Chương 48: Đám Rước Không Người
# Chương 48: Đám Rước Không Người
---
Một đám rước đi qua làng. Rước người chết. Tất cả đều là hồn. Huy đứng bên đường, nhìn họ đi qua. Những hồn ma mặc áo trắng, tay cầm đèn lồng giấy. Họ đi thành hàng dọc, im lặng, từ từ. Đám rước dài vô tận, kéo dài từ chân đồi ra tới cánh đồng. Những ngọn đèn lồng xanh lè — không phải đèn thật, mà là đèn ma, phát sáng bằng linh hồn của chính họ. Huy đứng im, nhìn họ đi qua. Họ không nhìn hắn, không nói chuyện, không dừng lại. Họ chỉ đi, về phía khe, về phía bóng tối. Huy thấy một số hồn ma mặc quần áo hiện đại — áo sơ mi, quần tây, giày da. Những người chết gần đây. Họ đi cùng với những người chết từ trăm năm trước, mặc áo dài, áo the, khăn xếp. Thời gian không còn ý nghĩa với họ.
Huy mở mắt. Đèn dầu vẫn cháy. Ngọn lửa xanh đã trở nên ổn định, không còn nhấp nháy. Huy nhìn ngọn lửa và thấy nó đã lớn hơn một chút — không phải lớn hơn về kích thước, mà lớn hơn về sức mạnh. Như thể nó đã hấp thụ năng lượng từ những vị thần đã tắt. Huy đưa tay chạm vào ngọn lửa — nó lạnh, nhưng không còn làm hắn đau nữa. Ngọn lửa và Huy, họ đã trở thành một. Huy có thể cảm thấy ngọn lửa trong huyết quản, chảy qua từng tế bào, sưởi ấm — không, làm lạnh — từng thớ thịt.
Hắn ra ngoài. Đồng làng tĩnh lặng. Nhưng hôm nay làng có khách — đám rước hồn. Họ đi qua làng, không nhìn ai, không nói gì. Họ chỉ đi. Những khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đen kịt, nhìn thẳng về phía trước. Huy đứng nhìn. Một hồn ma trong đám rước quay đầu nhìn hắn. Gương mặt người phụ nữ trung niên, quen quen. Huy cố nhớ. Nhưng không. Huy cố gắng lục tìm trong ký ức — một người phụ nữ, có thể đã chết từ lâu, có thể là ai đó hắn đã gặp trong đám cưới, đám tang nào đó. Nhưng ký ức trống rỗng. Huy chỉ biết nhìn theo, bất lực.
Thế giới trước mắt Huy chỉ còn là những mảng tối sáng. Huy nhìn đám rước — những mảng trắng di chuyển chậm rãi trên nền đen. Những ngọn đèn lồng xanh lấp lánh trong bóng tối, như những con đom đóm trên cánh đồng hoang. Huy bước theo đám rước, đi cùng họ một đoạn đường. Huy không biết tại sao mình làm vậy. Có thể vì tò mò. Có thể vì hắn cảm thấy mình cũng là một phần của đám rước này. Huy nhìn thấy một đứa trẻ trong đám rước — nó nhìn hắn, cười, rồi quay đi. Nụ cười của đứa trẻ làm Huy nhớ đến... ai đó. Nhưng không nhớ được. Huy chỉ biết mỉm cười đáp lại, một nụ cười vô thức.
Huy không ngủ được. Huy không còn khái niệm ngủ nữa. Hắn nằm xuống nền đền, nhưng mắt vẫn mở. Hắn nhìn trần nhà, nhìn những bóng ma trượt trên tường. Họ đã quen với hắn. Họ không còn trốn khi hắn nhìn. Một bà cụ già đến ngồi cạnh hắn, tay cầm một cái quạt giấy cũ. Bà quạt nhẹ, không khí mát lạnh. Huy nhắm mắt, tận hưởng cơn gió từ thế giới khác. "Bà ơi," Huy nói. "Bà có thấy đám rước không?" Bà cụ lắc đầu. "Không. Chỉ có mày thấy thôi. Đám rước đó dành cho những người sắp đi." Huy mở mắt nhìn bà. "Tôi sắp đi sao?" Bà không trả lời. Chỉ quạt nhẹ, nhẹ nhàng, như một lời ru. Huy nhìn bà cụ, thấy bà mỉm cười. Một nụ cười hiền từ, không buồn, không vui.
Huy đứng dưới nắng. Nhìn xuống chân. Không có bóng. Huy đã không còn để ý nữa. Hắn nhìn lên bầu trời — mặt trời đã tắt? Không, nó vẫn còn, nhưng đã mờ đến mức không thể phân biệt được với mây. Huy không biết trời sáng hay tối nữa. Mọi thứ chỉ là một màu xám bất tận. Huy nhìn đồng hồ — nó đã ngừng chạy từ lâu. Kim giờ và kim phút chỉ về một con số vô nghĩa. Huy vứt đồng hồ đi. Hắn không cần biết giờ nữa.
Huy quên nhiều chuyện. Hắn đứng giữa đền, tự hỏi mình tên gì. Phải mất một lúc mới nhớ ra. "Huy," hắn nói. "Tên tao là Huy." Nhưng cái tên đó nghe xa lạ. Như tên của một người đã chết từ lâu. Huy cố nhớ thêm — khuôn mặt mẹ, giọng nói cha, ngôi nhà nơi hắn lớn lên. Tất cả đều mờ, như những bức ảnh chụp dưới nước. Huy nhìn những bức tường đền, những vết nứt, những mảng rêu — hắn nhớ từng chi tiết. Nhưng khuôn mặt người thân — không. Huy ngồi xuống, ôm đầu. Cố gắng nhớ. Nhưng không được.
Huy mình sống lại. Huy cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với đám rước. Họ không phải người lạ. Hắn biết họ. Họ là những linh hồn của làng, những người đã chết trong ba trăm năm qua, những người đã và đang được giữ lại bởi ngọn đèn. Và bây giờ, khi ngọn đèn yếu dần, họ đang đi. Đi về đâu — Huy không biết. Huy bước theo họ, mỗi bước là một bước đi về phía vô tận.
Đám rước hồn. Thần không tên. Thạch trong mơ. Lửa xanh. Huy nhìn theo đám rước cho đến khi họ khuất dạng. Họ đi về phía khe — nơi cửa khe mở rộng, chờ đón họ. Huy biết: một ngày nào đó, hắn cũng sẽ đi theo con đường đó. Đứa trẻ đến bên Huy. Nó nhìn Huy với đôi mắt buồn. "Cậu còn nhớ tao không?" Huy nhìn nó. "Nhớ." "Tao sợ cậu quên." "Quên cũng được. Quên không phải lỗi." Đứa trẻ nắm tay Huy. Bàn tay nhỏ, lạnh, run. "Cậu không được quên tao. Cậu quên, tao sẽ phải đi theo đám rước."
Huy nhìn đứa trẻ. Hắn biết. Hắn biết mỗi ký ức hắn giữ là một linh hồn được tồn tại. Hắn là người giữ đèn, nhưng hắn cũng là người giữ hồn. Hắn giữ họ bằng ký ức, bằng tình cảm, bằng sự hiện diện của mình.
Đám rước hồn. Huy nhìn theo. Họ đi về phía khe. Những ngọn đèn lồng xanh nhấp nháy, rồi tắt dần, từng cái một. Huy đếm: một... hai... ba... cho đến khi không còn đèn lồng nào sáng. Chỉ còn bóng tối. Huy đứng bên đường, nhìn theo bóng tối đã nuốt chửng đám rước. Hắn không buồn. Hắn không vui. Hắn chỉ cảm thấy một sự thanh thản kỳ lạ. Họ đã đi. Những linh hồn của ba trăm năm đã đi về nơi họ thuộc về. Và Huy, người giữ đèn cuối cùng, ở lại một mình với ngọn lửa xanh.
Huy quay vào đền. Những hồn ma còn lại — năm người — đang nhìn hắn. "Các ngươi không đi sao?" Huy hỏi. Một hồn ma lắc đầu. "Tụi tao đợi mày," họ nói. "Khi mày đi, tụi tao sẽ đi cùng." Huy nhìn họ. Những linh hồn trung thành nhất. Những người đã ở lại với hắn, qua tất cả. Huy gật đầu. "Cảm ơn." Huy ngồi xuống bên ngọn đèn. Bên ngoài, màn đêm buông xuống. Huy nhìn ngọn lửa xanh, và thấy trong đó những khuôn mặt của họ — của năm linh hồn, của tất cả những người đã đi. Họ đang ở trong ngọn lửa, chờ đợi. Huy biết: họ chờ hắn đi cùng.
Huy nhìn năm linh hồn cuối cùng. Một bà cụ, một người đàn ông trung niên, một thanh niên, một thiếu nữ, và một đứa trẻ. Năm thế hệ, năm số phận, nhưng họ đã chọn ở lại với hắn, với ngọn đèn, đến cùng. Huy nhìn từng người, nhìn vào mắt họ. Trong mắt họ, Huy thấy sự bình yên. Họ đã chấp nhận số phận của mình. Và họ chấp nhận chờ đợi Huy, dù có thể phải chờ mãi mãi. Huy ngồi xuống giữa họ, đặt ngọn đèn vào trung tâm. Năm linh hồn và một người sắp thành hồn, quây quần bên ngọn lửa xanh. Họ không nói gì. Họ chỉ ngồi, nhìn ngọn lửa, và chờ đợi.
Bên ngoài, bóng tối đã phủ kín làng. Huy biết đám rước đã đi xa, đã đến nơi họ thuộc về. Và Huy, người giữ đèn cuối cùng, ngồi giữa năm linh hồn, canh giữ ngọn lửa xanh, chờ đợi ngày tận cùng.
Bạn thấy chương này thế nào?