Chương 42: Miếu Thần Cây Đa
# Chương 42: Miếu Thần Cây Đa
---
Miếu thần cây đa mục nát. Huy đứng trước miếu, nhìn mái ngói đổ sập, tường gạch loang lổ rêu phong. Mái miếu đã sụp từ lâu, chỉ còn lại mấy cây cột xiêu vẹo, những mảnh ngói vỡ nằm rải rác trên nền đất. Cây đa trước miếu đã chết khô, rễ bật khỏi mặt đất, thân cây nằm ngang như một xác chết khổng lồ. Huy đưa tay chạm vào thân cây — vỏ cây khô, nứt nẻ, bong ra từng mảng dưới ngón tay hắn. Bên trong, gỗ đã mục, mối mọt đã ăn sạch. Huy bóc một miếng vỏ, thấy bên trong là một lớp bụi mịn, màu nâu sẫm, mùi ẩm mốc của thời gian.
Huy mở mắt. Đèn dầu vẫn cháy. Ngọn lửa nhỏ hơn hôm qua. Huy đếm nhịp thở của mình, nhưng không nghe thấy. Hắn đưa tay lên ngực, cảm nhận trái tim — nó đập chậm, quá chậm. Một nhịp mỗi mười giây. Cơ thể hắn đang dừng lại, từng chức năng một. Huy biết, nhưng không sợ. Hắn đã vượt qua nỗi sợ từ lâu. Thay vào đó, hắn cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ, như thể cơ thể đang chuẩn bị cho một sự chuyển đổi lớn. Huy nhắm mắt, lắng nghe nhịp tim chậm rãi của mình. Một tiếng đập. Chờ. Một tiếng đập nữa. Chờ. Như một nghi lễ, một bài hát ru của sự sống sắp tắt.
Hắn ra ngoài. Đồng làng tĩnh lặng. Huy bước đi, và lần đầu tiên, hắn nhận ra mình không để lại dấu chân trên đường đất. Hắn quay lại nhìn — con đường trơn nhẵn, không một vết lún. Hắn dẫm mạnh hơn, vẫn không. Đôi chân hắn đã trở nên quá nhẹ, hoặc mặt đất đã trở nên quá cứng. Huy không biết nữa. Hắn cảm thấy mình đang lơ lửng giữa hai thế giới, không thuộc về bên nào. Huy cố gắng chạm vào một viên đá trên đường — tay hắn chạm vào, nhưng viên đá không hề xê dịch. Huy nhặt nó lên — viên đá nằm gọn trong lòng bàn tay, lạnh, nặng. Huy ném nó đi. Viên đá rơi, lăn trên mặt đất, phát ra tiếng động. Huy có thể tương tác với thế giới, nhưng thế giới không thể tương tác lại với hắn. Huy là một kẻ xa lạ trong chính ngôi làng của mình.
Thế giới trước mắt Huy chỉ còn là những mảng tối sáng. Màu xám đã trở nên đậm hơn, bao phủ tất cả. Huy nhìn thấy một bông hoa dại bên đường — nó nở, nhưng hắn không thấy màu. Hắn cúi xuống, chạm vào cánh hoa. Mềm, mỏng, lạnh. Huy ngắt bông hoa, đưa lên mũi ngửi. Mùi hoa — mùi cuối cùng hắn còn ngửi rõ. Một mùi thơm nhẹ, mong manh, như một ký ức sắp biến mất. Huy giữ bông hoa trong tay, như giữ một mảnh ký ức. Nhưng rồi cánh hoa héo dần, khô lại, rụng xuống trong lòng bàn tay hắn. Ngay cả bông hoa cũng không thể tồn tại bên cạnh hắn.
Huy không ngủ được. Hắn nằm trên nền đền, mắt mở to trong bóng tối. Hồn ma đang tụ tập quanh hắn. Họ đông hơn trước. Những linh hồn mới từ dưới khe trồi lên, tìm đến đền, tìm đến ngọn đèn. Họ đứng nhìn Huy, im lặng. Huy cảm thấy ánh mắt của họ trên da mình — lạnh, tò mò, không ác ý. Huy thì thầm với họ: "Các ngươi tìm gì?" Một hồn ma tiến lên — một người đàn ông trung niên, mặc áo dài đen. "Chúng tôi tìm ánh sáng," ông ta nói. "Ngọn đèn của anh là thứ duy nhất còn cháy trong bóng tối này." Huy nhìn họ. "Ta sẽ giữ cho nó cháy."
Huy đứng dưới nắng. Nhìn xuống chân — không có bóng. Huy nhìn lên bầu trời — mặt trời trắng bệch, một vòng tròn trống rỗng trên nền xám. Huy không cảm thấy hơi ấm của mặt trời nữa. Da hắn không bắt nắng. Huy đưa tay lên trước mặt — bàn tay xám xịt, mờ ảo ở các cạnh. Huy nhìn xuyên qua bàn tay mình, thấy miếu thần cây đa phía sau. Bàn tay hắn đã trở nên trong suốt — một phần. Huy đưa tay lên ánh sáng — ánh sáng xuyên qua da thịt, chiếu xuống đất, tạo thành một vệt sáng yếu ớt.
Huy nhìn vào đền, không nhớ mình đã ở đây bao lâu. Hắn cố gắng nhớ lại cuộc gặp với Thạch, cố gắng nhớ lại lần cuối cùng nói chuyện với một người sống thật sự, cố gắng nhớ lại thế giới bên ngoài ngôi làng này. Nhưng tất cả chỉ còn là những mảnh ghép rời rạc, như một bức tranh bị xé nát. Huy nhặt một mảnh, ghép vào một mảnh khác, nhưng không tìm thấy bức tranh hoàn chỉnh. Huy nhớ Thạch, nhớ nụ cười của Thạch, nhớ cái vỗ vai trước khi chia tay. Nhưng những ký ức đó đã phai nhạt, như những bức ảnh cũ để lâu ngày dưới ánh nắng mặt trời.
Huy mình sống lại. Từng chút. Nhưng sự sống lại này đã đi quá xa. Huy cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ chảy trong huyết quản — một năng lượng lạnh lẽo, đen tối, mạnh mẽ. Huy đưa tay lên, và ngọn lửa đèn nhảy lên theo tay hắn. Huy chỉ tay về phía miếu thần, và một tia sáng bắn ra, thắp sáng bóng tối trong chốc lát. Nhưng ánh sáng ấy không phải ánh sáng thường — nó lạnh, xanh, và không tỏa nhiệt. Nó là ánh sáng của thế giới khác.
Thần Hoàng Làng hiện ra cảnh báo. Bóng của thần đã mờ hơn, gần như trong suốt. "Huy," thần nói, giọng nói yếu ớt như gió thoảng. "Cây đa chết, thần cây đa cũng chết theo. Tao là người tiếp theo." Huy nhìn thần, hắn không biết nói gì. "Có cách nào không?" "Không. Làng này đã chết từ lâu. Mày chỉ là người cuối cùng giữ cho ngọn lửa cháy. Khi mày tắt, ngọn đèn tắt, làng sẽ hoàn toàn biến mất."
Đứa trẻ đến bên Huy. Nó nhìn hắn, đôi mắt trong veo, long lanh. "Cậu còn nhớ tao không?" Huy nhìn nó. "Nhớ." "Tao sợ cậu quên." "Quên cũng được. Quên không phải lỗi." Đứa trẻ lắc đầu. "Không. Cậu không được quên. Cậu quên, tao không còn nữa." Huy nhìn đứa trẻ. Hắn biết. Hắn biết mỗi lần quên, một linh hồn biến mất. Hắn đang giữ một thứ gì đó lớn hơn cả ngọn đèn — giữ sự tồn tại của những linh hồn, bằng ký ức của mình.
Cây đa chết. Lá rụng hết. Chỉ còn cành khô trơ trụi. Huy đứng dưới gốc cây chết, ngước nhìn lên những cành cây vặn vẹo, như những đường nét của một bức vẽ thư pháp trên nền trời trắng. Huy thì thầm một lời cầu nguyện — cho cây đa, cho thần cây đa, cho tất cả những gì đã và đang chết dần trong ngôi làng này. Cầu nguyện xong, Huy nhặt một cành cây khô, cắm xuống đất trước miếu. "Cây sẽ mọc lại," Huy nói, dù biết đây là lời nói dối. "Một ngày nào đó, cây sẽ xanh trở lại."
Miếu thần cây đa mục nát. Cây đa chết khô. Huy quay lưng bước đi. Phía sau hắn, miếu đổ sập, đất đá vùi lấp những gì còn lại của một vị thần. Bụi bay mù mịt, rồi lắng xuống. Khi bụi tan, chỉ còn một đống đổ nát, như một nấm mồ không tên.
Huy đứng lại một lúc, nhìn về phía đống đổ nát. Hắn chắp tay, cúi đầu. Một lời cầu nguyện cuối cho vị thần đã bảo vệ cây đa suốt bao nhiêu năm. Huy biết rằng thần cây đa đã đi rồi, nhưng hắn vẫn cầu nguyện, vì đó là điều duy nhất hắn có thể làm. Cầu nguyện xong, Huy quay lưng bước đi, không ngoảnh lại. Phía sau hắn, những tảng gỗ mục đổ sập thêm, vùi lấp hoàn toàn miếu thờ. Khi Huy đi khuất, một cơn gió thổi qua, cuốn những mảnh tro bay lên cao, rồi tan biến vào không trung.
Huy về đến đền, ngồi xuống bên ngọn đèn. Hắn nhìn ngọn lửa xanh, thấy nó đã cháy yếu hơn. Huy không nói gì. Hắn chỉ nhìn, và nhớ. Nhớ cây đa xanh ngày nào, nhớ những đứa trẻ chơi dưới gốc cây, nhớ những trưa hè mát rượi dưới tán lá rộng. Những ký ức ấy đang phai dần, nhưng Huy cố gắng giữ lại. Hắn giữ chúng bằng tình yêu, bằng nỗi nhớ, bằng sự kiên cường của một người từ chối quên lãng.
Bạn thấy chương này thế nào?