Chương 99: Lửa Mới
# Chương 99: Lửa Mới
---
Một ngọn lửa mới được thắp.
Tay Huy không run.
Hắn đứng trước khe, nơi cánh cửa đã mở. Từ dưới lòng đất, gió lạnh thổi lên, tóc hắn bay, áo hắn bay. Nhưng tay hắn giữ đèn. Vững. Chắc. Ngọn lửa cam cháy giữa đêm, giữa cơn gió lạnh, không lay.
Bên cạnh hắn, đứa trẻ cầm đèn lồng xanh. Đèn tỏa ánh sáng xanh lạnh. Cả hai như hai ngọn lửa đối diện nhau. Cam và xanh. Cũ và mới. Sống và chết.
— Mày sẵn sàng chưa? — Huy hỏi.
— Sẵn sàng. — Đứa trẻ trả lời, giọng đều, không do dự.
Trong đền, ông Trung tụng kinh. Tiếng kinh trầm, đều, như nhịp thở của đất. Ông ngồi trước bàn thờ, mắt nhắm, tay lần tràng hạt. Mỗi câu kinh là một lần tràng hạt lăn qua đầu ngón tay. Ông tụng không ngừng, từ đầu đêm tới cuối đêm.
Bảy ngồi ngoài hiên. Hắn không vào đền. Hắn ngồi đó, tay cầm điếu thuốc tự cuốn, nhìn khói bay lên trời. Hắn không biết tụng kinh. Nhưng hắn biết chờ. Và hắn chờ.
— Tao sẽ mở cửa hết. — Huy nói. — Khi cửa mở hoàn toàn, lửa âm sẽ tràn ra. Ranh giới tan biến. Người chết và người sống sẽ hòa lẫn. Nếu không đóng kịp, không ai còn là ai nữa. Mọi thứ sẽ hòa vào nhau, như nước hòa vào nước.
— Tao biết.
— Mày có sợ không?
Đứa trẻ nhìn Huy. Mắt nó — đen, sâu, không tuổi — trong suốt như thủy tinh. Trong mắt nó, Huy thấy bóng mình. Thấy ngọn đèn. Thấy cả khe sâu.
— Tao sợ từ lâu rồi. Nhưng sợ quen rồi. Sợ trở thành một phần của tao. Cũng như đói, như lạnh, như cô đơn. Tao sống với chúng gần trăm năm. Chúng là bạn tao.
Huy cười. Hắn cũng thế. Hắn sợ từ ngày thấy lửa âm lần đầu. Sợ từ ngày Thạch chết, từ ngày hắn thấy ngọn lửa xanh trong mắt ông thầy mo. Sợ từ ngày hắn biết mình không phải người sống hoàn toàn. Nhưng sợ không ngăn được hắn. Sợ chỉ làm hắn đi chậm hơn, chứ không dừng lại.
Hắn đưa đèn dầu lên ngang ngực. Ngọn lửa cam rực sáng, hắt lên mặt hắn, nhuộm vàng khuôn mặt khắc khổ.
— Tao sẽ đóng khe. Mày sẽ nhận lửa. Khi tao không còn, mày giữ tiếp. Giữ bằng tất cả những gì mày có.
— Tao sẽ. Như tao đã chờ tám mươi năm.
Huy nhắm mắt.
---
Cánh cửa mở rộng.
Không phải mở từ từ. Nó mở ập ra, như có bàn tay vô hình đẩy từ bên trong. Cánh cửa đá bật tung, những mảnh đá văng ra, bụi mù mịt. Một luồng khí lạnh tràn ra, mạnh tới nỗi Huy phải lùi lại. Lạnh thấu xương. Lạnh như âm phủ mở ra.
Từ trong lòng đất, ánh sáng đỏ bừng lên. Không phải lửa. Mà là thứ gì đó giống máu, giống nham thạch. Nó chảy ra, len qua khe nứt, tràn ra đền, tràn ra sân. Nó có mùi — mùi sắt, mùi máu, mùi của một thứ gì đó rất cũ, rất sâu.
Huy giơ đèn lên.
— Dừng lại.
Ánh sáng cam từ đèn dầu tỏa ra, gặp ánh sáng đỏ, tạo thành một tường ánh sáng. Hai màu giao thoa. Cam và đỏ. Sống và chết. Ranh giới và hỗn loạn. Hai thế lực đối đầu nhau trong không gian chật hẹp của ngôi đền.
Đứa trẻ đứng sau Huy, đèn lồng xanh trong tay. Nó nhìn, học, nhớ từng động tác của Huy. Cách hắn đứng. Cách hắn cầm đèn. Cách hắn thở.
— Tao không thể giữ lâu. — Huy nói, giọng căng cứng, gân cổ nổi lên. — Mày phải sẵn sàng nhận lửa. Khi tao buông, mày cầm lấy. Không chần chừ. Không do dự.
— Tao sẵn sàng rồi.
Huy hít một hơi thật sâu. Hắn ngửi thấy mùi đất, mùi đá, mùi của thứ gì đó rất cũ, rất xa. Mùi của thời gian. Mùi của những người đã chết, của những người chưa sinh ra.
Hắn đặt đèn dầu xuống đất. Đặt trước khe. Đèn chạm đất, một tiếng động nhẹ, nhưng vang vọng như tiếng chuông.
Ngọn lửa cam cháy lên. Cao vút. Chạm vào trần đền. Rồi lan ra, như nước, như máu. Nó chảy dọc theo khe nứt, xuống lòng đất, vào nơi tối tăm nhất.
Tiếng la từ dưới sâu vọng lên.
Cả ngàn tiếng. Như ngàn người bị thiêu sống. Như ngàn hồn ma bị đốt. Tiếng la thấu trời, thấu đất, thấu vào từng thớ thịt của người nghe.
Bảy ngoài hiên bịt tai. Ông Trung tụng kinh to hơn.
Huy nhắm mắt, tập trung. Hắn đưa tay vào ngọn lửa. Không sợ. Lửa âm không đốt người giữ. Nó ôm hắn, như người mẹ ôm con. Như người yêu ôm người yêu. Ấm. Dịu. Nhưng đau. Đau tới tận xương tủy.
Hắn nhìn xuống khe. Nhìn xuống ánh sáng đỏ. Nhìn xuống nơi không ai muốn tới.
Rồi hắn nhảy.
---
Đứa trẻ nhìn Huy biến mất trong lòng đất.
Thân hắn rơi xuống, nhanh, như một hòn đá. Rồi biến mất. Chỉ còn lại một tia sáng cam nhỏ dần, nhỏ dần, rồi tắt hẳn.
Đứa trẻ không khóc. Nó đã chờ tám mươi năm để thấy khoảnh khắc này. Nó biết Huy sẽ hy sinh. Nó biết đó là cách duy nhất để đóng khe vĩnh viễn. Nó biết từ khi nào? Từ trước khi gặp Huy. Từ khi nó còn là đứa trẻ chết đói bên đường, thấy một người đàn ông cầm đèn đi qua, rồi biến mất trong màn mưa.
Nhưng nó vẫn thấy lạnh. Một cơn lạnh từ bên trong, không phải từ thời tiết.
Ngọn lửa cam trên mặt đất vẫn cháy. Nhưng nó đang chuyển màu. Từ cam sang xanh. Từ màu của Huy sang màu của nó. Màu xanh của đèn lồng trong tay nó.
Đứa trẻ quỳ xuống. Đầu gối chạm đất lạnh. Nó đặt đèn lồng cạnh đèn dầu.
Hai ngọn lửa — cam và xanh — chạm nhau.
Một tiếng nổ nhẹ, như bong bóng vỡ. Rồi im lặng. Im lặng tuyệt đối, như thể cả thế giới ngừng thở.
Đất ngừng rung. Gió ngừng thổi. Tiếng la từ dưới sâu tắt hẳn. Không một âm thanh.
Đứa trẻ nhìn xuống khe. Khe đang khép lại. Từ từ. Như vết thương đang lành. Hai mép đất xích lại gần nhau, chậm rãi, như thể đất cũng biết đau. Như thể đất cũng cần thời gian để nguôi ngoai.
Huy đã đóng khe. Huy đã ở lại bên kia. Vĩnh viễn.
Đứa trẻ cầm hai cây đèn — đèn dầu và đèn lồng. Cả hai đều cháy. Cả hai đều của nó bây giờ. Nó cảm nhận được sức nặng của chúng. Không phải sức nặng của vật chất. Sức nặng của nhiệm vụ. Của bao thế hệ.
Nó đứng dậy. Quay lưng về khe. Khe đã khép hoàn toàn, chỉ còn một đường chỉ mảnh trên nền đất.
Người giữ cũ đã đi.
Người giữ mới đã đến.
---
Bảy chạy vào đền. Hắn thấy đứa trẻ đứng giữa, hai tay hai đèn. Không thấy Huy.
— Huy đâu?
— Ở dưới đó. — Đứa trẻ chỉ xuống đất. Nơi khe vừa khép.
Bảy quỳ xuống. Hai tay đập xuống nền. Đập mạnh. Đập tới nỗi da rách, máu chảy, dính lên nền gạch.
— Huy! Huy! Mày đi thật rồi sao?
Im lặng.
Bảy ngồi bệt xuống. Mặt hắn nhăn nhó như muốn khóc, nhưng hắn không khóc. Hắn đã không khóc từ năm bảy tuổi. Hắn không biết khóc nữa.
— Nó hy sinh thật rồi.
— Ừ. — Đứa trẻ nói. Giọng nó không buồn, không vui. Như một sự thật hiển nhiên. Như mặt trời mọc, như mưa rơi, như lửa tắt.
— Mày không buồn?
— Buồn. — Đứa trẻ nhìn vào ngọn lửa xanh. — Nhưng buồn không thay đổi được gì. Huy chọn điều này. Tao tôn trọng. Và tao sẽ nối tiếp.
Bảy nhìn đứa trẻ. Nhìn hai cây đèn. Nhìn khe đã khép. Hắn thấy đứa trẻ này khác. Không giống hồn ma vất vưởng. Nó đứng đó, nhỏ bé, nhưng vững như một cái cây già rễ.
— Mày sẽ làm gì tiếp?
— Giữ lửa. Đợi người tiếp theo. Sống. Chờ. Như người giữ vẫn làm.
— Rồi mày cũng sẽ như Huy?
Đứa trẻ cười. Nụ cười đầu tiên của nó. Một nụ cười già hơn cả trăm năm. Một nụ cười không phải của một đứa trẻ, mà của người đã thấy quá nhiều.
— Có thể. Nhưng không phải bây giờ. Còn lâu.
Bảy đứng dậy. Lau máu trên tay lên quần áo. Hắn nhìn đứa trẻ — người giữ lửa mới. Gầy, nhỏ, áo đen, mắt sâu. Nhưng tay cầm đèn vững. Rất vững.
— Tao sẽ ở lại. — Bảy nói. — Tao không giữ được lửa. Nhưng tao có thể trông chừng. Cho mày, cho làng. Tao nợ làng một cuộc đời. Tao sẽ trả.
Đứa trẻ gật đầu.
— Cảm ơn.
Rồi nó cầm hai đèn, đi ra cửa đền, ra ngoài trời. Trăng đã lặn. Trời đang sáng dần.
---
Sáng hôm sau.
Làng thức dậy. Vệt đen trên trời đã mất. Trời xanh trở lại. Trong xanh như chưa từng có vết rách. Cây cối trở lại bình thường. Lúa không còn chín quá nhanh. Thời gian trở lại nhịp cũ. Mọi thứ như chưa từng xảy ra.
Nhưng làng không còn là làng cũ.
Người ta ra đồng, gặt lúa. Họ làm việc im lặng. Thỉnh thoảng ngước lên nhìn đền. Đền vẫn đó, mái ngói rêu phong. Nắng chiếu lên mái ngói, hơi nước bốc lên.
Họ biết — từ nay có người giữ mới. Một đứa trẻ cầm đèn xanh.
Đứa trẻ ngồi bên giếng. Như đứa trẻ "Đói" đã ngồi. Như tất cả những người giữ trước đó, từ người đầu tiên cho tới Huy. Vòng tròn vẫn tiếp diễn.
Nó nhìn nước. Nước trong. Thấy bóng mình. Một đứa trẻ mười ba tuổi. Gầy. Mắt đen. Tay cầm hai đèn — một cam, một xanh.
Nó không biết ngày mai ra sao. Nó không biết mình sẽ giữ được bao lâu. Nó không biết người kế tiếp là ai. Nhưng nó biết hôm nay — nó còn sống. Nó còn giữ lửa. Lửa vẫn cháy.
Lửa mới trong tay người giữ mới.
Và lửa sẽ không bao giờ tắt.
Bạn thấy chương này thế nào?