Chương 59: Đứa Trẻ Dẫn Đường
# Chương 59: Đứa Trẻ Dẫn Đường
---
Huy mở mắt. Không biết mình đã ngất bao lâu. Hắn nằm trên nền đá lạnh, cứng, ẩm ướt. Đèn dầu tắt. Xung quanh tối om, tối đến nỗi hắn không thấy bàn tay mình trước mặt.
— Đèn... đèn tắt rồi.
Giọng hắn khàn đặc, yếu ớt, như tiếng một người sắp chết.
— Chưa tắt. Tao đã thắp lại cho mày.
Giọng đứa trẻ. Trong bóng tối, một ngọn lửa nhỏ bùng lên. Đứa trẻ cầm đèn dầu trong tay, đưa cho Huy.
Nhưng ngọn lửa trên tim đèn không còn màu vàng nữa.
Nó xanh. Xanh lè. Màu của lửa dưới khe.
— Sao nó lại thành xanh?
— Vì mày đã chạm vào lửa xanh. Mày đã hấp thụ nó. Nó ở trong mày. Khi mày ngất, nó tràn ra ngoài, thấm vào đèn.
Huy nhìn tay mình. Bàn tay hắn trong suốt hơn trước — có thể thấy rõ từng đường gân, từng mạch máu, từng khúc xương. Như một bức vẽ bằng thủy tinh.
— Tao đang biến mất.
— Ừ. Nhưng chưa hết. Còn một chút.
— Tao sẽ trở thành ma?
— Không. Mày sẽ trở thành thứ gì đó khác. Không sống, không chết. Ở giữa, như tao. Nhưng khác ở chỗ mày còn nhiệm vụ.
Huy ngồi dậy. Mọi thứ quay cuồng — căn phòng đá, vực sâu, ngọn lửa xanh, tất cả nhào trộn vào nhau.
— Tao quên nhiều thứ. Không nhớ làng. Không nhớ mặt ai. Chỉ nhớ mơ hồ.
— Mày còn nhớ nhiệm vụ chứ?
— Nhiệm vụ gì?
— Đóng khe hở. Mày đã quên rồi à?
Huy nhìn ngọn lửa xanh trên tim đèn. Trong ngọn lửa, hắn thấy một hình ảnh — một khe nứt trên tấm đồng, nước đen chảy ra, những bàn tay vươn lên.
— Tao nhớ. Một chút.
— Đủ rồi. Đi thôi. Mày có thể đi được không?
Huy cố gắng đứng dậy. Chân hắn yếu, run như người già. Nhưng hắn đứng được.
— Đi được.
Đứa trẻ đứng dậy, đưa tay kéo Huy. Tay nó lạnh ngắt — lạnh hơn cả đá. Huy nắm lấy, cảm nhận một sự ấm áp kỳ lạ từ đôi tay lạnh lẽo ấy.
Họ đi trong bóng tối. Đứa trẻ dẫn đường, Huy theo sau. Không nói chuyện. Chỉ có tiếng bước chân vang vọng trong không gian rộng lớn, tiếng nước nhỏ giọt từ trên cao, tiếng gió rít từ sâu trong lòng đất.
— Còn xa không?
— Gần rồi. Ở ngay phía trước.
Con đường dẫn xuống một cái dốc đứng. Đứa trẻ đi trước, nhẹ nhàng như bay trên không, không chạm đất. Huy lê từng bước, chân như đeo đá, mỗi bước là một sự cố gắng.
— Mày yếu quá.
— Tao biết.
— Cố lên. Sắp đến nơi rồi.
Huy cố gắng. Nhưng chân hắn như không còn thuộc về hắn. Hắn vấp phải một hòn đá, ngã sóng soài. Đèn dầu trong tay hắn văng ra, suýt tắt.
— Cẩn thận!
Đứa trẻ chạy lại, nhặt đèn dầu lên. Ngọn lửa xanh vẫn cháy, nhưng yếu đi.
— Cầm lấy. Mày phải giữ đèn. Đèn tắt là mày chết.
— Chết cũng tốt. Hết đau khổ.
— Mày không được chết. Chưa phải lúc. Còn việc phải làm.
— Việc gì?
— Đóng khe hở. Cứu những người còn sống. Giải thoát những người đã chết.
Huy nhìn đứa trẻ. Trong mắt nó, hắn thấy một sự kiên định lạ thường — không giống một đứa trẻ, mà giống một người già đã trải qua mọi thứ, đã thấy tận cùng của đau khổ và hy vọng.
— Sao mày quan tâm đến chuyện này? Mày đã chết. Mày không còn liên quan đến thế giới người sống.
— Vì tao đã chết. Vì tao biết chết là thế nào. Và tao không muốn ai khác phải chết như tao.
— Mày chết thế nào?
Đứa trẻ im lặng hồi lâu. Nó nhìn vào bóng tối, như nhìn lại quá khứ.
— Tao chết vì đói. Một năm mất mùa, lũ lụt, cả làng không có gì ăn. Nhà tao cũng vậy. Cha mẹ chết trước. Em gái tao chết sau. Hai đứa em chết đói. Tao là người cuối cùng — tao chết dưới gốc đa già, nơi bà Huyền ngồi.
Giọng nó đều đều, không cảm xúc, như kể chuyện của người khác.
— Tao chết, nhưng không đi được. Khe hở giữ lấy tao. Tao thành hồn ma, lang thang, không thể siêu thoát.
— Bao lâu rồi?
— Không biết. Lâu lắm. Đủ để thấy bao nhiêu người giữ lửa đến rồi đi.
— Tao xin lỗi.
— Đừng xin lỗi. Không phải lỗi của mày.
Huy nhìn đứa trẻ. Lần đầu tiên hắn thấy nó không chỉ là một hồn ma vô danh. Nó có một quá khứ. Một gia đình. Những người em chết đói. Một cái chết đau đớn dưới gốc đa.
— Tao sẽ giúp mày.
— Thì tao đang dẫn mày đi mà.
Đứa trẻ cười. Lần đầu tiên Huy thấy nó cười thật sự — một nụ cười trẻ thơ, hồn nhiên, dù đã chết từ hàng chục năm trước.
Họ tiếp tục đi. Cuối con dốc, một cánh cửa gỗ lớn hiện ra. Trên cánh cửa chạm khắc hình một bàn tay — bàn tay xòe rộng, năm ngón như năm con dao.
— Đây là lối vào nơi khe hở thật sự.
— Làm sao mở?
— Đặt tay vào dấu bàn tay. Chỉ người mang lửa mới mở được.
Huy đặt tay lên dấu bàn tay. Tay hắn vừa khít — như thể cánh cửa được làm riêng cho hắn.
Ngay lập tức, một luồng điện chạy khắp người hắn. Cánh cửa rung lên, từ từ mở ra, tiếng gỗ kẽo kẹt vang vọng.
Phía sau là một vực sâu. Không thấy đáy.
Và ở giữa vực, một cột lửa xanh khổng lồ cháy rực, cao đến tận trần đất. Nó xoay tròn, phát ra ánh sáng xanh chiếu sáng cả không gian rộng lớn.
— Khe hở...
— Đúng. Khe hở thật sự. Cái mà mọi người gọi là cánh cửa giữa hai thế giới.
Huy nhìn cột lửa. Trong lòng nó, hắn thấy những bóng người — hàng ngàn, hàng vạn — đang quằn quại, vẫy vùng, như những con cá mắc lưới.
— Họ là nạn nhân của khe hở. Những người chết mà không thể đi tiếp.
— Cứu họ.
— Mày phải nhảy vào trong đó.
Huy nhìn đứa trẻ. Mắt nó không đùa.
— Nhảy vào lửa?
— Ừ. Vào trong cột lửa xanh. Dưới đáy, có một tấm ấn đồng — tấm ấn gốc, tấm đầu tiên. Mày phải đặt tay lên nó và truyền lửa vàng.
— Nhưng lửa vàng của tao không còn nữa. Nó đã thành xanh.
— Vẫn còn. Một phần rất nhỏ. Bên trong mày. Mày phải tìm nó.
Huy nhìn vào cột lửa. Nó cháy dữ dội, rực rỡ, nhưng không tỏa nhiệt — nó lạnh, lạnh thấu xương, lạnh đến nỗi nỗi đau thể xác trở nên vô nghĩa.
— Tao sợ.
— Biết. Nhưng phải làm.
Huy nhìn đứa trẻ lần cuối. Trong ánh sáng xanh, nó trông như một bức tượng — đẹp, buồn, vĩnh cửu.
— Nếu tao không ra được... tao sẽ ở lại trong đó?
— Thì tao cũng sẽ ở đây chờ.
— Chờ bao lâu?
— Bao lâu cũng được.
— Và nếu tao đóng được khe hở?
— Thì tao sẽ đi. Tao sẽ được giải thoát. Và mày cũng vậy.
Huy hiểu. Dù thế nào, hắn cũng không thể quay lại cuộc sống cũ. Không thể gặp lại ông Trung. Không thể thấy lại bà Huyền. Không thể nghe lại tiếng chim hót trên cây đa.
Hắn nhìn ngọn lửa xanh một lần nữa. Trong lòng nó, những khuôn mặt đang nhìn hắn, chờ đợi.
— Tao đi đây.
— Đi bình an, Huy.
Huy hít một hơi thật sâu. Mùi lửa xanh, mùi của sự chết chóc, mùi của những thứ không thuộc về thế giới này.
Rồi hắn bước.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Ngọn lửa xanh bao trùm lấy hắn, nuốt chửng hắn vào trong lòng nó, như một con quái vật khổng lồ đớp mồi.
Và đứa trẻ đứng nhìn, nước mắt chảy dài trên má — những giọt nước mắt của một hồn ma, không ai thấy, không ai biết.
— Tạm biệt, Huy.
Nó nói, dù biết Huy không còn nghe thấy nữa.
Bạn thấy chương này thế nào?