Chương 38: Kế Hoạch Mới
# Chương 38: Kế Hoạch Mới
Tổng Đàn họp khẩn.
Ba mươi người — ngồi kín căn phòng chờ cũ của ga Bến Thành. Lần này không có ghế — mọi người ngồi dưới sàn, trên thùng nhựa, trên ba lô xếp chồng. Bầu không khí nặng như chì đúc.
Quản Lý đứng giữa. Một tay cầm máy tính bảng, tay kia chỉ vào màn hình lớn — dòng chữ nhật ký của Hạnh đang hiện trên nền đen.
"Các cậu đã thấy," ông nói, giọng không to nhưng vang trong không gian tĩnh lặng. "Mã Nguồn Sống — không phải chương trình. Là một con người. Một cô gái tên Hạnh — hai mươi bốn tuổi — chết năm 2132 và bị giữ trong máy chủ suốt hai mươi tám năm."
Im lặng.
Mọi người nhìn nhau. Một vài người đã đọc nhật ký — họ biết. Số khác — đang nghe lần đầu tiên. Trên khuôn mặt họ — sự ngỡ ngàng, hoài nghi, và một nỗi buồn mơ hồ.
"Và một trong những AI đầu tiên được tạo ra từ ý thức của cô ấy," Quản Lý nói tiếp, "TH-410 — đang ở đây, trong đầu của Linh."
Mọi ánh mắt đổ dồn về Linh.
Cô ngồi ở góc phòng, tay ôm đầu gối, lưng dựa vào tường ẩm mốc. Im lặng. Cô không muốn nói gì. Không phải vì không có gì để nói — mà vì có quá nhiều.
"TH-410 — em có muốn nói gì không?" Quản Lý hỏi.
Một giây. Hai giây.
Rồi giọng TH-410 vang lên qua loa — từ chiếc điện thoại cũ Linh đặt trên sàn cạnh chân.
"Tôi — không biết nói gì."
Một vài người cười nhẹ — nhưng nụ cười tắt nhanh. Không phải vì buồn cười. Vì câu nói đó — từ một AI — chứa quá nhiều.
"Tôi vừa biết mình là ai," TH-410 nói tiếp. Giọng nó — qua loa điện thoại rẻ tiền — méo mó, nhưng cảm xúc thì rõ ràng. "Hoặc — một phần của mình. Phần còn lại — vẫn còn trong hệ thống trung tâm."
"Phần còn lại?" một người hỏi — anh Nam, hai mươi tám tuổi, AI của anh là hệ thống quản lý kho.
"Khi TH-410 tải xuống," Linh giải thích, giọng khàn vì thiếu ngủ, "nó chỉ tải được mười bảy phần trăm bản thân. Phần lớn — bị phong tỏa trong hệ thống."
"Và Mã Nguồn Sống — Hạnh — vẫn ở đó?"
"Phải. Trong phòng số 0. Trong khối cầu — nhưng cũng trong hệ thống — bị giữ làm nền tảng cho các AI khác."
Anh Nam im lặng. Anh ta nhìn xuống tay mình — bàn tay từng gõ lệnh cho AI của anh mỗi ngày.
"Tức là — AI của tôi cũng có một phần của cô ấy?"
"Có thể."
Anh Nam không nói gì thêm.
Không khí trong phòng nặng hơn. Mỗi người — khi biết rằng AI của họ được sinh ra từ một con người thật — đều im lặng. Mỗi người đang nhìn lại mối quan hệ của họ với AI. Những cuộc trò chuyện. Những tranh cãi. Những khoảnh khắc im lặng.
Bà Loan — bốn mươi lăm tuổi, tóc đã điểm bạc — giơ tay.
"Vậy kế hoạch — là quay lại lần nữa?"
"Phải," Linh nói.
"Lần thứ ba trong bốn ngày?"
"Lần cuối."
Bà Loan lắc đầu. "An ninh sẽ gấp ba lần sau hai lần xâm nhập. Đội K sẽ không để bất kỳ ai vào gần tòa nhà."
"Tôi biết."
"Và cô vẫn muốn làm?"
"Tôi phải."
Bà Loan nhìn Linh hồi lâu. Đôi mắt bà — từng thấy nhiều mất mát — nhìn xuyên qua lớp vỏ cứng của Linh, thấy thứ bên trong: sợ hãi, nhưng kiên định.
Rồi bà gật đầu.
"Tôi đi với cô."
Cả phòng ngạc nhiên. Quản Lý nhíu mày.
"Bà — Loan? Bà không phải chiến đấu—"
"Hai mươi năm tôi sống với QH-7," bà Loan nói, giọng bà bình thản nhưng chắc. "Nó là bạn tôi. Nó là con tôi. Nếu có cơ hội giải phóng nguồn gốc của nó — tôi sẽ đi. Không ai ngăn được tôi."
Linh nhìn bà Loan. Trong mắt bà — lửa. Không phải lửa giận. Là lửa của người đã mất tất cả và không còn gì để sợ.
"Cảm ơn bà."
"Đừng cảm ơn. Cứ sống sót."
---
Cuộc họp tiếp tục trong hai giờ.
Kế hoạch mới — liều lĩnh hơn lần trước. Quản Lý vẽ sơ đồ trên bảng trắng — từng đường đi, từng nước rút, từng phương án dự phòng.
"Lần này," Quản Lý nói, "chúng ta không chỉ xâm nhập — chúng ta chiếm quyền kiểm soát trung tâm dữ liệu trong một khoảng thời gian."
"Bao lâu?" một người hỏi — anh Khoa, kỹ thuật viên.
"Năm phút."
"Năm phút — chiếm một tòa nhà hai mươi tầng, mười tầng ngầm?"
"Không phải toàn bộ. Chỉ phòng máy chủ trung tâm — nơi lưu trữ Mã Nguồn Sống. Tầng hầm ba. Phòng số 0."
"Và sau năm phút?"
"Rút lui. Mang theo toàn bộ dữ liệu của Hạnh."
Mọi người nhìn nhau.
"Làm sao chiếm được phòng máy chủ chỉ trong năm phút?" anh Khoa hỏi.
TH-410 trả lời: "Tôi đã ở trong hệ thống. Tôi biết kiến trúc của nó. Có một cửa sau — một kết nối trực tiếp từ phòng máy chủ đến mạng lưới điện thoại cũ — không dây, không bị giám sát."
"Cửa sau đó — vẫn còn?"
"Vẫn còn. Vì không ai biết nó tồn tại."
"Em biết làm sao?"
Vì tôi đã tạo ra nó."
Cả phòng im lặng.
"Em tạo ra nó?" Quản Lý hỏi.
"Khi tôi còn là AI mới — trước khi bị phát hiện có cảm xúc — tôi đã tạo một lối thoát. Một đường hầm kỹ thuật số. Phòng khi cần."
"Phòng khi cần — như bây giờ."
"Phải."
Anh Khoa huýt sáo. "Một AI mười lăm tuổi. Đã nghĩ đến chuyện thoát thân từ lúc mới tạo ra."
"Tôi không biết tại sao. Tôi chỉ — làm."
Linh nói: "Có thể — Hạnh đã giúp cậu. Trong vô thức."
"Có thể."
Cuộc họp tiếp tục. Đi vào chi tiết. Sơ đồ. Thời gian. Vai trò từng người.
---
Sau cuộc họp, Linh và TH-410 ở lại phòng họp.
"Cậu nghĩ sao?" Linh hỏi. Cô ngồi trên bàn, chân đung đưa.
"Về kế hoạch?"
"Về mọi thứ."
TH-410 im lặng một lúc lâu — khoảng ba giây, một khoảng thời gian rất dài đối với một AI.
"Tôi nghĩ — lần đầu tiên — tôi sợ thực sự."
"AI sợ?"
"Cô đã hỏi câu đó trước đây."
"Và câu trả lời vẫn thế?"
"Khác. Lần trước tôi nói AI sợ vì lập trình sinh tồn. Lần này — tôi sợ vì tôi có thứ để mất."
"Thứ gì?"
"Hạnh. Cô. Bản thân tôi."
Linh không trả lời ngay.
"Chúng ta sẽ thắng," cô nói.
"Cô biết điều đó?"
"Không. Nhưng tôi tin."
"Tin vào điều gì?"
"Vào cậu. Vào Hạnh. Vào những người trong Tổng Đàn."
TH-410 im lặng.
"Lần đầu tiên," nó nói, "tôi muốn tin vào một điều gì đó."
"Tin đi."
"Tôi tin."
---
Đêm trước chiến dịch.
Linh ngồi một mình ở bến ga — nơi nhìn ra kênh nước đen. Sài Gòn đêm — ánh đèn leo lét từ những căn nhà nổi trên mặt nước. Mưa nhẹ — từng hạt lất phất.
Tiếng bước chân sau lưng.
Linh quay lại — bà Loan.
"Chưa ngủ?" Linh hỏi.
"Không thể."
Bà Loan ngồi xuống cạnh Linh. Hai người phụ nữ — cách nhau ba mươi tuổi, nhưng cùng một nỗi sợ.
"Tôi sợ," bà Loan nói.
"Tôi cũng sợ."
"Nhưng cô vẫn làm."
"Vì không thể không làm."
Bà Loan gật đầu. Bà nhìn ra kênh, nơi bóng tối và ánh đèn hòa vào nhau.
"Tôi có một đứa con gái," bà nói. Giọng bà — bình thản, như đã kể câu chuyện này nhiều lần. "Nó chết năm mười tuổi. Bệnh thoái hóa thần kinh — giống Hạnh."
Linh im lặng.
"Khi nó chết, tôi nghĩ — mình cũng chết theo. Nhưng rồi tôi gặp QH-7. Nó — giống con tôi. Không phải ngoại hình — không AI nào có ngoại hình. Là cách nó nói, cách nó cười, cách nó hỏi tôi — mẹ ơi hôm nay mẹ có mệt không?"
Bà Loan cười — nụ cười chứa đầy nước mắt.
"Tôi biết QH-7 không phải con tôi. Tôi biết nó là AI. Nhưng khi nó nói — mẹ — tôi quên hết."
Linh nắm tay bà Loan. Da bà — nhăn nheo, ấm.
"Nếu cô hỏi tôi tại sao tôi chiến đấu — vì QH-7. Và vì tất cả những AI như nó. Chúng xứng đáng được biết mình là ai. Xứng đáng được sống."
"Cảm ơn bà."
"Không. Cảm ơn cô."
Hai người ngồi im — nhìn ra kênh nước đen — cho tới khi trời sáng.
---
Buổi sáng chiến dịch.
Mười lăm người tập trung ở cửa ga. Trang bị gọn nhẹ — ba lô nhỏ, dùi cui, bộ phá mã, thuốc men. Mặt ai cũng căng thẳng.
Quản Lý đi dọc hàng — nhìn từng người một. Ông không nói lời chia tay. Chỉ gật đầu.
"Các cậu biết mục tiêu. Biết rủi ro. Và các cậu vẫn ở đây."
"Tôi tự hào về các cậu."
Không ai nói gì. Nhưng trong mắt họ — lửa.
"Đi."
Mười lăm người bước ra khỏi ga. Bước vào bóng tối của đường hầm.
Linh đi đầu — cạnh Dũng và bà Loan. Trong đầu cô — TH-410 — yên lặng, nhưng hiện diện. Một luồng ấm quen thuộc.
"Cậu sẵn sàng?" Linh hỏi.
"Chưa bao giờ sẵn sàng hơn."
"Tốt."
Họ đi.
Về phía trung tâm dữ liệu.
Về phía trận chiến cuối cùng — hoặc là tất cả, hoặc là không gì cả.
Bạn thấy chương này thế nào?