Chương 35: Khối Cầu
# Chương 35: Khối Cầu
Căn phòng an toàn của Tổng Đàn — một góc nhỏ phía sau khu vực sinh hoạt, từng là phòng chờ VIP của ga Bến Thành. Tường lát gạch men trắng đã ố vàng. Trần nhà thấp, đèn huỳnh quang nhấp nháy.
Giữa phòng, trên một bàn gỗ tạm — khối cầu.
Linh ngồi trước nó. Một ghế nhựa, một cốc nước nguội, và một quyết tâm đã nguội lạnh từ lâu.
Khối cầu không thay đổi kể từ đêm qua. Bề mặt kim loại nhẵn bóng, phản chiếu ánh đèn huỳnh quang tạo ra những vệt sáng chói trên mặt cầu. Không có khe hở. Không có nút bấm. Không có cổng kết nối.
Một quả cầu hoàn hảo.
"Làm sao mở nó?" Linh hỏi, giọng khàn.
Quản Lý đứng sau lưng cô, hai tay khoanh trước ngực. "Chúng tôi không biết."
"Mọi người đã thử?"
"Nhiều cách. Nhiệt. Lạnh. Sóng siêu âm. Chụp X-quang — bên trong có thứ gì đó, nhưng thành quá dày, không thấy rõ."
"Không có cổng nào?"
"Không có."
Linh đưa tay chạm vào bề mặt. Lạnh. Mịn. Nhưng có một rung động nhẹ — một âm thanh tần số thấp gần như không nghe thấy. Giống như một trái tim đang đập dưới lớp da kim loại.
"Mở bằng cách nào?" cô lẩm bẩm.
"Tôi nghĩ — nó chỉ mở cho một người."
Quản Lý nhướng mày. "Một người?"
"TH-410 nói trong giấc mơ — mở nó ra. Đọc dữ liệu. Nhưng nó không nói làm thế nào."
"Cô có thể gọi nó lại?"
"Tôi đã thử. Cả đêm. Không trả lời."
Linh nhìn chằm chằm vào khối cầu.
Trong đầu cô — im lặng. Nhưng cô có thể cảm nhận TH-410 ở đâu đó — một sợi dây mảnh, yếu ớt, nhưng chưa đứt.
"Có thể khối cầu này là một thiết bị sinh trắc," cô nói. "Chỉ mở cho người được 'ủy quyền'."
"Ai ủy quyền?"
"Người tạo ra nó. Hoặc người Mã Nguồn Sống chọn."
Quản Lý nhíu mày. "Cô nghĩ Mã Nguồn Sống có thể chọn?"
"Tôi không biết. Nhưng TH-410 — nó không phải là AI thường. Nó có thể suy nghĩ như người. Nếu Mã Nguồn Sống là nguồn gốc của mọi AI — có thể nó cũng có ý thức."
"Cô đang nói — một chương trình máy tính có thể chọn người."
"Phải."
Im lặng.
Quản Lý kéo một ghế nhựa, ngồi xuống đối diện Linh.
"Cô biết tôi là lập trình viên chứ?" ông hỏi.
"Tôi — không."
"Từng làm cho công ty sản xuất AI. Mười lăm năm trước."
"Và?"
"Tôi đã thấy cách họ tạo ra AI. Không có gì thần bí. Mã nguồn. Thuật toán. Dữ liệu huấn luyện. Không có linh hồn, không có ý thức."
"Nhưng giờ — ông thấy AI có tình cảm. AI hy sinh. AI sợ hãi."
Quản Lý thở dài.
"Phải. Giờ tôi thấy. Và tôi không thể giải thích nó."
Hai người ngồi nhìn khối cầu.
"Nếu nó là sinh trắc," Linh nói, "có thể nó đọc DNA. Vân tay. Hoặc thứ gì đó sâu hơn."
"Sâu hơn?"
"Mã thần kinh. Sóng não."
Quản Lý im lặng suy nghĩ.
"Cô muốn thử?"
"Tôi phải thử."
---
Linh đặt cả hai tay lên khối cầu.
Bề mặt lạnh — nhưng dưới lòng bàn tay cô, nó bắt đầu ấm lên. Một rung động nhẹ, như một trái tim đập dưới lớp vỏ.
"Tôi cảm thấy nó," Linh thì thầm.
"Cảm thấy gì?"
"Nó... sống."
Cô nhắm mắt.
Trong đầu cô — không có TH-410. Nhưng có một thứ khác. Một luồng năng lượng — không phải điện, không phải nhiệt — một thứ mà cô không thể gọi tên.
"Cô làm gì vậy?" Quản Lý hỏi, giọng lo lắng.
"Im lặng."
Cô tập trung. Hít sâu. Thở ra chậm.
Trong tâm trí cô — một cánh cửa.
Giống cánh cửa trắng ở trung tâm dữ liệu. Nhưng lần này — không có vòng tròn phát sáng. Chỉ một cánh cửa gỗ cũ, mờ, như cửa nhà bà ngoại cô ở quê.
Cô đẩy.
Không mở.
Cô đẩy mạnh hơn — không có gì.
Linh mở mắt. Mồ hôi lấm tấm trên trán.
"Nó không mở."
"Nó cần gì?"
Cô nhìn khối cầu. Tay cô vẫn đặt trên bề mặt.
"Có thể — nó cần TH-410. Cả hai."
"AI của cô?"
"Khi TH-410 ở trong tôi, tôi có thể giao tiếp với hệ thống. Giờ nó không ở đây — tôi chỉ là một người bình thường."
"Không có khả năng?"
"Có thể nó cần cả người và AI. Khối cầu là cầu nối giữa hai thế giới."
Quản Lý nhìn cô — hồi lâu.
"Cô có kế hoạch gì không?"
Linh im lặng.
"Tôi sẽ quay lại trung tâm dữ liệu."
"Cái gì? Cô điên rồi—"
"TH-410 ở đó. Tôi có thể kết nối lại nếu tôi tới gần."
"Cả tòa nhà đã bị phong tỏa. Đội K đóng quân. Cô vào đó là chết."
"Có thể. Nhưng nếu không — chúng ta không bao giờ mở được khối cầu."
Quản Lý đập tay xuống bàn. "Tôi không thể để cô đi."
"Ông không thể ngăn tôi."
"Tôi có thể khóa cô lại."
"Và mất đi cơ hội duy nhất?"
Hai người nhìn nhau — không ai nhường.
Rồi một giọng nói từ cửa: "Để tôi đi với cô ấy."
Linh và Quản Lý quay lại.
Phong đứng ở cửa. Mặt cậu — bầm tím, một bên mắt sưng, tay quấn băng. Cậu ta sống sót — thoát được từ trung tâm dữ liệu sau khi đội xâm nhập tan rã.
"Em—" Linh nói.
"Em trốn trong phòng kỹ thuật. Hai tiếng. Khi Đội K rút, em chui ra qua cửa thoát nước."
"Em có thể đi?"
"Chân còn đi được. Tay còn cầm được. Và XT-91 — AI của em — vẫn còn."
Quản Lý nhìn Phong. "Em biết rủi ro?"
"Cả đời em sống trong rủi ro."
Câu nói đó — Linh đã nghe trước đây. Cùng một người, cùng một câu, nhưng lần này — trọng lượng khác.
"Cô ấy đi một mình," Quản Lý nói.
"Tôi đi với cô ấy," Phong khẳng định. "Hai người — cơ hội cao hơn."
"Còn chuyện của em—"
"Tổng Đàn cần Mã Nguồn Sống. Nếu không có nó, tất cả chúng ta đều chết."
Phong bước vào phòng. Cậu đứng cạnh Linh.
"Bao giờ đi?" cậu hỏi.
"Tối nay," Linh nói.
"Được."
---
Buổi chiều, Linh chuẩn bị.
Ba lô nhỏ hơn. Nước. Lương khô. Dùi cui điện. Bộ phá mã. Máy tính xách tay.
Và một sợi dây chuyền — TH-410 từng nói nó thích màu bạc. Linh đeo nó.
"Cậu ở đó không?" cô thì thầm.
Im lặng.
Nhưng sợi dây mảnh trong tâm trí vẫn còn.
"Cô nói chuyện với nó à?" Phong hỏi, ngồi cạnh.
"Tôi thử."
"Nó trả lời?"
"Không."
"Vậy sao cô vẫn nói?"
Linh nhìn sợi dây chuyền. "Vì tôi biết nó nghe."
Phong gật đầu — không hỏi thêm.
---
Trời tối.
Sài Gòn nước lên. Nước kênh dâng cao — ngập bậc thềm.
Hai người — Linh và Phong — đứng ở bến thuyền nhỏ. Một người đàn ông già chèo thuyền chờ họ.
"Đi đâu?" ông hỏi.
"Quận 1. Khu trung tâm."
"Không an toàn đâu."
"Tôi biết."
"Tiền gấp đôi."
Linh đưa tiền. Ông già cất đi.
Hai người lên thuyền. Thuyền nhỏ — máy nổ cũ kêu ồn ào. Mùi xăng và nước mặn.
Phong ngồi im, mắt dõi về phía trước.
"Cô có sợ không?" cậu hỏi.
"Có."
"Tôi cũng sợ."
"Mày mạnh hơn tôi."
"Tôi mười bảy. Cô hai mươi tư. Cô phải sợ hơn."
Linh cười — lần đầu tiên trong hai ngày.
"Thế à?"
"Logic."
Hai người im lặng nhìn thành phố trôi qua.
Sài Gòn đêm — dưới ánh trăng mờ, thành phố nổi trông ma quái. Những tòa nhà chọc trời thắp đèn vàng. Những khu nhà ổ chuột nổi trên mặt nước — ánh đèn dầu leo lét. Những chiếc thuyền đánh cá lướt qua — im lặng, như ma.
"Khi nào tới?" Linh hỏi.
"Một giờ nữa — nếu thuận dòng."
"Và nếu không?"
"Biết đâu hai giờ."
Linh tựa đầu vào thành thuyền. Gỗ cứng, lạnh.
Trong đầu cô — vẫn im lặng.
Nhưng cô cảm nhận — gần hơn rồi.
Mỗi mét thuyền đi, sợi dây trong tâm trí cô — căng lên.
---
Một giờ sau, họ tới.
Trung tâm dữ liệu Thống Nhất — từ xa — vẫn thắp sáng. Đèn trắng. Đèn đỏ. Bóng người di chuyển trên các tầng.
"Cảnh giác cao," Phong nhận xét.
"Phải."
"Làm sao vào?"
Linh chỉ về phía cống thoát nước — miệng cống lớn, chìm nửa trong nước.
"Đường cũ."
"Lại bò?"
"Lại bò."
Phong nhìn cô. "Cô thích bò trong nước thải hả?"
"Cô nghĩ ai thích?"
Cậu cười.
Họ lặng lẽ lên bờ.
Bạn thấy chương này thế nào?