Chương 61: Hành Trang Lên Đường
# Chương 61: Hành Trang Lên Đường
---
*Quyển 4: Nhang Khói. Huy lên đường tìm lại các vị thần đã mất. Hành trình đưa hắn đến những vùng đất quên lãng, nơi hồn xưa còn vương, nơi những ngôi đền đổ nát chờ người thắp lại ngọn lửa tín ngưỡng.*
Huy không còn là Huy nữa. Hắn đã trở về từ lòng đất, từ cuộc gặp gỡ với Thần Chết, nhưng không còn là con người như trước. Cơ thể hắn nhẹ hơn, mờ hơn, như một bóng ma còn biết thở. Đôi mắt hắn không thấy màu sắc — chỉ thấy những mảng tối sáng, những hình khối đen trắng, những đường nét mờ ảo. Nhưng hắn thấy được những thứ mà người thường không thấy — những hồn ma lảng vảng, những tàn tích của thần linh đã chết, những vết tích của một thế giới tâm linh đang dần biến mất khỏi lòng tin của con người.
Hắn ngồi trong đền, nhìn ngọn đèn dầu trên tay. Ngọn lửa vàng đã trở lại — sau khi Thần Chết trả lại một phần nhỏ, nó cháy yếu hơn trước, nhưng vẫn vàng, vẫn ấm, vẫn là thứ duy nhất kết nối hắn với thế giới người sống. Mỗi ngày, cơ thể hắn tan biến thêm một chút — tay hắn gần như trong suốt dưới ánh nắng, chân hắn không còn in dấu trên mặt đất nữa. Mỗi ngày, ký ức hắn mờ đi một phần — những khuôn mặt xưa cũ phai nhạt, những cái tên trôi vào quên lãng. Nhưng hắn còn một việc phải làm trước khi hoàn toàn biến mất.
Đứa trẻ đã đi rồi — linh hồn nó đã được giải thoát khỏi khe hở. Bà Huyền không còn xuất hiện — bà cũng đã yếu đi, không đủ sức lên mặt đất. Ông Trung nằm trên giường, thở yếu ớt, từng hơi thở như một tiếng thì thầm cuối cùng. Huy ở lại một mình với ngọn đèn và những mảnh ký ức vụn vỡ. Nhưng trước khi tất cả kết thúc, hắn phải tìm lại những vị thần đã mất, thắp lại nhang khói cho họ, để họ không chết trong lãng quên hoàn toàn.
Huy gói ghém đồ đạc. Hành trang lên đường thật đơn giản: một cái túi vải, một bó nhang, một hộp diêm, một lọ dầu thắp dự phòng, và ngọn đèn dầu không thể rời tay. Hắn không mang theo thức ăn hay nước uống — hắn không còn cần những thứ đó nữa. Cơ thể hắn đã không còn là cơ thể người sống, không còn đói, không còn khát.
Hắn bước ra khỏi đền, nhìn về phía tây nơi mặt trời lặn. Trong mắt hắn, mặt trời chỉ là một vùng sáng trắng xóa trên nền xám, không rực rỡ, không ấm áp. Nhưng hắn biết — phía đó có những ngôi đền hoang, có những vị thần đang chết dần, có những linh hồn đang chờ đợi một nén nhang cuối cùng.
Huy bước đi. Không vội, không chậm. Từng bước, từng bước, trên con đường đất đỏ, qua những cánh đồng hoang đầy cỏ dại, qua những ngôi nhà bỏ hoang mái đã sập. Làng mạc thưa dần. Cây cối rậm rạp hơn. Bóng tối bắt đầu bao phủ con đường.
— Mày đi đâu?
Một giọng nói vang lên từ bụi tre bên đường. Huy dừng lại. Một bà già bước ra — không phải bà Huyền, mà một bà già khác, mặt mũi hiền lành phúc hậu, tay cầm một nắm lá xanh.
— Tôi đi tìm các vị thần.
— Thần gì? Ở đây không còn thần nữa. Người ta bỏ đi hết rồi. Đền thì đổ nát, miếu thì hoang tàn. Ai còn nhớ đến thần?
— Tôi biết. Nhưng tôi phải đi tìm.
Bà già nhìn Huy, đôi mắt tinh anh sáng suốt, không giống mắt người già thường thấy.
— Mày là người giữ lửa, phải không?
Huy gật đầu.
— Tao nghe đồn về mày. Cả làng đồn mày điên khùng, suốt ngày ôm đèn đi trong rừng một mình.
— Có thể tôi điên thật.
— Không. Mày không điên. Mày là người duy nhất trong cái làng này còn tỉnh táo. Tao là bà Sáu, sống ở cuối làng từ hồi còn con gái. Tao đã thấy nhiều thứ trong đời — thấy thần linh, thấy ma quỷ, thấy những điều mà người thường không tin.
Bà Sáu bước đến gần, đặt nắm lá xanh vào tay Huy. Những chiếc lá lạ — không phải lá cây thường thấy, mà là lá của một loại cây mọc ở những nơi linh thiêng.
— Cầm lấy. Lá này đặt lên bàn thờ cũ, thần sẽ hiện ra nói chuyện với mày. Nhưng chỉ dùng khi thật cần thiết, vì không còn nhiều.
— Cảm ơn bà.
— Đừng cảm ơn. Chỉ cần tìm lại thần cho làng. Dân làng quên mất thần rồi. Họ chỉ lo cơm áo gạo tiền, lo chuyện đồng áng, lo chuyện con cái. Họ không biết rằng không có thần linh, họ sẽ mất đi sự bảo vệ, mất đi sự che chở.
Bà Sáu quay lưng, bước vào bụi tre. Huy nhìn theo, nhưng bà ta đã biến mất, như chưa hề tồn tại.
Huy cất lá vào túi, tiếp tục đi. Con đường dẫn lên một ngọn đồi thấp. Trên đồi, một ngôi đền nhỏ đổ nát hiện ra — mái sập, tường đổ, cỏ dại mọc um tùm che kín lối vào. Đây là ngôi đền đầu tiên hắn gặp trên hành trình.
Huy bước vào đền. Trong đền tối om, chỉ có một tia sáng từ lỗ hổng trên mái chiếu xuống, rọi vào một cái bệ thờ trống không, phủ đầy bụi và lá khô. Mạng nhện giăng từ xà nhà xuống bàn thờ, những con nhện đen bóng nằm im trong góc.
— Thần ơi, con đến thắp nhang cho người.
Huy quỳ xuống, lấy một que nhang, châm lửa từ đèn dầu. Lửa vàng bén vào nhang, khói bay lên thơm dịu. Huy cắm nhang vào bát hương khô nứt nẻ, chắp tay khấn vái.
Khói nhang bay lên, vòng vòng trong không gian chật hẹp, không tan đi như thường lệ. Nó tụ lại, xoáy tròn, và từ trong làn khói, một bóng người mờ nhạt bắt đầu hiện ra.
Bóng người đó cao lớn, mặc áo dài trắng, tay cầm một cây quạt giấy. Mặt ông ta mờ mờ, không rõ nét, nhưng có thể thấy một nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt.
— Ai gọi ta?
— Con là người giữ lửa. Con đến thắp nhang cho người.
Bóng người im lặng nhìn Huy một hồi lâu. Rồi ông ta nói, giọng buồn bã như tiếng gió thổi qua nghĩa địa:
— Đã lâu lắm rồi. Hàng chục năm. Có thể hơn. Ta không nhớ nổi nữa. Nhưng ngươi là người đầu tiên sau tất cả những năm ấy đến thắp nhang cho ta.
— Con đến để tìm lại các vị thần.
— Nhưng ta sắp chết rồi. Không ai còn tin vào ta nữa. Một thần không có tín đồ thì chẳng khác gì một ngọn đèn hết dầu. Sớm muộn cũng tắt.
— Con tin. Con tin vào người.
Người thần nhìn Huy, và trong mắt ông ta, một tia sáng le lói — niềm vui, sự cảm động, hoặc chỉ là sự ngạc nhiên.
— Cảm ơn ngươi, người giữ lửa. Nhưng ta không còn cứu được nữa. Hãy đi về phía tây xa hơn, nơi có ngôi đền cổ nhất vùng này. Ở đó còn một vị thần mạnh hơn ta.
— Tên người là gì? Để con còn nhớ mà khấn.
— Đừng hỏi tên ta. Một thần nhỏ như ta không đáng được nhớ đến. Có tên hay không, rồi cũng chết, cũng tan biến.
Người thần tan biến, hòa vào làn khói nhang đang tan dần.
Huy ngồi lại một mình trong đền hoang, dưới ánh sáng yếu ớt từ mái thủng. Hắn thắp thêm một nén nhang, cắm vào bát hương, rồi đứng dậy, bước ra khỏi đền.
Phía tây, mặt trời đã lặn hẳn. Bầu trời phía chân trời đỏ rực như một ngọn lửa khổng lồ đang tắt dần. Huy đi về phía đó, vào màn đêm đang buông xuống, vào những vùng đất xa lạ, nơi những vị thần cuối cùng còn sót lại đang chờ đợi hắn.
Hành trình của người giữ lửa bắt đầu.
Bạn thấy chương này thế nào?