Chương 60: Thần Chết Xuất Hiện
# Chương 60: Thần Chết Xuất Hiện
---
Trong lòng cột lửa xanh, Huy không thấy gì ngoài ánh sáng. Một thứ ánh sáng lạnh, xuyên thấu, chiếu rọi từng ngóc ngách trong tâm hồn hắn, soi sáng những góc khuất tối tăm nhất. Hắn đang rơi — hay đang bay? Không biết. Không còn phương hướng. Không còn trên dưới. Không còn trái phải. Không còn thời gian. Chỉ có màu xanh bao trùm tất cả, vô tận, vĩnh cửu.
Rồi đột nhiên, hắn dừng lại.
Hắn đang đứng trên một bề mặt phẳng. Dưới chân, một tấm ấn đồng khổng lồ — lớn hơn tấm trên kia gấp mười lần, đen kịt, nặng nề, như một nắp quan tài của thế giới. Trên bề mặt nó khắc đầy những dòng chữ và hình vẽ cổ xưa — những ký tự không giống bất cứ thứ chữ nào Huy từng thấy. Chúng xoắn vào nhau, chảy như nước, sống động như sinh vật, như thể đang cử động dưới ánh sáng xanh.
Và trước mặt hắn, một người đang đứng.
Một người đàn ông cao lớn, mặc áo choàng đen dài đến chân, rộng như cánh dơi. Tay ông ta cầm một cây gậy — không phải gậy bình thường, mà là một lưỡi hái cong vút, mỏng như lưỡi dao cạo, sắc bén đến nỗi chỉ nhìn vào đã thấy đau. Mặt ông ta không thấy rõ — khuất dưới bóng mũ áo choàng — chỉ thấy hai đốm sáng xanh nơi mắt, cháy leo lét như lửa ma trơi.
— Ngươi là người giữ lửa?
Giọng ông ta vang vọng, không phát ra từ miệng mà từ khắp không gian xung quanh, từ những bức tường vô hình, từ bầu không khí, từ chính lòng đất.
— Tôi là Huy.
— Ta là Thần Chết. Ngươi đã nghe đến ta rồi chứ?
Huy gật đầu. Ai mà chưa từng nghe đến Thần Chết? Từ khi còn bé, hắn đã nghe các cụ kể về một vị thần cao lớn, áo đen, lưỡi hái, đến đón linh hồn người chết. Bây giờ thần đứng trước mặt hắn.
— Ngươi đến đây để đóng khe hở?
— Phải.
— Ngươi có biết, nếu đóng khe hở, ngươi sẽ không bao giờ trở lại được không?
— Biết.
— Và ngươi có biết, nếu đóng khe hở, ngươi sẽ không còn là người nữa không?
— Cũng biết.
Thần Chết nhìn Huy hồi lâu. Hai đốm sáng xanh trong mắt ông ta nhấp nháy, như ngọn lửa xanh trong khe.
— Ngươi dũng cảm. Nhưng dũng cảm không đủ.
— Cần gì nữa?
— Cần hy sinh. Một sự hy sinh thật sự. Không phải hy sinh thân xác — mà là hy sinh bản thân, hy sinh những gì là mày, hy sinh cái tên, hy sinh ký ức, hy sinh tất cả những gì từng làm nên con người mày.
Huy không hiểu hết, nhưng hắn cảm nhận được ý nghĩa của những lời này.
— Tôi không hy sinh bản thân rồi sao? Tôi đã xuống đây, tôi đã chạm vào lửa xanh, tôi đã mất ký ức, tôi đã mất tên, tôi đã mất tất cả. Còn gì để hy sinh nữa?
— Còn. Ngọn lửa vàng cuối cùng trong ngươi.
— Nhưng nếu trao nó, tôi sẽ chết.
— Đúng. Nhưng không chỉ chết. Ngươi sẽ trở thành một phần của khe hở. Một phần của ta. Một người gác, đứng giữa hai thế giới, mãi mãi.
Huy nhìn Thần Chết. Ông ta đứng bất động, bàn tay trắng bệnh nắm chặt cây hái — cây hái đã gặt hái hàng triệu sinh mạng.
— Ông là ai? Ông là chủ của khe hở này hay là nô lệ của nó?
Thần Chết im lặng. Rồi ông ta nói, giọng trầm hơn:
— Ta không phải chủ. Ta cũng không phải nô lệ. Ta là người gác. Kẻ đứng giữa. Khi khe hở mở, ta giữ cho nó không mở quá rộng. Khi khe hở đóng, ta giữ cho nó không đóng quá chặt.
— Tại sao phải giữ cân bằng?
— Vì nếu khe hở mở quá rộng, âm khí tràn vào, người sống chết. Nếu khe hở đóng quá chặt, linh hồn không thể đi qua, người chết không thể đầu thai.
— Vậy ông muốn tôi giúp ông?
— Ta muốn ngươi giúp ta giữ cân bằng. Đã quá lâu rồi, ta giữ một mình. Ta mệt.
Thần Chết ngồi xuống. Huy lần đầu thấy một vị thần ngồi. Trông ông ta không còn cao lớn đáng sợ nữa — chỉ là một người già mệt mỏi, lưng hơi còng, hai tay đặt trên đầu gối.
— Đã bao nhiêu thế kỷ ta đứng đây? Không nhớ nữa. Hàng nghìn năm. Hàng vạn năm. Giữa hai thế giới — người sống và người chết. Khi khe hở được tạo ra, ta được sinh ra để giữ nó.
— Ai tạo ra khe hở?
— Không ai biết. Có thể nó tự nhiên mà có, như một vết nứt trên vỏ trứng. Có thể có bàn tay ai đó tạo ra, từ thời xa xưa khi thần thánh còn ở giữa loài người.
— Tại sao bây giờ nó lại yếu?
— Vì lòng tin của loài người yếu đi. Các ngươi không còn tin vào thần thánh. Không còn tin vào sự sống sau cái chết. Khi lòng tin mất, ranh giới giữa hai thế giới mỏng dần.
Huy ngồi xuống đối diện Thần Chết. Hai người — một người sắp chết, một vị thần mệt mỏi — ngồi trên tấm ấn đồng giữa biển lửa xanh, như hai người bạn già tâm sự.
— Ông có tin vào điều gì không?
Thần Chết nhìn Huy. Trong mắt ông ta, đốm lửa xanh nhấp nháy.
— Ta tin vào sự cân bằng. Người sống sinh ra, người chết đi. Đó là vòng tuần hoàn tự nhiên. Khe hở phá vỡ vòng tuần hoàn ấy — nó giữ linh hồn lại, không cho họ đi tiếp, cũng không cho họ quay lại.
— Vậy tại sao ông không tự đóng nó?
— Vì ta là một phần của khe hở. Ta được sinh ra từ nó, lớn lên cùng nó. Nếu đóng nó, ta cũng biến mất. Và ta sợ.
— Thần Chết mà sợ?
Thần Chết cười. Tiếng cười buồn bã, vang vọng trong không gian xanh, như tiếng gió rít qua nghĩa địa.
— Thần cũng biết sợ, Huy. Sợ hư vô. Sợ không còn tồn tại. Sợ bị lãng quên. Đó là nỗi sợ lớn nhất của mọi thần linh.
— Tôi sẽ giúp ông.
— Ngươi có chắc không? Đây không phải chuyện đùa.
— Tôi không còn gì để mất. Ký ức đã mất. Bóng đã mất. Ánh sáng đã mất. Tên tôi cũng sắp mất. Chỉ còn ngọn lửa cuối cùng.
— Vậy thì đưa nó cho ta.
Huy đưa tay ra. Trong lòng bàn tay hắn, một đốm lửa vàng nhỏ cháy — nhỏ như hạt đậu, yếu ớt, sắp tắt, nhưng vẫn cháy. Đó là phần cuối cùng của con người hắn, của những gì từng là Huy.
— Khi ta lấy nó, ngươi sẽ cảm thấy đau. Đau hơn bất cứ thứ gì ngươi từng trải qua. Đau đến mức ngươi sẽ ước mình chưa từng sinh ra. Nhưng sẽ nhanh thôi.
— Làm đi.
Thần Chết đưa tay ra. Bàn tay ông ta — trắng bệnh, dài, xương xẩu — chạm vào bàn tay Huy.
Đốm lửa vàng chuyển từ tay Huy sang tay Thần Chết.
Ngay lập tức, một cơn đau khủng khiếp xé toạc cơ thể Huy. Hắn cảm thấy mình đang bị xé làm đôi — một nửa bị kéo xuống vực sâu, một nửa bay lên trời cao. Xương cốt hắn rã rời. Máu hắn sôi lên. Mắt hắn như muốn nổ tung.
Huy hét lên — một tiếng hét không thành âm thanh, vì cổ họng hắn đã tắt.
Rồi mọi thứ tối sầm.
Im lặng.
Hư vô.
Khi Huy mở mắt — nếu đó còn là mắt — hắn thấy mình đang đứng bên ngoài cột lửa xanh. Thần Chết đứng trước mặt, nhưng bây giờ trông khác. Ông ta cao lớn, uy nghiêm, mắt sáng rực. Trong tay ông ta, ngọn lửa vàng nhỏ cháy rực rỡ, như một ngôi sao giữa bóng tối.
— Cảm ơn ngươi, Huy.
— Chuyện gì xảy ra với tôi?
— Ngươi đã trao lửa. Ngươi không còn là người giữ lửa nữa. Ngươi bây giờ là một phần của ta. Một phần của khe hở. Một người gác.
— Tôi sẽ ra sao?
Thần Chết mỉm cười. Nụ cười đầu tiên Huy thấy trên mặt ông ta.
— Ngươi sẽ ở lại đây, cùng ta. Giữ cho khe hở không mở rộng. Cho đến khi một người khác đến thế chỗ ngươi, hoặc cho đến khi khe hở đóng vĩnh viễn.
— Và nếu không ai đến?
— Thì ngươi ở đây mãi mãi.
Huy nhìn Thần Chết. Hắn hiểu. Đây là cái giá của sự hy sinh. Không phải chết — mà là tồn tại mãi mãi giữa hai thế giới.
— Ông có thể cho tôi gặp lại đứa trẻ không? Đứa trẻ đã dẫn tôi xuống?
Thần Chết lắc đầu.
— Khi khe hở bắt đầu đóng, linh hồn bị giam giữ được giải thoát. Đứa trẻ ấy đã đi rồi.
— Nó đi bình an chứ?
— Bình an. Nó đã về với gia đình nó. Với những đứa em đã chết trước nó.
Huy im lặng. Trong lòng vui — vì đứa trẻ đã được giải thoát. Nhưng cũng buồn — vì hắn sẽ không bao giờ gặp lại nó.
— Cảm ơn ông.
— Không, ta mới phải cảm ơn ngươi. Đã lâu lắm rồi, ta mới có một người bạn đồng hành.
Huy ngồi xuống bên cạnh Thần Chết. Trước mặt họ, cột lửa xanh bắt đầu co lại, nhỏ dần. Khe hở đang khép lại, từ từ, như một vết thương đang lành.
Và Huy — không còn là người giữ lửa, không còn là Huy, không còn là con người — trở thành một phần của bóng tối, của khe hở, của Thần Chết.
Chờ đợi cùng ông ta.
Chờ đợi người tiếp theo.
Hoặc chờ đợi sự kết thúc.
Bạn thấy chương này thế nào?