Chương 40: Trận Đầu
# Chương 40: Trận Đầu
---
Trận đầu. Hồn đói xông vào đền. Chúng đến không phải bằng chân — chúng đến như gió, như khói, như nước thấm qua kẽ đá. Chúng từ dưới khe trào lên, từ những góc tối lan ra, từ kẽ hở của ván cửa len vào. Một làn sóng của bóng tối, của tiếng rên rỉ, của bàn tay vô hình với móng tay dài. Chúng phủ kín bầu trời, che lấp ánh sáng cuối cùng. Huy đứng giữa sân đền, tay cầm đèn, nhìn làn sóng hắc ám lao tới. Hắn không lùi. Hắn không thể lùi.
Huy cầm đèn chống trả. Hắn giơ cao ngọn đèn dầu, ánh sáng yếu ớt xua tan bóng tối. Nơi ánh sáng chiếu tới, hồn đói lùi lại. Chúng kêu lên những âm thanh xé tai — không phải bằng cổ họng, mà bằng sự rung động của không khí. Một thứ tiếng động như móng tay cào trên kính, như xương khô nghiến vào nhau. Huy giữ chặt đèn, tay không run. Hắn đã chờ điều này. Cả đời hắn, dù ngắn ngủi, dường như chỉ để chuẩn bị cho khoảnh khắc này.
Huy mở mắt. Đèn dầu vẫn cháy — lần này hắn thấy rõ. Ngọn lửa nhỏ xíu, gần như sắp tắt, nhưng vẫn cháy. Hắn thấy rõ vì bóng tối quanh hắn đã đặc quánh lại, và trong bóng tối ấy, mỗi tia sáng đều trở nên rõ ràng. Hắn nhìn ngọn lửa, nhìn nó nhảy múa, nhìn nó chiến đấu. Ngọn lửa nhỏ bé ấy là ranh giới duy nhất giữa hắn và hồn đói. Huy nâng niu ngọn lửa trong lòng bàn tay, như nâng niu một sinh mệnh. "Giúp tao," hắn thì thầm. Ngọn lửa bừng sáng.
Hắn ra ngoài. Sân đền đầy hồn ma. Không phải những hồn ma hiền lành thường ngày. Đây là những hồn ma khác — hồn đói, những linh hồn chết thảm, chết bất đắc kỳ tử. Mắt chúng đỏ như than hồng. Tay chúng gầy như que củi. Mồm chúng mở rộng, không ngừng, như những con cá mắc cạn. Chúng không nói được — chỉ phát ra những tiếng réo rắt, những âm thanh như gió rít qua khe cửa. Một số có hình người, một số chỉ là đám mây đen, một số là những khuôn mặt méo mó trên bầu không khí. Huy đếm không xuể. Chúng nhiều như cát trên sa mạc.
Màu sắc không còn. Huy nhìn thế giới hoàn toàn bằng hai màu — nhưng lúc này, ngay cả hai màu đó cũng đang hòa vào nhau. Hắn không còn thấy bằng mắt nữa. Hắn thấy bằng một giác quan mới — một giác quan cho phép hắn thấy linh hồn, thấy năng lượng, thấy ý định. Hắn thấy những sợi tơ vô hình nối giữa hồn đói và thế giới người. Những sợi tơ tham lam, khát khao, muốn kéo người sống xuống vực. Huy cũng thấy những sợi tơ từ mình, nối với ngọn đèn, nối với đền thờ, nối với những linh hồn còn ở lại.
Huy không ngủ được. Trong trận chiến này, hắn không cần ngủ. Cơ thể hắn hoạt động nhờ một nguồn năng lượng khác — năng lượng của sự sống, của linh hồn, của ngọn đèn. Hắn đứng dậy, tay cầm đèn, chân bước ra sân. Đón đám hồn đói. Mỗi bước chân hắn in trên đất, nhưng dấu chân không có bóng. Những hồn ma trong đền lùi vào góc tường, tránh đường. Huy bước qua trận tuyến, một mình.
Huy đứng đối diện với bóng tối. Không bóng — hắn không còn bóng từ lâu. Nhưng hôm nay, dưới ánh sáng của ngọn đèn, hắn thấy bóng của mình hiện ra — không phải trên mặt đất, mà trên không trung. Một bóng đen lơ lửng phía sau hắn, như một đôi cánh. Không phải bóng thường. Đó là linh hồn của hắn, đang vươn ra khỏi thể xác, sẵn sàng chiến đấu. Huy cảm thấy linh hồn mình lớn dần, bao phủ lấy thân xác, trở thành một thứ vũ khí.
Huy nhìn vào đám hồn đói. Chúng đông. Hàng trăm, có thể hàng ngàn. Nhưng Huy không sợ. Hắn đã quên sợ từ lúc nào không biết. Cảm giác sợ hãi đã rời bỏ hắn, cùng với màu sắc, cùng với bóng, cùng với hơi ấm. Hắn đưa đèn lên cao. Ánh sáng lan ra như một cái quạt, đẩy lùi bóng tối. Những hồn đói đầu tiên lao vào — và tan biến khi chạm vào ánh sáng. Chúng kêu lên một tiếng xé lòng, rồi biến thành làn khói mỏng. Huy bước tới, từng bước, từng bước. Mỗi bước là một làn sóng hồn đói tan biến.
Huy mình sống lại. Trong trận chiến, sự sống lại diễn ra nhanh hơn. Mỗi lần hạ một hồn đói, Huy cảm thấy một luồng năng lượng chạy qua cơ thể. Một luồng năng lượng lạnh lẽo, xa lạ, nhưng mạnh mẽ. Hắn đang hấp thụ linh hồn của chúng. Hắn đang trở nên mạnh hơn — và xa rời con người hơn. Huy nhìn tay mình — những đường gân xanh nổi lên, mạch máu đen sẫm. Hắn hít thở, và mỗi hơi thở mang theo một phần năng lượng của hồn đói. Hắn trở nên to lớn hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng đồng thời cũng lạnh lẽo hơn.
Đứa trẻ khóc. Cửa khe mở rộng. Trận chiến đầu tiên. Đứa trẻ đứng sau Huy, tay nắm chặt vạt áo hắn. Nó sợ. Nhưng nó không chạy trốn. "Đừng rời xa tao," Huy nói. "Tao không đi đâu hết." Đứa trẻ nép sát vào chân Huy. Trong ánh sáng của ngọn đèn, nó nhỏ bé hơn, yếu ớt hơn. Huy cảm thấy trách nhiệm — không chỉ với ngọn đèn, mà với đứa trẻ, với những linh hồn trong đền, với cả ngôi làng đang run rẩy trong bóng tối.
Trần Thị Huyền hiện ra từ mép khe. Bà ta không tham chiến. Bà chỉ đứng nhìn, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt già nua theo dõi mọi di chuyển. Thỉnh thoảng bà nhíu mày, lắc đầu — như một bà lão xem đám trẻ đánh nhau. "Mày yếu hơn rồi." Huy không trả lời. Hắn đang bận chống trả. Một hồn đói lao vào hắn — hắn giơ đèn lên, hồn đói hét lên, tan thành khói xám. "Biết." "Mày có sợ không?" Huy lắc đầu. "Sợ cũng không thay đổi gì." Hắn đá văng một hồn đói khác. Bàn chân hắn xuyên qua cơ thể nó — một cảm giác lạnh lẽo, như nhúng chân vào nước đá. Bà Huyền ngồi xuống bậc thềm. "Mày là người giữ đèn tử tế nhất tao gặp." "Bà có thể giúp không?" "Không." "Tại sao?" "Vì tao đã chết. Và khi chết rồi, mày không thể can thiệp vào cuộc chiến của người sống — hay của người sắp chết."
Huy không hỏi thêm. Hắn tập trung vào trận chiến. Mỗi đòn, mỗi bước, mỗi cái vung tay. Hắn cảm thấy cơ thể mình chuyển động một cách tự nhiên, như thể đã tập luyện hàng ngàn lần. Những động tác xa lạ nhưng quen thuộc. Như thể một ai đó đang điều khiển cơ thể hắn. Một bàn tay vô hình từ dưới đất, từ những người giữ đèn trước hắn, đang nắm tay hắn, dẫn dắt hắn. Huy không còn là Huy nữa. Hắn là tất cả những người giữ đèn trước hắn, là hàng trăm năm tồn tại, là dòng chảy của thời gian.
Trận đầu. Huy thắng. Nhưng không phải không mất mát. Khi bình minh lên, Huy nhìn quanh đền. Ba hồn ma trong đền đã biến mất — tan biến dưới sức tấn công của hồn đói. Những linh hồn đã từng sống trong đền, từng nói chuyện với Huy, từng cười, từng khóc — không còn nữa. Họ đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế giới âm. Huy quỳ xuống nơi họ từng ngồi. Chỉ còn một vệt tro mờ. Huy đưa tay chạm vào vệt tro, cảm nhận sự lạnh lẽo cuối cùng của họ. "Xin lỗi," hắn thì thầm. "Tao không bảo vệ được các mày."
Huy ngồi xuống bậc thềm. Ngọn đèn trên tay hắn cháy yếu ớt. Mệt mỏi — một cơn mệt mỏi xuyên thấu xương tủy. Hắn nhắm mắt lại, một giấc ngủ ngắn, một giấc ngủ sâu. Khi tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao. Huy mở mắt, nhìn quanh. Sân đền trống trải, yên tĩnh. Không dấu vết của trận chiến. Như thể tất cả chỉ là một giấc mơ. Nhưng ba hồn ma đã biến mất. Và Huy biết: đó không phải mơ.
Bạn thấy chương này thế nào?