Chương 39: Cửa Khe Rộng Mở
# Chương 39: Cửa Khe Rộng Mở
---
Cửa khe mở rộng. Huy đứng trên bờ, nhìn xuống thấy vực sâu hun hút. Trước mắt hắn, mặt đất như bị một lưỡi kiếm khổng lồ chẻ làm đôi. Vết nứt chạy dài từ chân đồi ra tới cánh đồng, bề rộng của nó mỗi ngày một lớn hơn. Từ dưới vực, một thứ ánh sáng xanh lờ mờ phát ra — không phải ánh sáng mặt trời, không phải ánh sáng đèn. Một thứ ánh sáng riêng, lạnh lẽo, như ánh của đom đóm trong mồ mả. Những đốm sáng xanh bay lên từ dưới khe, lơ lửng trong không trung, rồi vỡ tan như bong bóng xà phòng. Huy đưa tay ra, một đốm xanh đậu trên lòng bàn tay hắn. Lạnh — lạnh đến mức đau. Rồi nó vỡ ra, thấm vào da thịt.
Huy mở mắt. Đèn dầu vẫn cháy bên cạnh, nhưng lửa đã nhỏ đến mức chỉ còn một chấm sáng li ti. Huy đưa tay che chắn, bảo vệ ngọn lửa khỏi cơn gió lạnh thổi từ khe lên. Hắn không thấy rõ ngọn lửa nữa — chỉ thấy một điểm sáng, như một ngôi sao xa, chập chờn giữa tối tăm. Huy nói chuyện với ngọn lửa. Hắn thì thầm những lời vô nghĩa, những câu chuyện cũ, những ký ức không còn nhớ rõ. Ngọn lửa nhấp nháy như trả lời. "Mày và tao, chỉ còn hai đứa mình thôi," Huy nói. Ngọn lửa nhỏ lại, như thì thầm: "Biết."
Hắn ra ngoài. Làng xóm tĩnh lặng. Nhưng hôm nay có một sự tĩnh lặng khác — sự tĩnh lặng của sợ hãi. Không ai ra đường. Cửa nhà đóng kín. Tiếng cầu kinh vọng ra từng nhà, lẫn với tiếng mõ, tiếng chuông, những âm thanh mong manh của người sống chống lại bóng tối. Một đứa trẻ khóc trong nhà. Mẹ nó vội vàng dỗ, nhưng tiếng khóc không ngừng. Đứa trẻ thấy gì đó trong bóng tối. Huy đứng ngoài cửa, muốn gõ, muốn nói: "Đừng sợ, tao ở đây." Nhưng hắn biết sự xuất hiện của hắn chỉ làm họ sợ hơn.
Màu sắc nhạt dần. Thế giới của Huy giờ chỉ còn là những mảng tối sáng. Hắn nhìn mọi thứ như qua một tấm kính mờ, như một bức ảnh phơi sáng quá mức. Hắn biết hoa vẫn nở đỏ trên đồi, biết lúa vẫn xanh ngoài đồng, biết trời vẫn xanh — nhưng hắn không thấy. Chỉ thấy xám. Một màu xám bất tận, từ mặt đất lên tới bầu trời. Huy cố gắng nhớ màu đỏ của hoa gạo, màu xanh của lá lúa, màu vàng của nắng. Nhưng những màu sắc đó đã trở thành khái niệm trừu tượng trong tâm trí hắn, không còn hình ảnh cụ thể. Huy nhắm mắt, cố gắng tái tạo màu sắc trong tâm trí. Trống rỗng.
Huy không ngủ được. Bảy đêm rồi hắn không ngủ. Cơ thể hắn kiệt quệ, nhưng tâm trí không ngừng hoạt động. Hắn nằm xuống, nhắm mắt, và thấy — thấy tất cả. Thấy những linh hồn trong đền. Thấy những linh hồn ngoài đồng. Thấy những linh hồn từ dưới khe trồi lên. Họ đến và đi, đến và đi, như những con sóng trên một bờ biển vô hình. Huy không còn phân biệt được giấc mơ và thực tại. Mọi thứ hòa vào nhau, thành một dòng chảy hỗn độn. Có lúc hắn nghĩ mình đang thức, nhưng hóa ra đang mơ. Có lúc hắn nghĩ mình đang mơ, nhưng hóa ra đang thức.
Huy đứng dưới nắng. Không bóng. Hôm nay hắn thử một điều — hắn đi qua làng, qua từng nhà, qua từng ngõ. Mọi người đều làm như không thấy hắn. Một người đàn ông đang quét sân — hắn bước qua, và người đàn ông ấy lùi lại. Một người phụ nữ đang vo gạo ngoài hiên — hắn đi ngang, và chị ta cúi mặt xuống. Họ sợ hắn. Họ không biết hắn là người hay ma nữa. Huy không trách họ. Hắn nhìn xuống tay mình — đôi bàn tay xám xịt, gầy gò. Hắn nhìn vào mắt mình qua ô cửa kính — đôi mắt đen kịt, không còn tròng trắng. Hắn cười với đứa trẻ trong nhà. Đứa trẻ khóc to hơn.
Huy nhìn vào đền. Hắn không nhớ mình đã ở đây bao lâu. Thời gian trôi qua không còn ý nghĩa. Hắn nhìn những bức tượng trong đền — các vị thần bằng gỗ, bằng đá, mặt mũi mờ dần theo năm tháng. Các vị thần cũng đang chết, giống như mọi thứ trong ngôi làng này. Một bức tượng đổ sập trong đêm, không ai đụng vào. Huy nhặt mảnh vỡ lên, thấy bên trong gỗ mục, mối đã ăn từ lâu. Huy đặt mảnh vỡ lên bàn thờ, thắp một nén nhang. "Xin lỗi," hắn nói. "Tôi không cứu được ngài."
Huy mình sống lại. Nhưng sự sống lại này thật đau đớn. Mỗi tế bào trong cơ thể Huy như đang tái sinh, nhưng tái sinh trong đau đớn. Hắn cảm thấy xương mình dài ra, da mình căng ra, máu mình chảy chậm lại. Hắn đang thay đổi. Trở thành một thứ gì đó không hoàn toàn là người. Huy không cần ăn nhiều như trước. Một bát cơm mỗi ngày là đủ. Hắn không cần đi vệ sinh, không cần tắm rửa. Cơ thể hắn đang ngừng các chức năng sinh học, chuẩn bị cho một sự tồn tại khác. Huy nhìn vào gương sáng nay — và thấy một khuôn mặt không phải của mình. Khuôn mặt của một người xa lạ, già hơn, với đôi mắt đen tuyền, không tròng trắng. Huy nhìn vào gương, cố mỉm cười. Khuôn mặt trong gương cũng cười — nhưng nụ cười ấy không phải của hắn. Nó là nụ cười của một người đã chết từ lâu, của những người giữ đèn trước hắn, của tất cả những người đã từng đứng nơi này, đối mặt với cùng một số phận.
Đứa trẻ khóc. Cửa khe mở rộng. Trận chiến đầu tiên — Huy biết nó đang đến. Hắn cảm thấy không khí nặng hơn, lạnh hơn. Những linh hồn trong đền trở nên bồn chồn. Họ di chuyển nhanh hơn, thì thầm nhiều hơn. Một số biến mất, một số xuất hiện. Sự hỗn loạn đang lan tỏa. Đứa trẻ đến bên Huy. Nó nhìn hắn, đôi mắt đỏ hoe vì khóc. Nhưng lần này nó không khóc. Nó nhìn hắn với một vẻ nghiêm trọng chưa từng thấy. "Cậu còn nhớ tao không?" Huy nhìn nó. "Nhớ." "Tao sợ cậu quên." "Quên cũng được. Quên không phải lỗi."
Đứa trẻ lắc đầu dữ dội. "Không. Không được quên. Cậu có thể quên mọi thứ, nhưng đừng quên tao. Đừng quên ngọn đèn. Đừng quên tại sao cậu ở đây." "Tại sao?" Đứa trẻ ngậm miệng. Nó không trả lời. Nó chỉ nhìn Huy, rồi nhìn ra khe, nơi cửa khe đang mở rộng hơn. "Tại vì... cậu là người duy nhất có thể. Không ai khác. Chỉ cậu."
Cửa khe mở. Huy nhìn xuống vực. Gió từ dưới thổi lên, lạnh buốt xương. Huy có thể nghe thấy tiếng gọi từ dưới đó — những giọng nói xa xăm, những lời thì thầm vô nghĩa, như tiếng của một dòng sông ngầm đang chảy. Hắn thấy những bóng trắng di chuyển dưới đáy vực, như những con cá trong làn nước đục. Một bàn tay vươn lên từ bóng tối, rồi một bàn tay nữa. Hàng trăm bàn tay, vươn lên, nắm lấy không trung. Huy quỳ xuống bên bờ khe. Đưa tay xuống. Gió quất vào tay hắn, rát như cắt. Một bàn tay lạnh ngắt nắm lấy tay hắn từ dưới vực. Huy không rụt lại. Hắn nhìn xuống. Một khuôn mặt — mờ ảo, không rõ nét, đang nhìn lên hắn. Nụ cười của cái chết. Huy nhận ra khuôn mặt đó. Nó giống khuôn mặt của hắn.
Cửa khe rộng mở. Và Huy biết: không thể đóng lại được nữa.
Bạn thấy chương này thế nào?