Chương 41: Thần Hoàng Làng
# Chương 41: Thần Hoàng Làng
---
Thần Hoàng Làng xuất hiện trong giấc mơ của Huy. Một người đàn ông già, mặc áo the đen, đầu đội khăn xếp. Khuôn mặt ông ta mờ ảo, nhưng đôi mắt sắc lẻm như hai mũi dao. Ông ta cầm một cây gậy dài, đầu gậy chạm đất, và nơi đầu gậy chạm vào, mặt đất rung lên. Ông ta nhìn Huy với ánh mắt nặng nề, xuyên thấu. "Giữ đèn," ông ta nói. "Đừng để tắt. Khi đèn tắt, làng sẽ không còn là làng nữa. Sẽ chỉ còn là một khoảng trống trên bản đồ, một vết xóa trong ký ức của những người từng sống ở đây."
Huy tỉnh dậy, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng. Nhưng không phải mồ hôi — hắn đưa tay lên sờ, thấy chất lỏng nhầy nhụa, trong suốt, lạnh ngắt. Hắn nhìn lên trần nhà, thấy bóng tối dày đặc như một tấm màn nhung treo lơ lửng. Đèn dầu vẫn cháy, một ngọn lửa nhỏ xíu, co mình trong chiếc đèn thủy tinh. Huy nhìn ngọn lửa, cảm thấy nó cũng sợ, cũng run rẩy, cũng đang cố gắng giữ mình khỏi tắt. Huy thì thầm với ngọn lửa: "Chúng ta còn nhau mà. Đừng sợ."
Hắn ra ngoài. Đồng làng tĩnh lặng. Trận chiến với hồn đói đã kết thúc, nhưng cái yên tĩnh sau trận chiến còn đáng sợ hơn. Không có tiếng chim, không có tiếng gió, không có tiếng người. Ngôi làng như một xác chết nằm dưới ánh mặt trời lạnh lẽo. Huy bước đi trên đường đất, cảm nhận từng bước chân mình in sâu vào lòng đất. Hắn không còn nghe thấy tiếng bước chân của mình nữa. Chân hắn chạm đất, nhưng không tạo ra âm thanh. Huy cố gắng dẫm mạnh hơn, giậm chân xuống — vẫn không có tiếng động. Như thể thế giới đã trở nên điếc với sự tồn tại của hắn.
Thế giới trước mắt Huy chỉ còn là những mảng tối sáng, như một bức ảnh đen trắng cũ kỹ. Huy nhìn thấy cây đa đầu làng — cây đa đã chết khô, cành trơ trụi, vặn vẹo trên nền trời trắng bệch. Không một chiếc lá. Từng cành cây như những ngón tay của một bàn tay khổng lồ đang cố nắm lấy bầu trời. Huy nhớ lại ngày đầu tiên đến làng, cây đa còn xanh tốt, tán lá rộng che mát cả một góc sân đình. Bây giờ, chỉ còn là một bộ xương khô, một lời nhắc nhở về sự tàn phai không thể tránh khỏi.
Huy không ngủ được. Hắn không nhớ lần cuối mình có một giấc ngủ thật sự là khi nào. Thời gian trở nên lỏng lẻo. Phút kéo dài thành giờ. Giờ trôi qua như phút. Huy nằm xuống, nhắm mắt, và thấy mình đang ở một nơi khác — một nơi không có tên, không có hình dạng, chỉ có bóng tối và những tiếng thì thầm. Huy cố gắng nghe những tiếng thì thầm đó, cố gắng hiểu chúng đang nói gì. Nhưng chúng chỉ là những âm thanh hỗn độn, vô nghĩa, như tiếng của một dòng sông chảy ngược.
Huy đứng dưới nắng. Hắn không còn bóng. Nhưng không chỉ mất bóng — hôm nay hắn nhận ra mình cũng không còn phản chiếu. Huy đứng trước vũng nước sau đền. Mặt nước phẳng lặng. Hắn cúi xuống nhìn. Bầu trời phản chiếu trong nước xám xịt, nhưng không có khuôn mặt hắn. Khoảng không nơi hắn đứng chỉ là một lỗ đen trên mặt nước. Huy đưa tay chạm vào mặt nước — những gợn sóng lan ra, nhưng hình ảnh không trở lại. Huy thò tay xuống nước, khuấy động. Khi mặt nước lặng trở lại, vẫn chỉ là một lỗ đen. Huy rút tay lên, nhìn bàn tay ướt của mình. Nước chảy qua kẽ tay, rơi xuống, tạo thành những gợn sóng nhỏ. Huy có thể chạm vào nước, nhưng nước không thể phản chiếu hắn.
Huy mất bóng từ lúc nào không biết. Hắn nhìn xuống chân, nhìn mặt đất dưới chân mình. Chỉ là đất. Không có vết tối, không có hình dạng đổ dài. Hắn đi qua, không để lại dấu vết gì trên mặt đất. Hắn nhìn ra sau lưng — những linh hồn trong đền có bóng. Những linh hồn quanh làng có bóng. Chỉ hắn là không. Như thể hắn là bóng tối, và bóng tối không thể có bóng.
Huy nhìn vào đền, không nhớ mình đã ở đây bao lâu. Ký ức về cuộc sống trước đây đã mờ dần. Huy cố nhớ lại khuôn mặt mẹ mình — không được. Chỉ là một khoảng trống, một vết mờ nơi khuôn mặt đáng lẽ phải hiện ra. Huy cố nhớ lại tên mình — vẫn còn nhớ, nhưng cái tên ấy nghe xa lạ, như tên của một người khác. Huy không còn cảm thấy mình là Huy nữa. Hắn là một thực thể khác, một người giữ đèn, không hơn không kém. Nhưng ngay cả danh phận "người giữ đèn" cũng đang trở nên xa lạ. Huy tự hỏi: nếu không còn đèn, hắn còn là ai?
Huy mình sống lại. Từng chút. Như mùa xuân về trên cánh đồng khô — nhưng mùa xuân này mang theo hơi lạnh của cái chết. Huy cảm thấy mình đang dần hòa nhập với thế giới hồn ma. Hắn không còn sợ họ. Hắn không còn thấy họ xa lạ. Hắn đang trở thành một người trong số họ. Ranh giới giữa Huy và hồn ma mỏng hơn một sợi tóc. Huy nhìn vào mắt một linh hồn đang đứng cạnh hắn — đôi mắt đen, vô hồn, giống hệt đôi mắt của hắn trong vũng nước.
Thần Hoàng Làng hiện ra cảnh báo. Không phải trong giấc mơ lần này — mà là thực. Thần đứng giữa sân đền, mờ ảo, bán trong suốt. Huy có thể nhìn xuyên qua người thần. Thần không nói, chỉ nhìn Huy với đôi mắt buồn. Huy biết điều gì sắp xảy ra. Thần Hoàng Làng sắp tắt. Vị thần đầu tiên trong số các thần làng. "Cụ sẽ đi sao?" Huy hỏi. Thần không trả lời. Nhưng Huy thấy — thấy thần đang mờ dần, từng chút một, như ánh hoàng hôn tắt dần trên biển. "Cụ đi rồi, làng sẽ ra sao?" Thần Hoàng Làng nhìn Huy. Lần đầu tiên, thần mở miệng. Giọng nói của thần không phải âm thanh — nó là một sự rung động trong không khí, một cảm giác hơn là một thứ có thể nghe được. "Làng sẽ không còn là làng nữa."
Thần Hoàng Làng mờ dần. Huy đứng nhìn, không thể làm gì. Hắn chỉ có thể giữ đèn. Giữ cho ngọn lửa không tắt. Bởi vì khi thần chết, người sống chỉ còn biết dựa vào nhau, vào những ngọn lửa nhỏ bé, vào những lời hứa mong manh với người chết. Huy nhìn theo bóng thần đang tan biến, và hứa với lòng: sẽ giữ đèn, cho đến khi không còn sức lực. Cho đến khi chính hắn trở thành một phần của ngọn lửa.
Huy ngồi xuống bậc thềm. Ngọn đèn trên tay hắn cháy yếu ớt. Huy nhắm mắt, cố gắng nhớ lại khuôn mặt của Thạch, của Ly, của những người đã từng tồn tại trong cuộc đời hắn. Nhưng những khuôn mặt ấy đã mờ dần, như những bức ảnh cũ phơi nắng quá lâu. Huy mở mắt, nhìn ngọn lửa xanh, và thấy trong đó tất cả những khuôn mặt mờ ảo ấy, đang nhìn hắn từ trong ngọn lửa. Họ đang ở đó, trong ngọn lửa, chờ đợi. Huy biết: khi hắn giữ đèn, hắn giữ cả những ký ức của tất cả những ai đã chết. Hắn là người giữ lửa, nhưng hắn cũng là người giữ ký ức, giữ linh hồn, giữ sự sống trong bóng tối mênh mông.
Bạn thấy chương này thế nào?