Chương 51: Lửa Xanh Trong Khe
# Chương 51: Lửa Xanh Trong Khe
---
Huy đứng bên mép khe từ lúc nào không nhớ. Chân hắn tê dại, nhưng hắn không dời đi. Trong khe, từ dưới sâu, một thứ ánh sáng xanh lóe lên — không phải lửa thường, không phải đom đóm, không phải phản chiếu từ mặt trăng. Đó là thứ lửa cháy từ lòng đất, từ nơi không ai đặt chân tới, từ nơi mà những hồn ma tụ hội.
Ngọn lửa xanh ấy nhấp nháy theo nhịp lạ. Không như lửa dầu cháy đều đặn. Nó như một sinh vật, hít thở, co giãn, lúc to lúc nhỏ. Huy đứng nhìn, mắt không chớp. Hắn thấy trong màu xanh ấy có gì đó quen — như một ký ức xa lắc từ kiếp trước, như một giấc mơ hắn từng mơ rồi quên mất khi tỉnh dậy.
— Mày thấy nó à?
Giọng Trần Thị Huyền vọng lên từ sau lưng. Huy không quay lại. Hắn biết bà ta đứng đó, ở một khoảng cách vừa đủ để không bị lửa xanh chiếu vào.
— Thấy.
— Không phải ai cũng thấy.
Huy gật đầu. Hắn biết. Cả làng không ai thấy ngọn lửa dưới khe. Họ chỉ thấy cái hố sâu hoắm, thấy bóng tối và sự im lặng. Nhưng Huy thấy. Từ khi mắt hắn mờ dần, những thứ khác lại hiện ra rõ hơn. Càng mất đi màu sắc của thế giới người sống, hắn càng thấy rõ màu sắc của thế giới bên kia.
— Lửa ấy là gì?
Bà Huyền không trả lời ngay. Bà bước đến gần, đứng cạnh Huy. Hắn nghe tiếng thở của bà — nặng, khò khè, như tiếng gió lùa qua kẽ đá. Hơi thở của người đã ở gần ranh giới giữa sống và chết quá lâu.
— Lửa trong khe là linh hồn của những thần đã chết.
Huy quay sang. Lần đầu tiên hắn thấy mặt bà Huyền rõ đến thế. Bà già, hốc hác, môi thâm. Hai mắt bà đỏ ngầu, như vừa khóc hoặc vừa thức trắng nhiều đêm.
— Mỗi khi một vị thần tắt, lửa xanh lại bùng lên. Lửa ấy báo hiệu sự kết thúc. Và sự bắt đầu.
— Bắt đầu cái gì?
— Mày sẽ biết. Mày đang là người giữ đèn. Mày là người duy nhất còn thấy lửa xanh. Điều đó có nghĩa là mày sẽ phải xuống đó.
Bà Huyền lùi lại, bóng bà tan vào bóng tối như một vũng nước loang trên mặt đất khô. Huy ở lại, một mình bên khe, nhìn ngọn lửa xanh đốt cháy bóng đêm.
---
Đêm ấy Huy không ngủ. Hắn nằm trong đền, mắt mở to trong tối. Đèn dầu trên bàn thờ cháy nhỏ. Hắn thấy thứ ánh sáng ấy không còn vàng óng như trước. Nó nhợt nhạt, xanh lè, như sắp tắt.
Huy ngồi dậy. Hắn đưa tay ra trước mặt. Không thấy rõ ngón tay. Chỉ thấy những bóng mờ cử động. Bàn tay hắn, từng là bàn tay của một thanh niên hai mươi lẻ, giờ trông như tay một người già, gầy guộc, xương xẩu.
— Mày đang chết dần.
Giọng đứa trẻ vang lên từ góc tối. Huy không giật mình. Hắn đã quen với sự xuất hiện bất chợt của nó. Đứa trẻ đến và đi như gió, không báo trước, không lời chào.
— Ừ.
— Mày không sợ à?
— Sợ thì được gì? Sợ có làm lửa cháy to hơn không? Có làm mắt tao sáng lại không? Có làm tao nhớ mặt mẹ tao không?
Đứa trẻ bước ra. Trong ánh lửa mờ, nó không có bóng. Da nó trắng bệch, như đã lâu lắm rồi không thấy mặt trời. Quần áo nó rách nát, nhưng không bẩn.
— Tao đi với mày suốt. Từ lúc mày còn sống thật sự.
Huy nhìn nó.
— Tao bây giờ không sống thật sao?
Đứa trẻ lắc đầu.
— Không. Mày đang ở giữa. Giữa sống và chết. Giữa người và thần. Mày là người giữ lửa. Mà người giữ lửa không bao giờ thuộc về bên nào hết. Đó là bản chất của việc giữ lửa.
Huy im lặng. Hắn hiểu, dù không muốn hiểu.
— Ngọn lửa xanh dưới khe — nó gọi mày.
— Gọi tao làm gì?
— Gọi mày xuống. Có một khe hở dưới đó. Một khe hở giữa thế giới người sống và thế giới người chết. Lửa xanh là dấu hiệu. Khi lửa xanh tắt, khe hở sẽ mở ra.
— Và cái gì sẽ đi qua?
Đứa trẻ cười. Tiếng cười khô khốc, như lá khô vỡ dưới chân.
— Mọi thứ.
Huy nhắm mắt lại. Khi nhắm, hắn thấy rõ hơn lúc mở. Trong bóng tối của mí mắt, những hình ảnh hiện ra: khe sâu, lửa xanh, hàng ngàn bàn tay vươn lên từ lòng đất, hàng ngàn khuôn mặt ngước nhìn hắn.
— Tao chưa sẵn sàng.
— Không ai sẵn sàng. Nhưng thời gian không đợi ai bao giờ.
Đứa trẻ biến mất. Như thể nó chưa từng ở đó. Huy ở lại với bóng tối và ngọn đèn sắp tắt.
---
Sáng hôm sau, Huy ra ngoài. Cả làng phủ sương mù dày đặc. Những mái nhà hiện ra lờ mờ như hòn đảo giữa biển mây. Huy đi về phía khe. Chân hắn tự động đưa hắn đến đó, như thể có một sợi dây vô hình kéo.
Lửa xanh vẫn cháy. Nhưng hôm nay nó to hơn. Ngọn lửa nhảy múa dữ dội, như đang vật lộn với một thứ gì đó ở bên dưới.
Huy quỳ xuống bên mép khe. Hắn thò tay xuống.
Lạnh. Cực kỳ lạnh. Nhưng không phải lạnh của nước hay đá. Lạnh của sự vắng mặt — vắng mặt hơi ấm, vắng mặt sự sống. Một thứ lạnh thấu xương, thấu vào tận tâm can.
— Đừng chạm vào nó.
Giọng ông Trung. Huy giật tay lại.
Ông Trung đứng sau hắn. Mặt ông xanh xao, mắt thâm quầng. Ông không còn là ông già khỏe mạnh của những ngày đầu. Ông gầy đi trông thấy, như một cây khô đang héo dần.
— Lửa ấy độc. Chạm vào là chết.
— Nhưng tôi đã chết một phần rồi.
Ông Trung im lặng. Một hồi lâu sau ông mới nói, giọng nhẹ như gió thoảng:
— Đúng. Mày đã chết một phần. Nhưng phần còn sống còn đủ để giữ đèn. Đừng đánh mất nó một cách vô ích.
— Ông nghĩ tôi giữ được bao lâu?
— Bao lâu mày còn muốn giữ.
Câu trả lời không làm Huy yên lòng. Hắn nhìn xuống khe. Lửa xanh cháy, và trong ngọn lửa, hắn thấy những khuôn mặt. Hàng trăm khuôn mặt. Có khuôn mặt bà Huyền. Có khuôn mặt đứa trẻ. Có khuôn mặt của chính hắn — méo mó, xanh lè.
— Lửa xanh là lửa của thần chết, Huy ạ.
Huy nghe giọng ông Trung từ xa, như từ cuối đường hầm.
— Nhưng nó cũng là lửa của sự sống. Cái gì cũng có hai mặt. Mày giữ lửa vàng cho người sống. Nhưng mày cũng phải biết về lửa xanh cho người chết.
— Tôi không hiểu.
— Mày sẽ hiểu. Khi đến lúc.
Ông Trung quay lưng bước đi. Huy nhìn theo bóng ông mờ dần trong sương. Khi ông khuất hẳn, Huy lại nhìn xuống khe.
Lửa xanh vẫn cháy.
Huy biết hắn sẽ phải xuống đó. Không phải hôm nay. Không phải ngày mai. Nhưng sẽ có ngày.
Và ngày đó không xa.
---
Trong đền, Huy ngồi trước bàn thờ. Đèn dầu cháy yếu. Hắn lấy que nhang, châm lửa từ ngọn đèn vàng. Khói nhang bay lên vòng vòng, tạo thành những vòng tròn kỳ lạ trong không khí. Huy nhìn làn khói, thấy nó như đang vẽ một bức tranh — những đường nét mờ ảo, những hình thù không rõ ràng.
— Thần ơi, con không biết còn bao lâu. Nhưng xin cho con đủ sức để giữ lửa đến cùng.
Không ai trả lời. Chỉ có tiếng gió thổi qua khe cửa, tiếng khói nhang bay, tiếng lửa xanh dưới khe cháy rất khẽ, rất xa, như một lời thì thầm từ thế giới bên kia.
Huy nhắm mắt. Trong bóng tối, hắn thấy lửa xanh to dần, bao trùm tất cả, và hắn thấy mình đang đi về phía nó — từng bước, từng bước, như một con thiêu thân lao vào ngọn đèn.
Nhưng hắn không sợ.
Bởi hắn biết, ở phía bên kia ngọn lửa, có một điều gì đó đang chờ.
Và điều đó không thể tránh.
Bạn thấy chương này thế nào?