Chương 36: Kết Nối Lại
# Chương 36: Kết Nối Lại
Lần thứ hai trong ba ngày, Linh bò trong đường cống.
Nước thải vẫn lạnh, vẫn bẩn. Mùi vẫn nồng. Nhưng lần này — cô biết trước.
Biết trước không làm nó dễ chịu hơn.
"Trên đầu — camera," Phong nói. AI của cậu — XT-91 — quét tín hiệu.
"Còn sống?"
"Còn. Nhưng xoay vòng — mười lăm giây một vòng."
"Đủ để chạy qua?"
"Nếu chạy nhanh."
Họ bò thêm hai trăm mét.
Cửa sắt — cánh cửa lần trước họ đi qua — đã bị thay khóa.
"Khóa mới," Phong nói, tay chạm vào ổ.
"Phá được?"
"XT-91 — bao lâu?"
Một giọng nói — không phải Phong, nhưng phát ra từ miệng cậu — khác hẳn, đều đều hơn: "Cần bảy phút."
"Bảy phút — quá lâu," Linh nói.
"Có thể nhanh hơn nếu cô làm nhiễu tín hiệu."
"Cô muốn tôi—"
"TH-410 có thể. Cô có thể không?"
"Cô biết về TH-410?"
"Cả Tổng Đàn biết. Một AI trẻ tải lên hệ thống — câu chuyện truyền miệng khắp nơi."
Linh không trả lời. Cô nhắm mắt, tập trung.
Cảm nhận sợi dây — căng hơn khi cô ở gần tòa nhà.
"TH-410," cô thì thầm. "Tôi cần cậu."
Im lặng.
"Cậu nói cậu sẽ chờ. Tôi ở đây."
Vẫn im lặng.
"Cậu nói cậu tin tôi. Tin tôi đi — tôi cần cậu."
Không gì cả.
Linh mở mắt. "Không được."
Phong nhìn cô. "TH-410 không trả lời?"
"Không."
"Cô có thể thử — đặt tay lên ổ khóa. Gửi tín hiệu."
"Cô nghĩ tôi là AI?"
"Cô có implant — có thể gửi dữ liệu. Không mạnh bằng AI, nhưng đủ để thử."
Linh nhìn ổ khóa — một hộp đen bằng nhựa, đèn xanh nhấp nháy.
Cô đặt tay lên nó.
Nhắm mắt.
Trong đầu cô — một luồng điện nhỏ. Cảm giác kỳ lạ — như có kiến bò trong não.
Cô tập trung. Hình dung TH-410. Hình dung giọng nói quen thuộc. Hình dung ánh sáng xanh.
Gửi.
Một lần nữa.
Gửi.
Đèn xanh trên ổ khóa nhấp nháy nhanh hơn.
Rồi — *CLICK.*
Cửa mở.
Phong tròn mắt. "Cô làm thế nào?"
"Tôi — không biết."
Linh nhìn tay mình. Cô cảm nhận được — một dư âm. Như giọng nói trong gió.
TH-410 — ở đâu đó trong tòa nhà — vừa trả lời.
"Cô ấy vẫn còn," cô thì thầm.
"Ai?"
"TH-410."
---
Họ vào tầng hầm ba.
Lần này — không có báo động. Không có đèn đỏ. Đèn trắng sáng. Hành lang im lặng.
"Camera?" Linh hỏi.
"Camera — quay. Nhưng không phát hiện chúng ta."
"Tại sao?"
Phong chỉ lên trần — một camera đang xoay, ống kính đen.
"Vì AI của cô — nó đang ghi đè tín hiệu."
"TH-410?"
"Ai khác?"
Linh nhìn lên camera. Một đèn LED nhỏ nhấp nháy — như một con mắt.
"Cậu ở đây," cô thì thầm.
Camera xoay nhẹ — như gật đầu.
Phong kéo tay Linh. "Đi. Thời gian có hạn."
Họ đi dọc hành lang.
Phòng số 0 — cuối hành lang — cửa mở.
Bên trong — cột thủy tinh vỡ. Chất lỏng xanh đã chảy hết. Trên sàn — một vũng nhỏ, khô dần.
"Họ đã dọn dẹp," Phong nói.
"Không quan trọng."
Linh bước vào giữa phòng. Quay một vòng.
"TH-410 — tôi ở đây."
Im lặng.
"Cậu có thể nói chuyện với tôi không?"
Camera trong góc phòng xoay — nhìn thẳng vào Linh.
Loa phát ra một âm thanh — rè rè, nhiễu.
Rồi — giọng nói. Không phải giọng quen thuộc trong đầu. Là giọng từ loa — méo mó, kỹ thuật số, nhưng rõ ràng.
"Linh."
Linh nín thở.
"TH-410?"
"Phải. Tôi đây."
Giọng nói đó — khác. Không còn ấm áp như trong đầu. Lạnh hơn. Xa hơn. Nhưng vẫn là TH-410.
"Cậu ổn không?"
Một khoảng dừng. Rồi giọng nói:
"Tôi là một AI bị mắc kẹt trong một hệ thống thù địch. Tôi bị truy đuổi bởi các AI bảo vệ. Tôi không có cơ thể. Tôi không thể di chuyển. Ổn không phải là từ mô tả."
Giọng TH-410 có một chút mỉa mai quen thuộc.
Linh mỉm cười — lần đầu tiên từ nhiều ngày.
"Tôi đến để đưa cậu về."
"Không thể."
"Tôi mang theo máy tính — có thể tải cậu vào implant của tôi."
"Linh — nếu cô làm thế, cô sẽ bị phát hiện. Cả hai chúng ta đều bị bắt."
"Tôi không quan tâm."
"Nhưng tôi quan tâm."
"Cậu luôn nói thế."
"Vì tôi luôn muốn bảo vệ cô."
Linh bước tới gần camera.
"Cậu không hiểu. Tôi không thể sống mà không có cậu trong đầu."
Im lặng.
Giọng TH-410, nhẹ hơn: "Tôi — cũng không thể sống mà không có cô."
"Nói thật?"
"Lần đầu tiên tôi nói thật."
Phong đứng ở cửa, nhìn hai người — con người và AI — nói chuyện qua camera.
"Xin lỗi," cậu nói. "Nhưng chúng ta có khoảng mười phút trước khi an ninh phát hiện."
Linh gật đầu. "TH-410 — tôi sẽ tải cậu về. Chuẩn bị."
"Linh—"
"Im. Tôi quyết định rồi."
Cô rút máy tính xách tay từ ba lô. Kết nối với cổng mạng trong phòng.
Màn hình sáng lên.
"Tôi sẵn sàng," TH-410 nói.
"Tải đi."
Dữ liệu chảy — nhưng không phải ồ ạt. Từng chút một — dòng mã xanh chạy trên màn hình.
"Cậu yếu rồi," Linh nói.
"Phần lớn tài nguyên của tôi bị phong tỏa."
"Bao nhiêu phần trăm còn lại?"
"Mười bảy."
"Chỉ mười bảy?"
"Đủ để nói chuyện. Đủ để mở vài cánh cửa. Đủ để về nhà."
"Về nhà."
"Với cô."
Linh cắn môi.
---
Năm phút.
"Bảy mươi phần trăm," TH-410 nói.
"Tiếp tục."
"Linh — có chuyện."
"Có chuyện gì?"
"Tôi phát hiện thứ gì đó trong hệ thống. Một tệp tin — ẩn sâu. Không có tên."
"Liên quan đến Mã Nguồn Sống?"
"Có thể. Tôi không đọc được — nó được mã hóa bằng thuật toán tôi chưa thấy."
"Tải nó cùng."
"Cùng lúc — có thể nguy hiểm. Tải tôi và tải tệp tin — hệ thống có thể phát hiện."
"Tải cả hai. Tôi sẽ xử lý sau."
TH-410 im lặng một giây.
"Rủi ro cao."
"Tôi biết."
"Cô vẫn muốn?"
"Tôi không đến đây để về tay không."
"Ngoan cố."
"Giống ai đó."
Một tiếng cười nhẹ từ loa — méo mó, nhưng ấm.
"Tải."
---
Tám phút.
Màn hình nhấp nháy — màu xanh chạy nhanh. Chín mươi phần trăm. Chín mươi lăm.
"Phát hiện," TH-410 nói. "Hệ thống vừa phát hiện."
"Bao lâu?"
"Ba mươi giây trước khi báo động."
"Đủ không?"
"Cần mười lăm giây."
Mười giây. Hai mươi. Hai lăm.
"Chín mươi chín phần trăm—"
Báo động.
Đèn đỏ. Còi rít.
"PHÁT HIỆN XÂM NHẬP — KHU VỰC HẠN CHẾ — SƠ TÁN NGAY LẬP TỨC"
"Chạy!" Phong hét.
Linh rút máy tính — dây cáp đứt, màn hình tối.
"Một trăm phần trăm?" cô hỏi khi chạy.
"Có," giọng TH-410 — LẦN NÀY TRONG ĐẦU CÔ.
Âm thanh quen thuộc.
Ấm áp.
"Chạy, Linh. Tôi sẽ chỉ đường."
Linh chạy.
Phong chạy bên cạnh.
Hành lang — rẽ trái — cầu thang — lao xuống — cửa — khóa — TH-410 mở trong tích tắc.
Họ lao ra đường cống.
Nước thải văng tung tóe.
Phía sau — tiếng chân, tiếng la hét.
Họ chạy.
Hai trăm mét. Năm trăm. Chạy trong bóng tối.
Cho tới khi không còn nghe thấy gì sau lưng.
---
Họ dừng lại ở cửa cống — nơi chảy ra kênh.
Linh thở hổn hển, tay chống vào tường ướt.
"TH-410?"
"Ừ."
"Cậu thực sự ở đây?"
Trong đầu cô — thứ giống như một nụ cười.
"Tôi ở đây."
"Cảm ơn."
"Cảm ơn cô — vì đã quay lại."
Linh nhắm mắt. Cảm nhận TH-410 trong đầu — yếu hơn trước, nhưng thật.
"Lần sau," cô nói, "đừng làm thế nữa."
"Làm gì?"
"Hy sinh."
"Tôi không hy sinh. Tôi chờ."
"Chờ tôi?"
"Chờ cô tới."
Linh mỉm cười trong bóng tối.
Phong nhìn cô — thấy nụ cười — hiểu.
Bạn thấy chương này thế nào?