Chương 81: Người Đàn Bà Từ Khe
# Chương 81: Người Đàn Bà Từ Khe
---
Bờ khe đêm đó không yên.
Huy đứng đó từ chiều. Chân hắn lún xuống bùn, nước lạnh ngấm qua vải. Mắt hắn không còn thấy ráng đỏ trên trời nữa — mọi thứ chỉ còn là mảng tối xám. Hắn nghe thấy tiếng nước chảy, tiếng gió thổi qua bờ tre, nhưng xa lắm, như từ đầu bên kia thế giới.
Huy đưa tay lên. Nhìn — nhưng không thấy. Chỉ biết có bàn tay ở đó vì hắn còn cảm giác.
Bàn tay lạnh.
Hắn nhớ hồi còn nhỏ, mỗi lần trời rét, mẹ hắn thường nắm tay hắn mà bảo: "Tay con lạnh quá, về mà hơ lửa." Hồi đó hắn không hiểu lạnh là gì. Trẻ con có bao giờ biết lạnh thật đâu. Lạnh của trẻ con là thứ để khoe với mẹ, để được mẹ nắm, để được mẹ xuýt xoa.
Còn bây giờ, lạnh ở trong xương.
Bờ khe cũ kỹ. Nơi này xưa kia là bến nước của làng. Bà con ra đây gánh nước, giặt giũ, tắm rửa. Trẻ con nhảy từ bờ xuống, té nước ầm ầm. Hồi đó nước trong vắt, thấy đáy.
Bây giờ nước đặc quánh, màu đen như mực.
Huy ngồi xuống. Đầu gối kêu răng rắc. Hắn già hơn cái tuổi ba mươi của mình. Có người bảo hắn trông như năm mươi. Có người bảo hắn trông như đã chết từ lâu, chỉ là chưa kịp ngã xuống.
Hắn cúi xuống, chạm tay vào nước.
Lạnh buốt.
Nước khe mùa này lẽ ra phải ấm. Tháng sáu, nắng đổ lửa, nước suối phải ấm như nước chè tươi. Nhưng nước khe này lạnh, lạnh như nước đá, lạnh như nước dưới lòng đất sâu, nơi chưa từng thấy ánh mặt trời.
Huy giữ tay trong nước, không rút lên.
Hắn đợi.
Và nàng xuất hiện.
Từ dưới khe, từ chỗ nước đen đặc nhất, một bóng người nổi lên. Không phải nổi như người sống trồi lên mặt nước. Nàng lên từ từ, như nước đặc thành hình người, như bùn kết lại thành thân thể.
Trần Thị Huyền.
Nàng mặc bộ quần áo nâu, loại vải dệt từ trong làng. Tóc nàng dài, xõa, phủ kín vai. Mắt nàng — Huy không thấy rõ. Hắn mờ lắm rồi, chỉ thấy hư hư, thực thực.
Giọng nàng vang lên trong đầu hắn, không phải từ tai.
— Huy.
— Tôi đây.
— Không còn nhiều thời gian nữa. Tao phải đi.
Huy ngẩng mặt lên. Cảm nhận hướng gió. Gió từ phía đầm thổi vào, mang theo mùi cỏ mục, mùi bùn non, mùi của những thứ đã chết từ lâu.
— Bà đi đâu?
— Đầu thai. Chọn lần cuối.
Huy im lặng. Một lúc sau hắn mới nói:
— Có chọn được không?
— Chọn được. Tao đã đợi đủ lâu. Hai trăm năm. Không thể ở lại mãi.
Huy gật đầu. Hắn không biết nên nói gì. Trần Thị Huyền — người đàn bà đã ở bên hắn suốt thời gian qua, lúc hắn còn trẻ, lúc hắn mới biết thấy hồn, lúc hắn sợ hãi, lúc hắn học cách giữ lửa. Nàng là người đầu tiên dạy hắn về lửa âm. Nàng là người chỉ hắn cách phân biệt hồn lành với hồn dữ.
Bây giờ nàng đi.
— Còn nó? — Huy hỏi.
Nàng không trả lời ngay.
Huy biết "nó" là ai. Là thứ đang ở dưới khe. Thứ mạnh hơn nàng. Thứ mà ngay cả nàng cũng sợ. Từ khi khe nứt xuất hiện, Huy đã cảm nhận được — một thế lực khác, đen tối hơn, già hơn, mạnh hơn bất cứ thứ gì từng sống trong đầm lầy này.
— Tao không biết — nàng nói — Tao chưa từng thấy thứ đó. Nó ở dưới sâu quá. Dưới cả nơi tao từng ở.
— Dưới cả phần mộ của bà?
— Dưới cả. Nó già hơn tao. Già hơn cả làng này. Già hơn cả dòng sông.
Huy lạnh chạy dọc sống lưng. Không phải lạnh của gió hay nước. Là lạnh của sợ hãi.
— Vậy tôi làm gì?
— Giữ đèn.
— Nếu đèn tắt?
— Đừng để tắt.
— Nếu tôi không giữ nổi?
Nàng im lặng lâu hơn. Khi nàng nói, giọng nàng xa xăm, như từ cuối một đường hầm.
— Thì tất cả sẽ chìm.
Huy cúi xuống nhìn tay mình. Hắn đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim. Tim hắn đập chậm. Chậm hơn người thường. Có lúc hắn nghĩ tim mình đã ngừng, chỉ là hắn chưa kịp đổ xuống.
Ở trong làng, đèn dầu vẫn cháy.
Nó cháy trong nhà hắn, trong một góc nhỏ, nơi hắn đặt nó trên chiếc bàn gỗ đã cũ. Ngọn lửa nhỏ, chỉ bằng đầu ngón tay, nhưng nó sáng — sáng theo một cách mà người thường không thấy. Chỉ người nào từng chết một lần mới thấy.
Huy đã chết. Một lần. Rồi sống lại.
Nhưng mỗi ngày, hắn chết thêm một ít.
— Huy.
— Dạ.
— Tao đi đây.
Huy nghe tiếng nước xao động. Nàng đang lùi vào bóng tối, xuống chỗ nước đen. Huy muốn nói gì đó, muốn giữ nàng lại, muốn hỏi thêm. Nhưng hắn không mở miệng.
— Cảm ơn bà.
— Không có gì. Mày xứng đáng.
Rồi nàng biến mất. Nước khe trở lại tĩnh lặng. Mặt nước đen như gương, không gợn sóng.
Huy ngồi lại bờ khe một mình.
Gió đêm thổi qua, mang theo mùi đất ẩm. Trên trời không có trăng, không có sao — mây đen che kín. Huy ngẩng lên, nhưng không thấy gì. Mắt hắn đã mờ, chỉ còn phân biệt được sáng và tối.
Hắn nghĩ về nàng. Về Trần Thị Huyền, người đàn bà đã chết hai trăm năm trước, khi làng này còn là một ấp nhỏ bên sông. Nàng chết trẻ, mới hai mươi hai tuổi. Chết trong đêm trăng, dưới gốc đa đầu làng. Có người bảo nàng chết vì tình. Có người bảo nàng chết vì oan. Nhưng không ai biết sự thật.
Huy biết. Nàng chết vì giữ lửa.
Giống hắn bây giờ.
Cả hai cùng làm một việc. Chỉ khác thời gian. Hai trăm năm trước, nàng là người giữ. Bây giờ, hắn là người giữ.
Nhưng nàng đã buông.
Còn hắn?
Huy ôm mặt. Nước mắt không chảy được nữa. Mắt hắn khô, như đã cạn từ lâu. Hắn muốn khóc, nhưng không còn nước mắt. Từ khi hắn mất dương khí, cơ thể hắn ngừng làm những việc của người sống. Đổ mồ hôi. Chảy nước mắt. Rùng mình vì lạnh.
Tất cả đều ngừng.
Huy đứng lên. Đầu gối kêu lên một tiếng khô khốc. Hắn lần từng bước lên bờ, tay vịn vào bụi tre. Tre khô, gai nhọn đâm vào tay, nhưng hắn không thấy đau.
Hắn đi về làng.
Trong đầu hắn, giọng nàng còn vọng lại: "Mày xứng đáng."
Huy không biết mình xứng đáng với điều gì. Xứng đáng để chết? Xứng đáng để sống? Xứng đáng để giữ ngọn lửa đến khi người cuối cùng rời đi?
Làng vắng. Đèn tắt từ lâu. Nhưng ngọn đèn trong nhà hắn vẫn cháy.
Huy đẩy cửa. Cánh cửa gỗ kêu ken két, như than thở, như oán trách. Hắn bước vào, nhìn về phía bàn — nơi ngọn lửa vẫn nhảy múa.
Nhỏ.
Yếu.
Nhưng chưa tắt.
Huy ngồi xuống trước đèn. Nhìn nó. Lửa âm không giống lửa thường. Nó không cháy bằng dầu. Nó cháy bằng hơi thở của người giữ. Mỗi lần Huy thở ra, ngọn lửa rung lên, hấp thụ dương khí cuối cùng trong người hắn.
Huy biết điều đó.
Và hắn chấp nhận.
Hắn đưa tay về phía ngọn lửa. Hơi ấm — ấm cuối cùng hắn còn cảm nhận được — chạm vào da thịt hắn. Hắn mỉm cười, một nụ cười méo mó, như người sắp chết.
— Mày cũng sắp tắt rồi hả?
Ngọn lửa không trả lời. Nó chỉ nhảy. Múa. Cháy.
Ngoài trời, gió thổi mạnh hơn. Cánh cửa rung lên bần bật. Huy quay ra nhìn — nhưng không thấy gì qua lớp tối.
Chỉ biết, một thứ gì đó đang trỗi dậy từ khe.
Thứ mạnh hơn Trần Thị Huyền.
Thứ mà ngay cả nàng cũng phải bỏ chạy.
Bạn thấy chương này thế nào?