Chương 82: Bóng Người Ở Gốc Gạo
# Chương 82: Bóng Người Ở Gốc Gạo
---
Gió từ đầm thổi vào mang theo mùi lạ.
Huy thức dậy khi trời còn tối. Hắn nằm trên sàn nhà, dưới một cái chăn mỏng. Mắt mở, nhưng không thấy trần nhà. Chỉ thấy một mảng tối xám nhờ nhờ. Hắn biết trời chưa sáng. Hắn biết bởi vì không khí còn nặng, ẩm, lạnh.
Hắn ngồi dậy.
Đèn dầu vẫn cháy, nhưng ngọn lửa chỉ còn như hạt đậu. Huy đưa tay ra che cho nó khỏi gió lùa qua khe cửa. Ngón tay hắn run — không phải vì lạnh, mà vì yếu.
Huy biết cơ thể hắn đang ra đi từng phần.
Ba tháng trước, hắn còn chạy được. Còn leo lên gò đất sau làng, còn khuân được thùng nước. Hai tháng trước, hắn thấy mờ. Một tháng trước, hắn mất cảm giác ở đầu ngón tay.
Bây giờ, hắn đi cũng khó.
Nhưng hắn ra khỏi nhà.
Cửa kêu ken két. Bên ngoài, sương mù dày đặc. Mùa này lẽ ra phải nóng, nhưng sương vẫn phủ, dày như tấm màn, che kín cả làng. Huy nhìn quanh. Chỉ thấy mờ mờ những khối tối — có thể là nhà, có thể là cây, có thể là thứ gì khác.
Huy đứng giữa sân, nghe. Tiếng gà gáy không còn. Tiếng chó sủa cũng không. Từ ngày người chết, từ ngày hồn tràn về, làng im lặng như một nghĩa địa lớn.
Huy đi về phía gốc gạo.
Đường làng quen thuộc, mỗi bước hắn đặt chân xuống đều nhớ. Chỗ này có hòn đá to, hồi nhỏ hắn thường ngồi. Chỗ này có cây me, mỗi mùa quả chua vàng rụng đầy. Chỗ này có cái ao nhỏ, nơi bà con thả bèo.
Bây giờ, tất cả chỉ còn là tối.
Gốc gạo đầu làng đã có từ đời nào. Cụ trong làng cũng không biết nó bao nhiêu tuổi. Chỉ biết hồi các cụ còn bé, cây gạo đã to, đã già, đã có rễ phụ rủ xuống như tóc bà già. Người ta đồn rằng cây gạo có hồn. Có người bảo đó là hồn cây. Có người bảo đó là hồn người chết trôi, bơ vơ, không nơi nương tựa, đành vào ở rễ cây.
Cây gạo từng là chỗ họp chợ. Chỗ trẻ con chơi nhảy dây. Chỗ các bà các mẹ ngồi lấy rá lấy rổ bán buôn. Chỗ tình nhân hẹn nhau dưới trăng. Huy nhớ có lần, hồi chưa biết gì, hắn nằm dưới gốc gạo ngủ trưa, mơ thấy một cô gái mặc áo trắng ngồi bên cạnh. Tỉnh dậy, không thấy ai, chỉ thấy hoa gạo rụng đầy người.
Bây giờ cây gạo trụi lá. Cành khô chĩa lên trời như những bàn tay xương xẩu. Hoa gạo năm nay không nở. Không một bông. Cây đứng đó như một người già sắp chết, chờ ngày đổ xuống.
Dưới gốc gạo có một bóng người.
Huy không thấy rõ. Chỉ thấy một hình người ngồi xổm, tựa lưng vào thân cây. Huy đến gần. Mỗi bước nặng nhọc. Chân hắn kéo lê dưới đất, không nhấc lên nổi.
— Ai?
Không ai trả lời.
Huy đến gần hơn. Còn chừng ba bước thì bóng người ngẩng lên. Một khuôn mặt — nhưng không phải mặt người. Mắt trắng dã. Da xám như đất. Miệng không có môi, chỉ một đường kẽ hở, như một vết cắt trên mặt đất.
Huy dừng lại.
— Mày là ai? Mày ở đâu đến?
Bóng người không nói. Nó chỉ nhìn Huy. Cặp mắt trắng dã ấy nhìn xuyên qua Huy, xuyên qua lớp thịt, lớp xương, nhìn thẳng vào ngọn lửa trong người hắn.
Huy lạnh.
Hắn đã quen với lạnh. Nhưng lần này khác. Lạnh từ bên trong. Lạnh chạy dọc từ bụng lên ngực. Lạnh như có ai đó vừa đặt một cục nước đá vào ruột hắn.
— Tao biết mày là ai rồi.
Bóng người vẫn không nói. Nhưng khóe miệng nó nhếch lên. Một nụ cười — nếu có thể gọi là cười. Cái nhếch mép của một thứ đã sống dưới tối quá lâu, quên mất cách cười ra sao.
Huy lùi lại một bước.
— Mày từ khe lên.
Bóng người đứng lên. Nó cao. Cao hơn người thường. Khi nó đứng thẳng, đầu nó gần chạm vào cành gạo thấp nhất. Thân thể nó mỏng dính, như một tờ giấy, như một cái bóng, như một thứ chưa hoàn toàn là thật.
Và nó nói.
Giọng nó không phát ra từ miệng. Âm thanh vang lên từ trong đất, từ dưới chân Huy, từ nền đất rung lên, như có ai đó đang nói từ dưới mộ.
— Người giữ lửa. Mầy yếu lắm rồi.
Huy không trả lời.
— Bà ta bỏ mầy đi rồi. Đầu thai. Chẳng còn ai.
— Còn tao.
Bóng người cười — thứ âm thanh khô khốc, như tiếng lá khô xào xạc trong gió.
— Mầy một mình thôi. Một mình chống lại tất cả. Tao sẽ tắt cái đèn đó.
Huy nắm chặt tay. Tay hắn không còn sức, nhưng hắn vẫn nắm.
— Mày thử đi.
Bóng người không lao vào. Nó đứng yên, nhìn Huy bằng cặp mắt trắng. Một lúc sau, nó nói:
— Không phải tao. Là thứ dưới sâu. Nó sắp trỗi dậy. Nó sẽ tắt đèn, dập lửa, lấy lại thứ đã mất.
— Thứ gì?
— Mầy không cần biết.
Bóng người lùi về phía gốc cây. Huy bước theo, nhưng chân hắn yếu quá, không kịp.
— Đợi đã! Mày nói rõ đi!
Bóng người tan vào thân cây gạo. Như một làn khói, như một cơn gió, nó biến mất, để lại dưới gốc gạo một đống lá khô và một mùi hôi thối — mùi của đất dưới sâu, của nước tù đọng, của những thứ đã chết từ lâu trong bóng tối.
Huy đứng đó, thở dốc.
Tim hắn đập — nhưng chậm, rất chậm. Hắn đưa tay lên ngực, cảm nhận. Một nhịp. Rồi một nhịp nữa. Khoảng cách giữa hai nhịp dài như vực sâu. Có lúc hắn nghĩ tim đã ngừng, rồi nó lại đập, yếu ớt, như một cái máy sắp hết pin.
Hắn biết mình sắp ra đi.
Không phải chết. Mà là không còn là người nữa.
Từ khi giữ lửa, hắn biết điều này sẽ đến. Ông Trung đã cảnh báo. Trần Thị Huyền đã nói. Người giữ lửa âm không thể giữ mãi con người. Lửa âm ăn mòn dương khí. Mỗi ngày một ít. Cho đến khi người giữ chỉ còn là vỏ.
Nhưng hắn phải giữ.
Giữ cho đến khi tìm ra ai đó thay thế. Giữ cho đến khi ngọn lửa tự tìm được chủ mới. Giữ cho đến khi mọi thứ kết thúc.
Huy quay về nhà.
Trời vẫn chưa sáng. Sương mù vẫn dày. Nhưng trong lòng hắn, một nỗi sợ âm ỉ cháy — giống như ngọn đèn kia. Nhỏ. Yếu. Nhưng chưa tắt.
Huy đặt tay lên cửa. Gỗ lạnh. Ẩm. Hắn đẩy.
Ngọn đèn vẫn ở đó. Ngọn lửa vẫn nhảy.
Huy ngồi xuống, nhìn nó.
Hắn nhớ lời Trần Thị Huyền. Nàng bảo ngọn lửa này đã được giữ qua bao đời. Qua những cuộc chiến, những cái chết, những cuộc di dân, những mùa đói, những trận bão. Lửa vẫn sống. Có người giữ trẻ, có người giữ già. Có người giữ một tháng, có người giữ cả đời.
Và bây giờ, nó nằm trong tay hắn. Một người không còn là người. Một người đang chết dần trong thể xác.
Huy cúi xuống, thổi nhẹ vào đèn. Ngọn lửa lay động, lắc lư, rồi đứng dậy trở lại.
— Đừng tắt.
Huy nói với nó. Với chính mình. Với thứ bóng tối đang vây quanh làng.
— Đừng tắt nhé.
Ngoài trời, một con chim đêm kêu lên mấy tiếng, rồi im bặt. Tiếng kêu của nó khô khốc, như tiếng cảnh báo, như tiếng cuối cùng trước khi một điều gì đó xảy ra.
Huy nhắm mắt.
Hắn không ngủ. Chỉ ngồi đó, đưa lưng về phía tường, nghe từng âm thanh trong đêm. Tiếng gió lùa qua khe cửa. Tiếng côn trùng trong bếp. Tiếng gỗ co lại vì lạnh. Và xa xa, từ phía khe, một thứ tiếng động không rõ — như tiếng nước sôi, như tiếng đất nứt, như tiếng một cái gì đó đang cựa quậy dưới lòng đất sâu.
Huy mở mắt.
Nhìn về phía tối.
— Mày đợi đi. Tao còn sống mà, thì đèn còn cháy.
Hắn cúi người, kéo chăn lên quàng vai, và ngồi đó, canh đèn, canh lửa, canh cho hết đêm.
Ngoài gốc gạo, không còn ai.
Nhưng dưới gốc, những chiếc lá khô đang cựa động. Như có thứ gì đó đang bò dưới đất. Như có thứ gì đó đang lớn lên, đang trồi lên, đang chuẩn bị.
Đất đầu làng rung nhẹ.
Như một hơi thở từ dưới lòng đất.
Bạn thấy chương này thế nào?