Chương 80: Trở Về Làng
# Chương 80: Trở Về Làng
---
Huy mở mắt. Trần đền quen thuộc.
Huyền ngồi bên cạnh. Tay nắm tay hắn.
"Tỉnh rồi?" Huyền hỏi. Giọng khản.
Huy định trả lời. Nhưng không nói được. Khô. Đắng.
Huyền đưa nước. Huy uống. Từng ngụm nhỏ.
"Anh nằm ba ngày." Huyền nói.
Huy nhìn quanh. Thấy mờ. Nhưng thấy được.
"Tôi thấy được." Huy nói.
"Ừ." Huyền cười. "Lửa âm tắt, cơ thể anh hồi phục."
Huy nhìn tay mình. Tay hết run.
"Đèn?"
"Đèn tắt rồi." Huyền nói. "Nhưng không sao. Không cần nữa."
Huy ngồi dậy. Đau. Nhưng nhẹ hơn trước.
"Lửa dương trong anh." Huyền nói. "Không cần đèn. Anh là đèn."
Huy nhìn xuống ngực. Hắn cảm nhận được. Một hơi ấm bên trong.
"Đi ra ngoài không?" Huyền hỏi.
"Đi."
Huyền đỡ Huy ra ngoài. Nắng. Ấm. Đồng làng xanh như trước.
Huy ngồi dưới gốc đa. Nhìn ra cánh đồng.
Bảy chạy ra. Thấy Huy tỉnh, nó mừng. Nó cười.
"Chú tỉnh rồi!"
"Ừ."
Bảy ngồi xuống. Nhìn Huy.
"Đèn tắt rồi." Nó nói. "Cháu sợ."
"Không sao." Huy nói. "Không cần đèn nữa."
Bảy nhìn Huy không hiểu. Huy không giải thích.
"Đói không?" Bảy hỏi.
"Có."
Bảy chạy vào làng. Mượn gạo. Nấu cháo.
Huy và Huyền ngồi dưới gốc đa. Im lặng.
"Chị về thăm mộ mẹ đi." Huy nói.
Huyền gật đầu. Đứng dậy.
"Đi cùng không?"
Huy gật.
Cả hai lên đồi. Nấm mộ bà lão áo nâu — đã dọn sạch. Có người thắp nhang.
"Đạo sĩ già." Huyền nói.
"Ổng xuống núi?"
"Chắc vậy."
Huyền quỳ trước mộ. Lạy ba lạy.
"Con về rồi." Cô nói. "Mẹ yên nghỉ."
Huy đứng sau. Nhìn Huyền.
Cô khóc. Nhưng không còn đau. Nước mắt nhẹ nhàng.
"Tôi về trước." Huy nói. "Để chị ở lại với mẹ."
Huyền gật. Huy xuống đồi.
Huy về đền. Ngồi một mình.
Hắn nghĩ về mọi chuyện. Lửa âm đã tắt. Ba khe đã đóng. Các vị thần làng — có còn?
Huy chợt nhớ. Thần Cây Đa. Thần Sông. Thần Đất. Thần Hoàng Làng.
Hắn chưa gặp hết.
"Vẫn còn việc." Huy nói.
Nhưng không vội. Bây giờ hắn có thời gian.
Tối, Huyền về đền. Cô mang cháo. Cả ba ngồi ăn trong sân.
Trăng lên. Đêm làng yên tĩnh.
"Hết rồi." Bảy nói.
"Hết gì?" Huy hỏi.
"Hết những ngày kinh hoàng."
Huy cười. "Có thể mới bắt đầu."
Bảy nhìn Huy. Không hiểu.
"Giờ mình phải xây lại đền." Huy nói. "Tìm người cúng bái. Khôi phục tín ngưỡng."
Huyền gật. "Chị sẽ giúp."
"Chị ở lại làng?"
"Có thể. Ở lại ít lâu."
Bảy nhìn hai người. "Thế là có người ở cùng."
Huy vỗ đầu Bảy. "Ừ. Có người."
Đêm đó, Huy ngủ ngon. Lần đầu sau nhiều tháng.
Không mộng mị. Không lạnh. Chỉ bình yên.
Sáng hôm sau, Huy dậy sớm. Ra sân. Tập vài động tác.
Mắt hắn thấy rõ hơn. Màu sắc trở lại. Lá đa xanh. Trời xanh. Nắng vàng.
"Bình yên quá." Huy nói.
Có tiếng chuông điện thoại.
Trần Thị Huyền gọi.
"Anh ơi, em tìm thấy mộ cha anh rồi."
Huy sững người. "Ở đâu?"
"Cuối làng. Trong vườn nhà ông Trung. Ổng chôn ở đó từ xưa."
Huy cúp máy. Chạy.
Qua vườn nhà ông Trung. Ông ngồi trước hiên.
"Cháu biết rồi?" Ông Trung hỏi.
"Biết."
"Vào đi. Mộ ở cuối vườn."
Huy vào. Cuối vườn, một nấm mồ nhỏ. Bia gỗ. Chữ mờ.
"Nguyễn Văn —" Huy đọc. Không đọc được họ.
"Nguyễn Văn Hòa." Ông Trung nói từ phía sau.
Huy quỳ xuống. Cha hắn.
Người đã cười suốt. Đã chết vì lửa.
Huy lạy ba lạy.
"Con về rồi." Huy nói. "Con giữ được lửa. Lửa âm đã tắt."
Huy khóc.
Huyền đứng sau. Bảy đứng sau.
Cả ba nhìn nấm mồ.
"Ông ấy có thể yên nghỉ." Huyền nói.
Huy gật. Lau mặt.
Huy đứng dậy. Nhìn quanh.
Làng vẫn vậy. Đền vẫn đó. Người vẫn sống.
Nhưng khác. Huy khác.
Hắn không còn là người lạ. Hắn là con của làng. Con của người giữ lửa.
"Về đền thôi." Huy nói.
Ba người đi. Nắng sáng. Đường làng rợp bóng tre.
Đền hiện ra trước mặt. Mái thấp. Tường mốc.
Nhưng không hoang tàn nữa.
Có người. Có lửa. Có hy vọng.
Huy đứng trước cửa đền. Nhìn vào bên trong.
Tối. Nhưng hắn thấy ánh sáng. Từ trong ngực hắn.
Huy cười.
"Về rồi."
Huyền và Bảy đứng hai bên.
"Về rồi." Cả hai cùng nói.
Đền làng. Gió thổi qua sân. Lá đa rơi.
Huy đứng đó hồi lâu. Nhìn vào bên trong đền. Không còn đèn dầu. Nhưng hắn thấy ánh sáng.
Huyền và Bảy đứng bên cạnh. Cả ba ngồi xuống bậc thềm.
"Nhưng còn thần." Huy nói. "Thần Cây Đa. Thần Sông. Thần Đất. Thần Hoàng Làng."
Huyền quay sang. "Anh muốn tìm tiếp?"
"Phải. Đã hứa."
"Chị đi cùng."
Bảy ngồi im. Rồi nó nói: "Cháu giữ đền."
Huy cười. Vỗ đầu Bảy. "Ngoan."
Sáng hôm sau, Huy và Huyền mang theo nhang, đèn, và một ít gạo.
Đi về cuối làng. Nơi có miếu Thần Cây Đa.
Miếu hoang. Cây đa già. Rễ buông đầy.
Huy quỳ xuống. Lau bàn thờ. Đốt nhang.
"Thần Cây Đa." Huy khấn. "Con là người giữ lửa. Con tới thắp hương cho ngài."
Huyền cũng quỳ xuống bên cạnh.
"Con là Trần Thị Huyền. Con xin lỗi vì đã không biết ơn ngài."
Hai người khấn. Nhang cháy. Khói bay.
Một cơn gió thổi qua. Cây đa rì rào.
Huy nghe tiếng gì đó. Không phải gió. Một tiếng thở dài. Nhẹ. Như ai đó vừa thức dậy sau giấc ngủ dài.
"Cảm ơn." Một giọng nói. Nhỏ. Xa.
Huy quay sang Huyền. Cô cũng nghe thấy.
Hai người nhìn nhau. Huyền gật.
"Thần còn." Huy nói.
"Ừ." Huyền đáp. "Còn."
Họ thắp thêm nhang. Cắm đầy bát hương.
Miếu không còn vắng nữa.
"Tiếp theo là Thần Sông." Huy nói.
Ra bờ sông. Nước chảy. Sau cơn mưa, nước đục. Nhưng sông không im lìm.
Một miếu nhỏ bên bờ. Cửa gãy. Bát hương nghiêng.
Huy dựng lại bát hương. Lau bàn thờ. Đốt nhang.
"Thần Sông. Con xin lỗi vì đến muộn."
Huyền đứng bên cạnh. Cô nhìn ra sông.
Bỗng nhiên, mặt sông lặng. Nước ngừng chảy.
Rồi một vòng xoáy nhỏ. Từ dưới nước, một bàn tay vươn lên. Không phải tay người. Tay nước. Trong suốt.
Huy lùi lại. Nhưng không sợ.
Bàn tay vẫy nhẹ. Rồi tan.
"Ngài biết chúng ta tới." Huy nói.
Sông chảy lại. Bình thường.
"Thần Sông vẫn ở đây." Huyền nói.
Hai người thắp nhang. Cắm bên bờ.
Tiếp theo, họ tìm miếu Thần Đất. Cuối làng, một gò đất cao. Cây cỏ um tùm.
Phải dọn mới vào được.
Hai người lấy dao phát. Cắt cỏ. Dọn dẹp.
Mất nửa ngày. Đến chiều mới vào được miếu.
Miếu nhỏ. Bằng đất. Mái tranh đã sụp.
Huy quỳ xuống. Tay đào đất. Tìm bát hương.
Thấy. Vùi dưới lớp đất mỏng.
Huy nhặt lên. Lau sạch. Đặt lại.
Đốt nhang. Khấn.
"Thần Đất. Con xin lỗi vì đã để đất đai hoang phế."
Huyền nhìn quanh. Mặt đất dưới chân — ấm lên. Một hơi ấm từ lòng đất tỏa ra.
"Ngài đáp lời rồi." Huy nói.
Hai người thắp nhang. Cắm đầy bát.
Chiều tối, họ về đền. Mệt. Nhưng vui.
"Thiếu Thần Hoàng Làng." Huy nói.
"Ở đâu?" Huyền hỏi.
Huy nhìn quanh. "Trong đền này."
"Ở đây?"
Huy gật. "Thần Hoàng Làng không có miếu riêng. Ngài ở ngay trong đền."
Huy quỳ trước bàn thờ chính.
"Thần Hoàng Làng. Con là Huy. Con đã giữ lửa. Con đã đóng ba khe. Con đã tìm lại các vị thần."
Huy chắp tay. Nhắm mắt.
"Bây giờ, con xin ngài. Cho làng này hồi sinh."
Huyền đứng bên cạnh. Quỳ xuống.
Bỗng nhiên, trên bàn thờ, ngọn đèn dầu cũ — bỗng cháy sáng.
Ngọn lửa vàng. Cao. Sáng. Không cần dầu.
Huy nhìn ngọn lửa. Mắt rưng rưng.
"Ngài đáp lời rồi."
Hai người lạy ba lạy.
Bảy chạy vào. Thấy đèn sáng. Nó sững.
"Đèn —" Bảy không nói được.
Huy cười. "Đèn sáng. Thần về rồi."
Ba người quỳ trước bàn thờ.
Ngoài trời, trăng lên. Sao sáng.
Làng không còn tối nữa.
Một ngày mới bắt đầu. Một ngày của những điều tốt lành.
Bạn thấy chương này thế nào?