Chương 47: Tiếng Trống Từ Dưới Đất
# Chương 47: Tiếng Trống Từ Dưới Đất
---
Tiếng trống từ dưới đất vọng lên. Đêm đêm, đều đều. Mười bảy tiếng mỗi đêm. Huy đã đếm. Mười bảy tiếng, đúng như số hồn ma ban đầu trong đền. Mười bảy tiếng trống, một tiếng cho mỗi linh hồn. Và mỗi đêm, một tiếng trống nhỏ dần, yếu dần, như một linh hồn đang tắt. Huy nằm trên nền đền, áp tai vào đất. Mỗi tiếng trống làm rung nhẹ mặt đất, như nhịp đập của một trái tim khổng lồ đang nằm sâu dưới lòng đất. Huy cố gắng hòa nhịp thở của mình với tiếng trống — hít vào, một tiếng trống. Thở ra, một tiếng trống. Huy và trống, cùng một nhịp. Khi tiếng trống dừng, Huy cảm thấy như tim mình cũng ngừng đập.
Huy mở mắt. Đèn dầu vẫn cháy. Ngọn lửa đã hoàn toàn xanh — một màu xanh lạnh, phát sáng trong bóng tối. Huy nhìn ngọn lửa xanh, và thấy trong đó một khuôn mặt — khuôn mặt của người giữ đèn cuối cùng trước hắn. Một người đàn ông trung niên, mắt buồn, nhìn hắn từ trong ngọn lửa. "Giữ đèn," ông ta nói. "Đừng để tắt." Huy gật đầu. "Cháu sẽ giữ." Khuôn mặt trong ngọn lửa mỉm cười, rồi tan biến, hòa vào ngọn lửa xanh. Huy đưa tay chạm vào ngọn lửa, cảm nhận sự hiện diện của tất cả những người giữ đèn trước hắn. Họ ở trong ngọn lửa, chờ đợi.
Hắn ra ngoài. Đồng làng tĩnh lặng. Nhưng có một âm thanh mới — tiếng trống. Bo... bo... bo... từ dưới lòng đất, vọng lên đều đặn. Huy bước theo tiếng trống, đi về phía khe. Mỗi bước, tiếng trống lại gần hơn. Mỗi bước, mặt đất rung nhẹ dưới chân hắn. Huy đi qua những ngôi nhà đóng kín cửa, qua những con đường vắng vẻ. Không một bóng người. Dân làng đã bỏ đi từ lúc nào, hoặc họ đang trốn trong nhà, không dám ra ngoài. Huy không biết. Huy nhìn qua khe cửa của một ngôi nhà — bên trong, một gia đình đang quây quần bên bàn ăn. Họ không ăn. Họ chỉ ngồi, nhìn nhau, lắng nghe tiếng trống từ dưới đất.
Thế giới trước mắt Huy chỉ còn là những mảng tối sáng. Huy nhìn thấy làng xóm — đã vắng vẻ hơn nhiều. Nhiều nhà bỏ hoang. Nhiều cánh cửa đóng im ỉm. Dân làng đã bắt đầu bỏ đi. Họ không chịu nổi sự tĩnh lặng. Họ không chịu nổi bóng tối. Họ không chịu nổi những giấc mơ về hồn ma. Huy nhìn qua cánh cửa mở của một ngôi nhà bỏ hoang — bên trong, đồ đạc vẫn còn nguyên. Một bát cơm trên bàn, đã mốc xanh. Một chiếc áo treo trên mắc, đã phủ đầy bụi. Họ bỏ đi vội vã, không kịp mang theo gì. Huy nhìn cái bát cơm mốc, tự hỏi gia đình đó giờ ở đâu, liệu họ có còn sống không.
Huy không ngủ được. Huy nằm xuống, áp tai vào đất. Tiếng trống vọng lên rõ hơn. Mười bảy tiếng. Huy đếm. Rồi im lặng. Rồi lại mười bảy tiếng. Huy cố gắng phân tích nhịp điệu — nó có một quy luật, một điệu thức xa lạ, như một bài hát không lời của người chết. Huy nhắm mắt, để tiếng trống dẫn dắt. Huy thấy mình đang đi xuống — xuống dưới lòng đất, qua những lớp đất, qua những lớp đá, qua những dòng sông ngầm. Xuống nơi có những linh hồn cổ xưa, những thế lực đã ngủ yên hàng ngàn năm. Huy thấy một cánh cửa dưới lòng đất — một cánh cửa bằng đá, khổng lồ, đang mở dần.
Huy đứng dưới nắng. Nhìn xuống chân. Không có bóng. Huy nhìn lên bầu trời — mặt trời đã mờ hơn. Không còn là một vầng sáng chói, mà chỉ là một vết trắng nhạt trên nền trời, như một miếng vá cũ. Huy nhìn qua mặt trời — xuyên qua nó, thấy một khoảng không đen phía sau. Mặt trời đã trở nên mỏng như một tờ giấy, sắp rách. Huy đưa tay lên, che mắt khỏi ánh sáng yếu ớt. Tay hắn trong suốt, để lộ vệt trắng của mặt trời phía sau. Huy có thể nhìn xuyên qua chính mình.
Huy nhìn vào đền. Hắn nhận ra mình đang quên... quên rất nhiều. Sáng nay hắn thức dậy và không biết mình là ai. Phải mất mười phút, nhìn quanh đền, nhìn đèn, nhìn những hồn ma, hắn mới nhớ ra. "Tao là Huy. Tao là người giữ đèn." Hắn nói to, để nhớ. Một hồn ma nhìn hắn, gật đầu xác nhận. Huy nhìn hồn ma — một người phụ nữ trẻ, mặc áo dài trắng. "Mày là ai?" Huy hỏi. "Tao không nhớ mày." Người phụ nữ mỉm cười. "Không sao," cô nói. "Tao là vợ của người giữ đèn thứ ba." Huy cố gắng nhớ lại — người giữ đèn thứ ba, một người đàn ông đã chết cách đây hơn trăm năm. Huy không nhớ mặt ông ta. Chỉ nhớ cái tên, vì đã đọc trong sách cũ.
Huy mình sống lại. Huy cảm thấy một sức mạnh đang chảy từ dưới đất lên, qua chân, qua thân, qua tay. Tiếng trống không chỉ là âm thanh — nó là năng lượng. Nó là nhịp đập của thế giới ngầm. Và Huy đang đồng nhịp với nó. Huy đưa tay lên, cảm thấy năng lượng chảy trong huyết mạch. Mạnh mẽ. Lạnh lẽo. Huy nhìn xuống bàn tay mình — một tia lửa xanh bắn ra từ đầu ngón tay, rồi tắt. Huy tập trung, và một tia lửa xanh khác bắn ra, lớn hơn. Huy có thể điều khiển năng lượng này. Huy có thể dùng nó để chiến đấu. Nhưng hắn biết: mỗi lần dùng, hắn lại gần hơn với cái chết.
Bà Chúa Khe. Huy mất bóng. Tiếng trống âm vọng. Bà Huyền xuất hiện, mặt nghiêm trọng. "Mày nghe thấy rồi à." "Vâng." "Đó là tiếng trống của khe. Nó báo hiệu ngày tận cùng." "Bao lâu nữa?" Bà Huyền lắc đầu. "Không ai biết."
Ông Trung xuất hiện. Lần cuối. Ông gầy đến mức chỉ còn da bọc xương. Nhưng mắt ông sáng — sáng nhất từ trước đến nay. "Huy, tao không còn nhiều thời gian." Huy nhìn ông. "Tôi biết." "Giữ đèn. Đừng để tắt. Kể cả khi tao chết." "Tôi sẽ." Ông Trung nhìn Huy, mỉm cười — nụ cười cuối cùng. Rồi ông tan biến. Không phải từ từ như những lần trước. Mà ngay lập tức. Chỉ còn một vệt khói mờ, rồi không còn gì.
Huy đứng im. Hắn không khóc. Hắn không thể khóc. Nước mắt đã cạn từ lâu. Huy nhìn nơi ông Trung vừa đứng — chỉ còn khoảng không trống rỗng. Ông Trung, người đã cho hắn ngọn đèn, đã dạy hắn cách giữ lửa trong bóng tối, đã ra đi. Huy biết: tới lượt mình. Huy quỳ xuống, chạm tay vào mặt đất nơi ông Trung vừa đứng. Mặt đất lạnh, nhưng có một chút hơi ấm còn sót lại. Huy áp má xuống đất, cảm nhận hơi ấm cuối cùng của ông Trung. Huy không khóc. Nhưng hắn cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm, một nỗi buồn không tên, như cả thế giới đang khóc trong lòng hắn.
Huy đứng dậy, cầm ngọn đèn lên. Hắn nhìn quanh đền. Những hồn ma còn lại — mười sáu người — đang nhìn hắn. Huy nhìn họ, gật đầu. "Tôi sẽ giữ," hắn nói. "Cho đến khi không thể giữ nữa."
Bên ngoài, tiếng trống lại vọng lên. Mười sáu tiếng. Huy đếm. Mười sáu tiếng cho mười sáu linh hồn. Và khi một linh hồn nữa rời đi, tiếng trống sẽ còn mười lăm. Huy biết: một ngày nào đó, sẽ chỉ còn một tiếng trống. Và rồi không còn tiếng nào. Nhưng cho đến lúc đó, hắn vẫn giữ đèn. Huy nhìn ngọn lửa xanh trong tay, thấy nó cháy sáng hơn một chút. Như một lời hứa. Như một lời động viên. Huy biết: hắn không đơn độc. Trong ngọn lửa, tất cả những người giữ đèn trước hắn vẫn ở đó, đang nhìn hắn, đang ủng hộ hắn.
Bạn thấy chương này thế nào?