy chỉ là một mảng xám sẫm. Hắn nghe tiếng chân những người đi đồng sớm. Cụp cụp, lộp bộp, những tiếng dép rơm trên đường làng.
Đến sáng, Huy ra mở cửa. Sương mù dày đặc. Cây thị ướt đẫm. Những giọt nước đọng trên lá, óng ánh — thứ óng ánh cuối cùng Huy còn thấy. Huy nhặt một chiếc lá rụng, vân lá mềm, ướt át. Hắn áp lên mặt, cảm nhận cái lạnh.
Hồn đàn bà đêm qua không quay lại. Nhưng dưới khe, thứ gì đó động đậy. Huy thấy những bóng đen nho nhỏ lấp ló sau bụi cỏ lau. Hồn trẻ. Những đứa trẻ chết đói ngày xưa, nằm dưới khe, giờ nghe có người giữ đèn, chúng lên.
Huy thở dài. Hắn đi vào bếp, thắp bếp lửa, nấu một nồi cháo. Gạo không nhiều, nhưng hắn nấu loãng. Cháo chín, hắn bưng ra, để ở góc sân. Một bát, hai bát, ba bát. Không thịt cá, không gia vị, chỉ cháo trắng.
"Mời các anh chị em ăn tạm."
Huy nói với không khí. Nhưng hắn biết — những bóng đen lấp ló ngoài bụi lau sẽ nghe thấy.
Huy ngồi xuống bệ đá, nhìn những bát cháo bốc khói. Khói mờ trong sương sớm. Một lúc sau, bát đầu tiên vơi dần. Bát thứ hai cũng vơi. Bát thứ ba hết nhẵn.
Huy không thấy ai ăn. Nhưng hắn biết chúng đã ăn.
"Mai tôi lại nấu," Huy nói. Không có tiếng trả lời.
Huy đứng lên, hít một hơi thật sâu. Mùi đất ẩm, mùi cỏ mục, mùi sông nước từ xa vọng về. Huy đi ra bờ ruộng, nhìn về phía khe. Con khe ngày càng rộng. Bờ khe sụt thêm. Những tảng đất lớn đổ xuống lòng khe, không phát ra tiếng động — nghe mà không có âm thanh, như một bộ phim câm.
Huy ngồi xổm, áp tai xuống đất. Dưới khe, có tiếng gì đang lớn dần. Không phải tiếng nước chảy, không phải tiếng gió. Một âm thanh trầm đục, như có hàng trăm người cùng thì thầm.
"Tao bảo mày rồi." Giọng đứa trẻ vọng từ phía sau. "Chúng nó đang thức dậy."
Huy không quay đầu. "Bao nhiêu?"
"Tao không biết. Nhiều lắm."
"Năm đói ấy..."
"Ừ. Chết nhiều. Người làng chết, người xứ khác cũng chết. Xác đổ xuống khe, dồn lại. Năm mươi năm rồi."
Huy đứng dậy, tay vuốt mặt. Da mặt nhăn nheo, lạnh toát.
"Chúng nó cần gì?"
"Giống như cái hồn đàn bà đêm qua. Một bát cháo, một nén nhang. Tình người."
Huy gật nhẹ. Hắn đã sẵn sàng. Nhưng trong lòng, một nỗi lo mơ hồ — hắn còn bao nhiêu sức để cho đi? Mỗi ngày hắn mất dần màu sắc, mất dần bóng mình, mất dần cảm giác. Hắn còn bao nhiêu hơi ấm để chia cho những hồn đói kia?
Hắn không biết. Và hắn cũng không hỏi. Hắn cứ làm, như đã làm suốt mấy tháng qua.
Giữ đèn. Cho ăn. Chờ.
Chờ cái gì? Huy không dám nghĩ.
Bạn thấy chương này thế nào?