Chương 79: Huy Gần Hết
# Chương 79: Huy Gần Hết
---
Sáng sớm. Huy tỉnh dậy trên ghế nhà Huyền.
Cả đêm không ngủ. Mắt hắn mở. Nhìn trần nhà. Nghe mưa rơi.
Huyền ngủ trên giường. Lần đầu Huy thấy cô ngủ. Mặt cô không còn vẻ cứng rắn. Cô như đứa trẻ.
Huy ngồi dậy. Đau. Ngực đau. Tay đau. Mắt mờ.
Hắn nhìn ra cửa sổ. Trời sáng. Mưa tạnh.
"Huyền." Huy gọi nhẹ.
Huyền mở mắt. Nhìn Huy.
"Dậy đi. Về làng." Huy nói.
Cả hai ra bến xe. Chuyến sớm nhất. Xe đông. Họ ngồi cạnh nhau.
Đường làng hiện ra sau màn sương. Huy nhìn ra ngoài. Cảnh quen. Nhưng mờ dần. Thị lực hắn kém hơn mỗi ngày.
Xe dừng ở đầu làng. Cả hai xuống.
Huy đưa Huyền đi thăm đền.
"Đây." Huy chỉ. "Đền làng."
Huyền nhìn ngôi đền nhỏ. Mái thấp. Tường gạch mốc.
"Nhỏ thế này?" Cô hỏi.
"Ừ. Nhỏ. Nhưng quan trọng."
Bảy thấy Huy về. Nó chạy ra. Rồi thấy Huyền. Nó dừng.
"Ai thế?" Bảy hỏi.
"Bạn chú." Huy nói. "Tên Huyền."
Bảy nhìn Huyền. Huyền cười với nó.
Bảy không cười lại. Nó không thích người lạ.
Huy vào đền. Nhìn ngọn đèn. Lửa cháy. Nhỏ. Yếu. Nhưng vẫn sáng.
Huy ngồi xuống. Mệt. Hắn không ngủ được mấy đêm nay.
Huyền ngồi cạnh. Nhìn ngọn đèn.
"Lửa gần tắt." Cô nói.
"Ừ." Huy đáp. "Tôi cũng gần tắt."
Huyền nhìn Huy. Da hắn xanh. Mắt trũng. Tay run.
"Mẹ chị trước khi chết cũng thế." Huyền nói. "Mệt. Xanh. Yếu."
"Rồi sao?"
"Rồi bả xuống khe. Không lên."
Huy im lặng.
"Anh không sợ?" Huyền hỏi.
"Sợ chứ." Huy nói. "Nhưng sợ cũng phải làm."
Huyền nhìn Huy.
"Chị sẽ không để anh xuống khe một mình." Cô nói.
"Không cần."
"Chị cần."
Huy nhìn Huyền. Cô gái một đêm trước còn khóc. Bây giờ đã quyết.
"Cùng nhau." Huy nói.
"Cùng nhau." Huyền nhắc.
Hai người ngồi bên đèn. Không nói.
Bảy ngồi ngoài sân. Nhìn trời.
Chiều xuống. Huy ngủ thiếp đi.
Huyền ngồi bên. Nhìn hắn.
Huy mơ. Mơ về cha. Một người đàn ông cười. Cười suốt.
"Mày sẽ ổn thôi." Người đàn ông nói.
"Con không biết." Huy nói trong mơ.
"Biết chứ. Mày là con tao."
Huy mở mắt. Nước mắt chảy.
Huyền nhìn. Không hỏi.
Huy ngồi dậy. Mệt hơn. Hắn thấy trời tối.
"Tối rồi à?" Huy hỏi.
"Chiều mới." Huyền nói. "Nhưng chị thấy tối."
Huy nhìn quanh. Hắn thấy tối thật. Mờ. Nhòe.
"Mắt tôi —" Huy nói.
Huyền nhìn Huy. Mắt hắn mở. Nhưng không thấy.
"Anh thấy gì không?" Huyền hỏi.
"Thấy mờ. Như qua khói."
Huyền nắm tay Huy. "Đừng lo."
Huy siết tay Huyền. Tay cô ấm.
"Tôi không lo." Huy nói.
Tối đó, Huy không ngủ được. Mắt mờ. Hắn cố nhìn đèn. Chỉ thấy một vùng sáng trắng. Không thấy vàng. Không thấy cam.
"Chỉ còn trắng." Huy nói.
"Nhưng vẫn thấy." Huyền nói.
"Rồi sẽ không thấy."
"Rồi em sẽ kể cho anh nghe."
Huy quay sang Huyền. Không thấy mặt cô. Chỉ thấy một bóng.
"Chị có sợ không?" Huy hỏi.
"Sợ gì?"
"Sợ tôi không qua được."
Huyền im lặng. Rồi cô nói: "Có."
Huy cười yếu. "Tôi cũng sợ."
Hai người ngồi trong bóng tối. Tay vẫn nắm.
Sáng hôm sau, Huy không dậy nổi.
Huyền đỡ hắn ngồi. Cho hắn uống nước. Thuốc của đạo sĩ già.
Huy uống. Nhưng không đỡ.
Bảy đứng ngoài cửa. Nhìn vô.
"Sao chú Huy yếu thế?" Nó hỏi.
Huyền không trả lời.
Huy cố ngồi. Tay vịn vào tường.
"Đi thôi." Huy nói.
"Đi đâu?" Huyền hỏi.
"Ra suối. Khe cuối."
"Anh không đi được."
"Phải đi." Huy nói. "Không đi, lửa tắt, mọi chuyện vô ích."
Huyền nhìn Huy. Nước mắt cô chảy.
"Cố lên." Huy nói với cô. "Hứa với tôi."
Huyền lau mặt. "Ừ. Cố."
Hai người ra khỏi đền. Bảy chạy theo.
"Cháu đi với."
"Không." Huy nói. "Giữ đền."
"Vâng." Bảy nói. Nước mắt nó cũng chảy.
Huy và Huyền đi. Chậm. Huy vịn vào vai Huyền.
Từng bước. Từng bước.
Suối cạn. Nước không còn. Lòng suối trơ đáy.
"Đây rồi." Huyền chỉ.
Dưới lòng suối, một khe nứt. Nhỏ. Sâu.
Từ dưới đó, ánh xanh tỏa ra. Yếu. Nhưng còn.
Huy nhìn khe. Hắn thấy mờ. Nhưng hắn biết đó là khe cuối.
"Xuống đây." Huy nói.
"Anh yếu quá." Huyền nói.
"Không sao. Tôi còn lửa."
Huy lấy chiếc đèn nhỏ từ túi. Ngọn lửa cháy. Như sắp tắt.
Huy đưa đèn cho Huyền. "Cầm giùm."
Huyền cầm đèn. Ngọn lửa lay.
Huy xuống khe. Chân hắn chạm đáy.
Lạnh.
Huy nhìn lên. Thấy bóng Huyền và ánh đèn.
"Đưa đèn xuống." Huy nói.
Huyền quỳ xuống. Đưa đèn.
Huy cầm đèn. Ngọn lửa ấm. Cháy trong tay hắn.
Huy nhìn quanh. Dưới lòng khe, lửa xanh cháy lập lòe.
"Chỉ nữa." Huy nói.
Huy đưa đèn xuống lửa xanh.
Cả suối rung chuyển. Lửa xanh gầm lên. Như thú dữ.
Ngọn đèn trong tay Huy chao đảo. Lửa dương yếu. Quá yếu.
Huy lực từ dưới kéo. Kéo hắn xuống.
"Đừng buông!" Huyền la.
Huy giữ đèn. Tay run. Đèn nghiêng. Dầu tràn.
Không.
Ngọn lửa trong đèn — tắt.
Bóng tối.
Huy đứng dưới đáy khe. Đèn tắt. Lửa dương không còn.
Huyền la to trên mặt suối: "Huy!"
Huy không trả lời. Hắn không thấy gì. Không nghe gì. Chỉ lạnh.
"Lửa tắt rồi." Huy nghĩ.
Huy nhắm mắt.
Tôi đã thất bại.
Tôi không giữ được lửa.
Nhưng nghe cha hắn cười.
"Mày chưa thất bại."
Huy mở mắt. Trong bóng tối, hắn thấy một đốm sáng. Nhỏ. Trong lồng ngực.
Lửa dương. Trong hắn. Không phải trong đèn.
"Ra." Huy nghĩ. "Lửa trong người tôi."
Huy đưa tay lên ngực. Cảm nhận hơi ấm.
Hắn lấy lửa từ trong người ra. Tay hắn — sáng.
Ánh sáng vàng từ tay Huy lan ra.
Huy quỳ xuống. Tay chạm khe nứt.
Lửa dương từ người hắn chảy xuống. Vàng ấm. Gặp lửa xanh — lửa xanh tắt.
"Làm đi." Huy nói với chính mình.
Lửa từ hắn. Từ tim. Từ lòng.
Khe nứt khép lại hoàn toàn.
Lửa xanh tắt hết.
Huy ngã xuống. Không còn sức.
Nhưng môi hắn cười.
Lửa âm đã hết.
Huyền thấy từ trên miệng khe. Cô thấy ánh vàng loang ra. Thấy lửa xanh tắt. Thấy khe nứt từ từ khép.
"Huy!" Cô la.
Không tiếng trả lời.
Huyền chui xuống. Đáy khe tối. Nước lạnh ngập tới mắt cá.
Huy nằm đó. Tay vẫn giơ về phía khe đã khép. Mắt nhắm.
Huyền quỳ xuống. Đỡ đầu Huy lên.
"Huy!"
Huy mở mắt. Mờ. Nhưng thấy Huyền.
"Xong rồi." Huy nói nhỏ.
Huyền khóc. "Ừ. Xong rồi."
Huyền đỡ Huy ngồi dậy. Cả hai ngồi dưới lòng suối. Nước từ đâu chảy về. Mát lạnh.
"Suối chảy lại rồi." Huy nói.
"Ừ." Huyền đáp. "Chảy lại rồi."
Họ ngồi đó. Cho tới khi nước dâng cao. Rồi từ từ lên bờ.
Huy yếu. Huyền đỡ hắn. Đi từng bước về đền.
Đêm đó, Huy sốt.
Huyền và Bảy thay nhau chăm. Nước ấm. Thuốc của đạo sĩ.
Huy mê man. Nói mớ. Toàn những tiếng không rõ.
"Cha —" Huy nói. "Đèn —"
"Đèn đây." Huyền nắm tay hắn. "Đèn còn sáng."
Huy không nghe thấy. Hắn chìm trong cơn mơ.
Hắn mơ thấy một cánh đồng lúa chín. Vàng. Rộng. Không có bóng tối.
Hắn thấy một người đàn ông ngồi dưới gốc đa. Cười.
"Mày làm tốt lắm." Người đó nói.
Huy cố nhìn mặt. Không thấy rõ. Nhưng biết đó là cha.
"Con mệt quá." Huy nói.
"Ừ. Mệt thì nghỉ." Người đó vỗ vai hắn. "Mai còn việc."
Huy tỉnh.
Trần đền. Đèn dầu không cháy nữa. Nhưng căn phòng sáng. Nắng từ ngoài chiếu vào.
Huy ngồi dậy. Đầu nhẹ. Tay hết run.
Huyền ngủ gục bên cạnh. Tay vẫn nắm tay huy.
Huy nhìn Huyền. Cô gái tóc rối. Mặt mệt.
Huy nhẹ nhàng rút tay. Huyền giật mình tỉnh.
"Anh tỉnh rồi?"
"Ừ."
Huyền sờ trán Huy. "Hết sốt rồi."
"Tôi đói."
Huyền cười. Lần đầu cười thật sự.
"Đi, nấu cháo."
Huy đứng dậy. Chân hơi yếu. Nhưng đi được.
Ra sân. Nắng. Chim hót. Gió thổi.
Huy ngồi dưới gốc đa. Nhìn ra đồng.
Lúa xanh. Trời xanh. Mọi thứ đã trở lại.
"Chưa hết." Huy tự nhủ. "Nhưng đã qua được phần khó nhất."
Bảy chạy ra. Tay cầm bát cháo nóng.
"Chú ăn đi."
Huy cầm bát. Cháo trắng. Hành thái nhỏ. Nóng hổi.
Huy ăn. Mỗi muỗng ấm dạ.
Huyền ngồi bên cạnh. Cầm bát cháo cho Bảy.
Cả ba ăn sáng dưới gốc đa. Trong nắng.
"Chiều nay, tôi ra suối xem lại." Huy nói.
"Đi cùng." Huyền nói.
"Cháu cũng đi." Bảy nói.
Cả ba cười.
Lửa âm đã hết. Nhưng cuộc sống vẫn tiếp.
Và Huy — còn nhiều việc phải làm.
Bạn thấy chương này thế nào?