Chương 50: Thạch Trong Mơ
# Chương 50: Thạch Trong Mơ
---
Thạch hiện về trong mơ. Hắn nói: "Tao đợi mày." Huy mở mắt trong giấc mơ — hắn đang đứng giữa một cánh đồng bát ngát, không phải cánh đồng trước đền, mà là một cánh đồng khác, một cánh đồng của quá khứ. Lúa xanh mơn mởn, trời xanh trong vắt. Nắng vàng. Màu sắc. Lần đầu tiên sau bao ngày, Huy thấy màu sắc trở lại. Huy nhìn xuống dưới chân — và thấy bóng của mình. Một cái bóng đen, rõ ràng, đổ dài trên mặt đất. Huy mỉm cười. Huy ngồi xuống, chạm vào bóng mình. Nó ấm. Nó thật. Nó là của hắn.
Thạch đứng trước mặt hắn. Bạn thân của hắn. Người đã đưa hắn đến làng này. Thạch mặc chiếc áo sơ mi trắng cũ, quần jean bạc màu, như ngày họ chia tay. Nhưng Thạch trẻ hơn, khỏe hơn. Mắt sáng, cười tươi. Huy nhìn Thạch, thấy lại khuôn mặt quen thuộc sau bao ngày xa cách. Huy muốn chạy đến ôm bạn, nhưng chân không thể nhấc lên. "Mày khỏe không?" Huy hỏi. Thạch cười. "Tao chết rồi, mày quên rồi à?" Huy nhìn Thạch. Đúng. Thạch đã chết. Thạch đã chết trước khi Huy đến làng này. Cái chết của Thạch là lý do Huy đến đây. Để tìm hiểu. Để trả lời những câu hỏi không lời đáp. Huy nhớ lại cái ngày ấy — nhận được tin Thạch mất, cảm giác như đất dưới chân sụp đổ. Và rồi hắn lên đường, đến làng này, không biết mình sẽ tìm thấy gì.
"Tao nhớ."
"Tao biết mày nhớ. Tao biết mày không quên."
"Tại sao tao lại ở đây, Thạch?"
Thạch bước tới, đặt tay lên vai Huy. Một bàn tay ấm. Ấm như người sống. "Vì mày được chọn. Vì tao đã chọn mày." Huy ngạc nhiên. "Mày?" "Đúng. Trước khi chết, tao đã thấy. Tao đã thấy ngọn đèn. Tao đã thấy bà Huyền. Tao biết sẽ có người giữ đèn tiếp theo. Và tao đã nghĩ đến mày."
Huy mở mắt trong thực tại. Đèn dầu vẫn cháy. Ngọn lửa xanh. Nhưng hôm nay có một điều khác — ngọn lửa cháy sáng hơn. Huy nhìn quanh đền. Những hồn ma còn lại — năm người — đang nhìn hắn với ánh mắt khác. Họ không còn buồn nữa. Họ mỉm cười. Huy nhìn họ, và cảm thấy một niềm vui nhẹ nhàng — không phải niềm vui của người sống, mà là niềm vui của linh hồn khi biết mình không đơn độc.
Hắn ra ngoài. Đồng làng tĩnh lặng. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên sau nhiều ngày, Huy nghe thấy tiếng chim. Một con chim sẻ nhỏ đậu trên nóc đền, hót. Tiếng hót yếu ớt, nhưng là âm thanh của sự sống. Huy nhìn con chim, mỉm cười. Con chim nhìn hắn, nghiêng đầu, rồi bay đi. Huy nhìn theo cánh chim bay, thấy nó chao liệng trên bầu trời xám. Huy vẫy tay chào tạm biệt con chim. Nó bay đi, mang theo một mảnh hy vọng nhỏ nhoi.
Thế giới trước mắt Huy chỉ còn là những mảng tối sáng. Nhưng có một điều kỳ lạ — Huy có thể thấy màu sắc trong giấc mơ. Và mỗi lần mơ, màu sắc lại rõ hơn. Huy bắt đầu nhớ lại màu xanh của lá, màu đỏ của hoa, màu vàng của nắng. Những màu sắc ấy đang trở lại, từng chút một, từ thế giới của Thạch. Huy nhắm mắt, cố gắng giữ lại những màu sắc trong tâm trí — xanh của trời, vàng của nắng, xanh của lá lúa. Nhưng khi mở mắt, chỉ còn xám. Nhưng Huy không nản. Mỗi lần mơ, màu sắc rõ hơn một chút. Mỗi lần gặp Thạch, hắn nhớ thêm một chút. Màu sắc đang trở lại.
Huy không ngủ được, nhưng hắn mơ. Mỗi khi nhắm mắt, hắn lại thấy Thạch, thấy cánh đồng, thấy thế giới của quá khứ. Thạch nói chuyện với hắn, kể cho hắn nghe về những gì đã xảy ra sau khi chết, về thế giới bên kia, về những gì đang chờ Huy. "Mày sợ không?" Thạch hỏi. "Sợ gì?" "Chết." Huy suy nghĩ. "Không. Tao chỉ sợ quên." "Tao sẽ nhắc mày nhớ."
Huy mình sống lại. Nhưng lần này, sự sống lại không đến từ bên ngoài — nó đến từ bên trong. Từ cuộc gặp gỡ với Thạch, từ những ký ức đang trở lại, từ tình bạn không chết. Huy cảm thấy mình đang được chữa lành — không phải thể xác, mà là linh hồn. Huy ngồi dậy, nhìn quanh đền. Những hồn ma còn lại đang mỉm cười. Huy mỉm cười lại với họ.
Ông Trung xuất hiện lần cuối. Không phải trong thực tại, mà trong giấc mơ. Ông đứng cạnh Thạch, hai người giới thiệu với nhau. "Tao đã giữ đèn cho hắn," ông Trung nói. "Giờ tới lượt nó." Thạch gật đầu. "Nó sẽ làm tốt." Ông Trung nhìn Huy, gật đầu. "Mày là người giỏi nhất." Rồi cả hai cùng tan biến, hòa vào ánh sáng xanh.
Huy thức dậy. Không phải tỉnh giấc — hắn vẫn ở trong đền, trên nền gạch lạnh. Nhưng hắn cảm thấy khác. Hắn nhìn ngọn đèn, ngọn lửa xanh, và thấy trong đó khuôn mặt của Thạch, của ông Trung, của tất cả những người giữ đèn trước hắn. "Tao sẽ giữ," Huy nói với ngọn lửa. "Cho tới khi không thể giữ nữa."
Ngọn lửa nhấp nháy. Như một lời hứa. Như một câu trả lời. Huy biết con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Nhưng hắn không cô đơn. Trong hắn, Thạch vẫn sống. Trong hắn, ông Trung vẫn sống. Trong hắn, tất cả những người giữ đèn đều sống. Huy cầm ngọn đèn lên, bước ra ngoài. Trời đã sáng — một buổi sáng xám xịt, nhưng có một chút sáng hơn mọi ngày. Huy nhìn lên bầu trời, thấy những đám mây đang tan dần, để lộ một vệt xanh nhạt phía sau. Huy hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh, nhưng trong lành hơn. Huy cảm thấy có gì đó đang thay đổi. Không phải trong làng, mà trong chính hắn.
Huy nhìn xuống chân. Và thấy một điều kỳ lạ — một cái bóng mờ mờ, rất nhạt, đang hiện ra dưới chân hắn. Huy nhìn kỹ hơn. Đúng, đó là bóng của hắn. Mờ, như một bóng ma của một cái bóng. Nhưng nó ở đó. Huy mỉm cười. Bóng đang trở lại. Có thể là do giấc mơ. Có thể là do Thạch. Có thể là do chính hắn, đã tìm lại được một phần nào đó của con người mình.
Huy ngồi xuống bậc thềm, nhìn ra cánh đồng trước đền. Đồng lúa đã cháy đen, nhưng Huy thấy những mầm xanh nhỏ đang nhú lên từ đất cháy. Huy không biết đó là cỏ dại hay lúa non. Nhưng đó là sự sống. Và sự sống, dù nhỏ bé, vẫn là sự sống. Huy nhìn ngọn lửa xanh trên tay. Nó vẫn cháy. Và Huy biết: hắn sẽ giữ cho nó cháy, cho đến khi không thể giữ nữa. Nhưng hắn không cô đơn. Trong hắn, Thạch vẫn sống. Trong hắn, tất cả những người giữ đèn đều sống. Và bên cạnh hắn, năm linh hồn cuối cùng đang ngồi, lặng lẽ, chờ đợi.
Thạch nói xong, tan. Huy thức dậy, miệng khô đắng. Hắn nhìn quanh đền. Những hồn ma cuối cùng đang nhìn hắn. Huy đếm: một, hai, ba, bốn, năm. Năm linh hồn. Năm người bạn cuối cùng. Huy mỉm cười với họ. "Còn tao đây," hắn nói. "Còn tao đây."
Ngọn lửa xanh cháy sáng trong bóng tối của một ngày mới. Và Huy, người giữ đèn cuối cùng, vẫn ở đó, canh giữ ngọn lửa, canh giữ ký ức, canh giữ những linh hồn đã gửi gắm niềm tin nơi hắn.
Bạn thấy chương này thế nào?