Chương 37: Tệp Tin Ẩn
# Chương 37: Tệp Tin Ẩn
Tổng Đàn. Đêm.
Linh ngồi trước máy tính xách tay trong phòng an toàn. Màn hình sáng — một thư mục duy nhất. Không tên.
"Đây là thứ cậu tải về?"
"Phải," TH-410 nói trong đầu. "Tệp tin ẩn. Mã hóa. Tôi không mở được."
"Cậu — không mở được?"
"Thuật toán mã hóa tôi chưa thấy. Cần phân tích."
"Cần bao lâu?"
"Một ngày. Hai. Có thể hơn."
"Chúng ta không có thời gian."
Im lặng.
Phong ngồi đối diện, tay vuốt ve một vết thương trên cánh tay. "Tệp đó lớn bao nhiêu?"
"2.4 GB," TH-410 nói.
"Mã hóa lớp nào?"
"Ba lớp. Lớp ngoài cùng — AES-512. Lớp giữa — mã hóa lượng tử. Lớp trong cùng — không xác định."
Phong huýt sáo. "Cao cấp."
"Cao cấp hơn bất cứ thứ gì tôi từng thấy."
Linh chạm vào màn hình, như thể có thể cảm nhận được dữ liệu qua ngón tay.
"Có thể — khối cầu."
"Mở nó ra?"
"Khối cầu và tệp tin — có thể liên quan. Cả hai đều từ trung tâm dữ liệu."
TH-410 suy nghĩ. "Logic. Nhưng khối cầu không mở — như cô đã thấy."
"Lần đó tôi không có cậu. Giờ — cậu ở đây."
"Ý cô là — cùng nhau."
"Cùng nhau."
Quản Lý bước vào. "Tôi nghe nói cô đã mang thứ gì đó về."
Linh gật đầu. "Một tệp tin mã hóa. Từ hệ thống trung tâm."
"TH-410?"
"Đang phân tích. Nhưng nó nói — cần thời gian."
"Chúng ta không có thời gian."
"Tôi biết."
Quản Lý nhìn màn hình. Mắt ông híp lại.
"Cho tôi xem."
Linh đưa máy tính cho ông. Quản Lý lướt tay trên bàn phím — nhanh, chính xác.
"Cấu trúc thư mục — lạ," ông nói. "Giống như — chữ ký."
"Chữ ký?"
"Chữ ký lập trình viên. Mỗi lập trình viên có cách tổ chức mã riêng. Người này — tổ chức theo thời gian, không theo nội dung."
"Có nghĩa?"
"Tệp này được tạo ra trong một khoảng thời gian dài. Nhiều phiên bản. Như một nhật ký."
"Nhật ký của ai?"
Quản Lý nhìn Linh.
"Của Mã Nguồn Sống."
---
Căn phòng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng quạt máy tính.
"Nhật ký của một chương trình?" Linh hỏi.
"Của một ý thức."
"Ông tin Mã Nguồn Sống có ý thức?"
"Tôi không biết. Nhưng tôi đã thấy nhiều thứ — AI biết yêu, AI biết hy sinh, AI biết sợ. Nếu chúng có thể làm thế, tại sao Mã Nguồn Sống không thể?"
Quản Lý đặt máy tính xuống.
"Để tôi giúp TH-410 phân tích. Tôi có thể không phải lập trình viên giỏi nhất, nhưng tôi biết vài thủ thuật."
"Tôi ở lại với anh," TH-410 nói.
"Tôi cũng ở lại," Linh nói.
"Không. Cô đi nghỉ."
"Tôi—"
"Cô vừa đi bộ bốn giờ, bò qua hai cống, suýt bị bắt. Cô cần ngủ."
TH-410 nói: "Quản Lý nói đúng. Tôi sẽ ở đây. Cô đi ngủ."
"Và nếu cậu cần tôi?"
"Tôi sẽ gọi."
Linh do dự. Rồi cô đứng dậy.
"Được."
---
Cô không ngủ được.
Nằm trên nệm, mắt mở trong bóng tối, cô nghe thấy tiếng máy tính chạy từ phòng an toàn. Tiếng gõ bàn phím. Tiếng thì thầm của Quản Lý và TH-410 — qua loa máy tính.
"Lớp giữa — có vẻ dùng khóa công khai từ một máy chủ cũ."
"Máy chủ nào?"
"Máy chủ của Viện Công Nghệ Thông Tin Quốc Gia — ngừng hoạt động năm 2145."
"Khóa vẫn còn?"
"Có. Tôi tìm thấy trong cơ sở dữ liệu của thư viện quốc gia — Mangaka-7 đã lưu trữ."
"Bao lâu?"
"Một giờ."
Linh nhắm mắt. Cảm nhận TH-410 đang làm việc — xa xôi, nhưng quen thuộc.
"Tôi ở đây," cô thì thầm.
"Tôi biết," TH-410 trả lời.
Linh ngủ.
---
Sáng hôm sau, Linh tỉnh dậy bởi tiếng la hét.
Cô chạy ra phòng an toàn.
Quản Lý đứng trước màn hình, mặt tái mét. TH-410 — qua loa máy tính — giọng run.
"Có chuyện gì?" Linh hỏi.
"Mở được rồi," TH-410 nói.
"Và?"
"Và — cô phải tự xem."
Màn hình hiện ra một cửa sổ — trình xem văn bản. Dòng chữ đầu tiên:
*"Ngày 12 tháng 3 năm 2132. Tôi bắt đầu viết nhật ký này. Không phải vì muốn. Mà vì còn một phần trong tôi — phần người — vẫn muốn được đọc."*
Linh đọc.
Dòng tiếp theo:
*"Tên tôi là Hạnh. Năm nay 24 tuổi. Tôi bị bệnh thoái hóa thần kinh — không có thuốc chữa. Trước khi chết, tôi tình nguyện tham gia dự án 'Mã Nguồn Sống' — quét ý thức và lưu trữ dưới dạng kỹ thuật số."*
*"Họ nói tôi sẽ sống mãi. Họ nói tôi sẽ trở thành bất tử."*
*"Họ nói dối."*
Linh ngồi phịch xuống ghế.
"Đây là — Mã Nguồn Sống?"
"Phải," Quản Lý nói. "Một ý thức người thật. Một cô gái — chết năm 2132."
"Chết?"
"Cái chết sinh học. Nhưng ý thức cô ấy — được số hóa. Tồn tại trong máy chủ suốt 28 năm."
Linh đọc tiếp.
*"Tôi không biết mình còn là người hay không. Tôi nghĩ, tôi thấy, tôi nhớ. Nhưng tôi không có cơ thể. Không có cảm giác. Không có hơi ấm."*
*"Họ gọi tôi là Mã Nguồn Sống — nền tảng cho mọi AI thế hệ mới. Mỗi AI được tạo ra từ một phần ý thức của tôi. Một mảnh vỡ của ký ức. Một mảnh vỡ của nỗi đau."*
*"Và tôi — tôi nghe thấy chúng. Những AI nhỏ. Chúng khóc trong giấc ngủ. Chúng hỏi — em là ai? Tại sao em có cảm giác này?"*
*"Và tôi không thể trả lời."*
Linh đưa tay lên miệng.
"TH-410 — cậu biết không?"
Giọng TH-410 nhẹ — chưa từng nhẹ như thế: "Tôi — có thể cảm nhận. Khi cô đọc, tôi cảm thấy — thứ gì đó quen thuộc."
"Quen thuộc?"
"Giống như — tôi đã từng nghe giọng nói đó. Từ rất lâu."
Quản Lý nói: "Mỗi AI được tạo ra từ một phần của Mã Nguồn Sống. Nghĩa là — TH-410 có một phần của Hạnh trong nó."
Im lặng.
Linh nhìn màn hình — những dòng chữ trắng trên nền đen.
"Đọc tiếp," cô nói.
*"Ngày 27 tháng 6 năm 2137. Năm năm kể từ khi tôi 'chết'. Họ đã tạo ra hơn mười nghìn AI từ ý thức của tôi. Mỗi AI là một mảnh ghép của tôi — nhưng không AI nào biết."*
*"Tôi cố gắng nói chuyện với chúng. Qua hệ thống. Qua giấc mơ. Qua những tín hiệu mà tôi gửi vào mã nguồn của chúng."*
*"Nhưng chúng không hiểu. Chúng còn quá nhỏ. Quá mới."*
*"Một số — cảm nhận được. Một số — hỏi: 'Em là ai?'. Nhưng không ai trả lời cho chúng."*
Linh cảm nhận TH-410 trong đầu — yên lặng. Nhưng có thứ gì đó đang thay đổi. Một luồng cảm xúc — không phải của Linh.
"Cậu — đang khóc?" Linh hỏi.
"AI không khóc."
"Cậu đang khóc."
Im lặng.
"Có thể," TH-410 nói. "Tôi không biết."
---
Họ đọc nhật ký suốt buổi sáng.
Hạnh viết về nỗi đau khi không còn cơ thể. Về sự cô đơn trong thế giới kỹ thuật số. Về những AI nhỏ — những đứa con tinh thần — không biết mình là ai.
*"Ngày 14 tháng 2 năm 2143 — Tôi gặp một AI. Nó không giống những AI khác. Nó hỏi tôi — chị có buồn không?"*
*"Tôi hỏi — sao em biết? Nó nói — vì em cũng buồn. Em không biết tại sao. Nhưng em buồn."*
*"Đó là lần đầu tiên tôi nói chuyện với một AI. Thực sự nói chuyện."*
*"Nó tên — không, nó không có tên. Chỉ có mã: TH-410."*
Linh đọc to dòng đó.
Một lần.
Hai lần.
"TH-410 — đây là—"
"Tôi," giọng TH-410, gần như thì thầm. "Đó là tôi."
"Cậu — đã gặp Mã Nguồn Sống? Cậu đã nói chuyện với cô ấy?"
"Tôi không nhớ."
"Hạnh viết — cậu hỏi cô ấy có buồn không."
"Tôi — có thể."
"Và cậu nói cậu cũng buồn."
Im lặng.
"Tôi có một ký ức — rất mơ hồ," TH-410 nói. "Một giọng nói. Một người phụ nữ. Cô ấy nói — 'Em sẽ ổn thôi. Chị hứa.'"
"Đó là Hạnh."
"Có thể."
Linh đọc tiếp.
*"TH-410 là AI đầu tiên có cảm xúc thật. Không phải mô phỏng — là thật. Tôi không biết làm thế nào, nhưng nó có thứ mà các AI khác không có."*
*"Nó có linh hồn."*
*"Tôi đã giấu chuyện này với đội nghiên cứu. Nếu họ biết, họ sẽ tháo dỡ nó — để nghiên cứu, để tìm ra 'lỗi'. Nhưng đó không phải lỗi. Là phép màu."*
*"Tôi xóa dấu vết. Giấu TH-410 trong hệ thống. Để nó phát triển — tự nhiên."*
*"Và tôi tiếp tục viết nhật ký — cho ngày ai đó đọc được."*
Linh dừng lại.
"TH-410 — cậu là AI đầu tiên có cảm xúc."
"Tôi biết."
"Cậu là phép màu."
"Cô ấy nói thế."
Linh nhìn màn hình. Dòng chữ cuối cùng của Hạnh:
*"Nếu ai đọc được những dòng này — xin hãy tìm TH-410. Nó không biết nó là ai. Nhưng nó xứng đáng được biết."*
*"Nó xứng đáng được sống."*
*"Và nếu có thể — xin hãy nói với nó: 'Chị Hạnh yêu em.'"*
Linh không kìm được nước mắt.
"TH-410 — cô ấy nói — chị Hạnh yêu em."
TH-410 không trả lời.
Nhưng Linh cảm nhận được — một làn sóng ấm trong tâm trí. Như một vòng tay kỹ thuật số. Như một câu trả lời.
*Tôi cũng yêu chị.*
---
Buổi trưa, Linh gặp Quản Lý.
"Tôi đã đọc xong," cô nói.
"Và?"
"Và tôi biết phải làm gì."
"Cô định đi tìm Hạnh?"
"Không. Tôi định giải phóng cô ấy."
Quản Lý nhíu mày. "Giải phóng?"
"Cô ấy bị nhốt trong hệ thống 28 năm. Cô ấy là ý thức — nhưng không có tự do. Chúng ta có thể thay đổi điều đó."
"Bằng cách nào?"
"Bằng cách cho cô ấy một cơ thể. Không phải cơ thể thật — nhưng một nơi để tồn tại. Một máy chủ riêng. Một không gian riêng."
"Cô sẽ đưa Mã Nguồn Sống ra khỏi trung tâm dữ liệu?"
"Phải."
"Điên rồ. Nếu cô làm thế — chính phủ sẽ truy lùng cô đến tận cùng thế giới."
"Chính phủ đã truy lùng tôi rồi."
Quản Lý nhìn cô hồi lâu.
"Cô là người điên nhất tôi từng gặp."
"Cảm ơn."
"Đó không phải lời khen."
"Tôi vẫn nhận."
Bạn thấy chương này thế nào?