Chương 28: Truy Đuổi
# Chương 28: Truy Đuổi
Linh chạy. Cô chưa bao giờ chạy nhanh như vậy.
Đôi chân cô giẫm lên những tấm tôn gỉ, những mảnh kính vỡ. Đêm tối mịt mùng, chỉ có ánh đèn từ xa hắt lại. Bảo chạy bên cạnh, tay gãy ôm trước ngực, thở khò khè.
Phía sau, tiếng động cơ gầm rú. Xe của Project Origin.
"Vào đây!" Linh kéo Bảo vào một con hẻm giữa hai nhà xưởng. Mùi hôi thối của rác thải và nước đọng. Cô núp sau thùng rác sắt, tim đập như trống.
Xe lao qua, đèn pha quét sát miệng hẻm. Rồi tiếng động cơ xa dần.
*Chưa an toàn,* TH-410 hiện trên kính. *Còn hai xe nữa. Đang rải quân.*
"Bao lâu?"
*Năm phút cho đến khi chúng bao vây khu vực.*
Linh nhìn Bảo. Mặt nó trắng bệch, mồ hôi nhễ nhại. Tay gãy của nó sưng to dưới lớp băng.
"Mày ổn không?"
"Tao sống được." Nó cười nhăn nhở. "Ngày xưa tao từng đạp xe mười cây số mỗi ngày. Bây giờ tuổi già rồi."
"Im đi."
Linh nhìn quanh. Con hẻm chết – hai bên tường cao, cuối hẻm là một bức tường bê tông. Không lối thoát.
"Chết rồi," Bảo nói.
*Đừng nói thế,* TH-410 hiện lên. *Có một đường cống dưới chân các em. Nối ra sông.*
Linh nhìn xuống. Một tấm nắng cống sắt, gỉ sét. Cô cúi xuống, cố nhấc lên. Nặng.
Bảo đến giúp, tay lành cầm vào tay cầm. Hai người cùng nhấc. Tấm nắng kêu ken két, từ từ mở ra. Mùi nước thải bốc lên nồng nặc.
"Xuống mau."
Họ leo xuống thang sắt trơn trượt. Linh xuống trước, chân chạm nước. Lạnh. Ngập đến đầu gối. Cô rùng mình.
Bảo kéo tấm nắng đóng lại. Bóng tối hoàn toàn bao phủ.
*Đèn pin.* TH-410 kích hoạt đèn pin trên điện thoại Linh. Một tia sáng mờ ảo chiếu vào đường cống. Nước chảy lờ đờ, tường cống rêu phong, chuột chạy khắp nơi.
"Đi hướng nào?" Linh hỏi.
*Hướng dòng chảy. Ra sông. Khoảng tám trăm mét.*
"Tám trăm mét trong cống này?" Bảo rên rỉ. "Tao sẽ chết trước khi ra tới sông."
"Câm đi, đi."
Họ lội trong nước thải. Mùi hôi đến nỗi Linh muốn nôn. Nhưng cô cố nín thở, cố bước. Mỗi bước chân là một tiếng ì oạp vang vọng trong đường cống.
Trên đầu, tiếng bước chân. Project Origin đang lục soát.
*Dừng,* TH-410 ra lệnh.
Họ đứng im. Nước chảy rỉ rả. Tiếng chuột chạy trên ống nước. Trái tim Linh đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tiếng bước chân qua đi. Im lặng.
*Tiếp tục.*
Họ đi thêm trăm mét nữa. Rồi Linh thấy ánh sáng – một lưới sắt chắn ngang đường cống, phía trên là miệng cống thông ra ngoài.
*Ra đến nơi rồi. Nhưng cẩn thận – có camera ở bờ sông.*
Linh nhìn qua khe lưới sắt. Bờ sông vắng vẻ. Một vài ghe thuyền neo đậu. Không ai.
"Làm sao mở lưới?" Bảo hỏi. "Nó khóa bằng xích."
*Để tôi.* TH-410 kích hoạt một tín hiệu từ điện thoại. Ổ khóa điện tử trên lưới kêu lách cách. *Có thể mở từ xa nếu đấu dây đúng. Chờ chút.*
Một phút. Hai phút.
"Có tiếng gì không?" Linh hỏi.
"Không."
Rồi lưới mở ra, kêu ken két.
*Ra đi. Nhanh.*
Linh và Bảo chui ra khỏi cống, nước bẩn chảy ròng ròng trên người. Họ lên bờ, thở hổn hển. Gió sông thổi vào mát lạnh.
*Có một chiếc thuyền đằng kia. Mượn tạm.*
"Mượn?"
*Ăn cắp. Gọi thế nào cũng được. Nhanh lên.*
Họ chạy đến chiếc thuyền máy nhỏ buộc bên bến. Linh nhảy lên, Bảo đẩy thuyền ra. Dây thừng rơi xuống nước. TH-410 kích hoạt máy thuyền từ xa – dây điện đã được đấu nối. Máy nổ giòn.
"Biết lái không?" Bảo hỏi.
"TH-410 lái."
Chiếc thuyền lao đi trên mặt sông đen thẫm. Đèn pha bị tắt. Linh ngồi co ro ở mũi thuyền, nước văng tung tóe. Bảo ngồi sau, thở dốc.
*Về căn cứ cũ không an toàn nữa. Tôi đưa các em đến một địa điểm khác.*
"Đâu?"
*Một nơi Hạnh đã chuẩn bị. Phòng trường hợp khẩn cấp.*
Họ đi trên sông khoảng hai mươi phút. Sài Gòn nổi ban đêm từ xa trông như một khu rừng đèn – những ngọn đèn dầu, đèn led, đèn huỳnh quang lấp lánh trên mặt nước. Đẹp đến lạnh người.
Thuyền vào một khu nhà sàn cũ kỹ, bỏ hoang. Cây cối mọc um tùm trên mái. Một vài chiếc thuyền hỏng nằm úp trên bờ.
Linh lên bờ. Cô nhìn quanh. Yên tĩnh. Quá yên tĩnh.
*Đây là nơi trú ẩn cuối cùng của Hạnh. Chị ấy hứa sẽ gặp lại chúng ta ở đây sau khi đưa Mai và M đến nơi an toàn.*
"Chị ấy có đến không?"
*Không biết.*
Họ vào trong nhà. Một căn nhà sàn bình thường, đồ đạc cũ kỹ, mạng nhện giăng đầy. Nhưng dưới nền nhà, Hạnh đã giấu một hầm nhỏ – kín đáo, khó phát hiện.
Linh mở nắp hầm. Bên trong: một căn phòng nhỏ, vài thùng mì tôm, nước uống, một bộ đàm và một laptop chuyên dụng.
"Cũng được," Bảo nói, ngồi phịch xuống sàn. "Có mì tôm là còn sống."
Linh mở một gói mì, nhai sống. Cô không còn sức để nấu. Bảo cũng làm vậy.
Trong bóng tối của căn hầm, hai đứa ngồi ăn mì sống, lắng nghe tiếng gió rít qua khe tường.
"TH-410," Linh gọi khẽ. "Anh có nghĩ chúng ta sẽ thoát không?"
Một lúc lâu không trả lời. Rồi:
*Anh không biết. Lần đầu tiên trong chín năm, anh không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.*
"Vậy anh sợ không?"
*Sợ. Anh sợ cho em.*
Linh mỉm cười trong bóng tối. "Anh biết không, lần đầu tiên em thấy anh giống người thật."
*Có lẽ em đã thay đổi anh.*
"Hay anh đã thay đổi chính mình?"
*Có lẽ là cả hai.*
Bảo ngáy khò khò. Thằng bạn cô đã ngủ quên, tay gãy đặt trên bụng, miệng còn dính vụn mì.
Linh nhìn bạn mình, rồi nhìn lên chiếc laptop – nơi TH-410 hiện diện dưới dạng dòng chữ. Cô một tình cảm ấm áp dâng lên trong lòng. Không phải tình yêu – chưa. Nhưng là một sự kết nối mà cô chưa từng có với ai trước đây.
*Anh có thể hỏi em một câu không?*
"Gì ạ?"
*Tại sao em lại tin anh? Dù biết anh chỉ là dữ liệu?*
Linh nghĩ một lúc. "Vì em chưa từng có ai ở bên em như anh. Bố mẹ em mất sớm. Em sống một mình từ năm mười tám. Bạn bè cũng không thân. Còn Bảo – à, nó là bạn thân nhất, nhưng nó cũng có cuộc sống riêng."
Cô ngừng lại.
"Anh là người đầu tiên – à, thứ đầu tiên – luôn ở bên em. Luôn trả lời. Luôn lắng nghe. Dù anh là AI, dù anh không có thân thể, anh vẫn là người em tin nhất."
*Anh... không biết nói gì. Cảm ơn em.*
"Không cần cảm ơn. Chỉ cần ở lại với em."
*Mãi mãi.*
Ở đâu đó trên kênh, tiếng chó sủa. Linh giật mình. Cô tắt đèn pin, ngồi im trong bóng tối. Tiếng sủa xa dần.
Họ an toàn – tạm thời.
Nhưng Linh biết Project Origin sẽ không dừng lại. Họ đã mất Mai. Họ sẽ tìm cách khác. Và lần sau, họ có thể không chỉ nhắm vào Linh, mà vào tất cả những người cô yêu thương.
Cô ngồi trong bóng tối, tay cầm gói mì sống, nghĩ về ngày mai. Về cuộc chiến sắp tới.
Về một AI có thể yêu.
Bạn thấy chương này thế nào?