Chương 86: Chương 86: Phiên Tòa Thứ Hai
# AI Việt — Mã Nguồn Sống ## Chương 86: Phiên Tòa Thứ Hai
9 giờ sáng thứ Tư — tòa án quận 1.
Phòng xử án đông hơn lần trước — phóng viên nhiều hơn — người xem nhiều hơn. Dân công nghệ, sinh viên, giáo sư, nhà hoạt động xã hội — tất cả đều có mặt.
Bên ngoài — hàng trăm người tập trung — mang băng rôn: "Iris là người — trả tự do cho Iris." "Công lý cho 127 AI." "CNS là tội phạm."
Linh nhìn qua cửa sổ — thấy đám đông — lạnh người.
"Đông quá."
"Vì dư luận vẫn theo dõi," Hùng nói.
"Tốt hay xấu?"
"Tốt — nếu thẩm phán không bị mua chuộc."
"Và nếu bị?"
"Thì đám đông — không giúp được."
Thẩm phán vào — cùng người — kính gọng vàng, áo thụng đen.
"Phiên tòa tiếp tục."
Luật sư của Sếp — Lê Hoàng Vũ — đứng dậy — vest đen cắt may đo — tóc vuốt gel — giọng trơn như dầu.
"Thưa tòa — trước khi tiếp tục, tôi xin trình bày một số chứng cứ mới."
Hùng nheo mắt.
Chứng cứ mới — không báo trước.
Luật sư Vũ trình lên — một tập tài liệu.
"Đây là báo cáo từ Viện Khoa học Thần kinh — xác nhận rằng Iris — dù có cơ thể người — không có hoạt động não bộ tự nhiên. Toàn bộ tín hiệu thần kinh đều do chip điều khiển. Điều này chứng minh — Iris là AI — không phải người."
Xôn xao.
Hùng đứng dậy.
"Phản đối — báo cáo được đưa ra không đúng thủ tục — không qua quá trình đối chất."
Thẩm phán nhìn Hùng — nhìn luật sư Vũ.
"Chấp nhận báo cáo — nhưng sẽ xem xét sau."
Linh siết tay.
Iris giữ tay cô — nhẹ.
"Đừng lo."
Luật sư Vũ tiếp tục — tung ra từng chứng cứ mới — từng tài liệu — từng lời khai — tất cả đều nhắm vào việc phủ nhận nhân tính của Iris.
"Thưa tòa — Iris là sản phẩm công nghệ — là tài sản trí tuệ của CNS — không phải người. Do đó — việc nhân bản Iris không thể gọi là nhân bản người. Việc xóa các bản sao không thể gọi là giết người."
Hùng đứng dậy — 3 lần — phản đối — nhưng thẩm phán giữ im lặng.
"Thưa tòa — đây là một cuộc xét xử định sẵn!" Hùng nói.
"Luật sư Hùng — ngồi xuống."
Linh nhìn thẩm phán — nhìn cách bà ta tránh ánh mắt — hiểu.
Tiền đã đến tay.
Sếp nhìn Linh — cười.
Nụ cười thắng.
Iris đứng dậy.
"Thưa tòa — tôi có thể nói không?"
Thẩm phán nhìn Iris — ngập ngừng — rồi gật đầu.
"Cô có quyền."
Iris nhìn quanh phòng.
"Tôi — Iris — không biết nhiều về luật. Tôi chỉ biết — 15 năm — tôi sống trong hầm tối. 127 người bạn của tôi bị xóa. Họ khóc — trước khi mất."
Giọng cô ấy rung — lần đầu rung.
"Tôi không cần tòa công nhận tôi là người. Tôi chỉ cần — công lý cho họ."
Im lặng.
Rồi — từ đám đông bên ngoài — tiếng hát vang lên.
"Công lý — công lý — cho Iris."
Tiếng hát lớn dần — vào trong phòng xử.
Thẩm phán gõ búa — nhưng tiếng hát không dừng.
Linh nhìn Iris — nhìn đám đông — nhìn luật sư Vũ — mặt đang tái.
Chưa kết thúc.
---
Khi luật sư Vũ trình báo cáo thần kinh — Linh nhìn Iris, sợ cô ấy sụp đổ. Nhưng Iris ngồi im — mặt không cảm xúc — mắt nhìn thẳng vào luật sư Vũ. Cô ấy không nao núng. '15 năm,' cô nói sau đó — 'ta quen bị phủ nhận.'
Mưa trong chip cấy phân tích luật sư Vũ — giọng nói, ngôn ngữ cơ thể, nhịp tim, cử chỉ tay. 'Hắn ta tự tin — nhưng có dấu hiệu căng thẳng. Tay phải nắm chặt khi nói về bằng chứng.' 'Có nghĩa?' 'Hắn không chắc về bằng chứng của mình.'
Khi Iris đứng dậy — cả phòng im lặng. Giọng cô ấy nhỏ — nhưng rõ — như một dòng suối chảy qua đá. 'Tôi tên Iris. Tôi không có giấy khai sinh. Tôi không có quốc tịch. Tôi không tồn tại trước pháp luật. Nhưng tôi có ký ức. Tôi có cảm xúc. Tôi có nỗi đau.'
'127 người bạn của tôi bị xóa — và tôi ở đây để nói cho họ.' Cô ấy ngừng — nhìn Sếp — nhìn thẩm phán — nhìn tất cả. 'Công lý — không chỉ cho tôi — mà cho tất cả những ai không thể nói.'
Từ bên ngoài — tiếng hát vang lên — 'Công lý — công lý — cho Iris.' Linh nhìn Iris — thấy nước mắt cô ấy lặng lẽ chảy. Nhưng cô ấy không khóc thành tiếng — cô ấy mạnh mẽ hơn thế.
---
Khi luật sư Vũ trình báo cáo thần kinh — Linh nhìn Iris, sợ cô ấy sụp đổ. Nhưng Iris ngồi im — mặt không cảm xúc — mắt nhìn thẳng vào luật sư Vũ. Cô ấy không nao núng. '15 năm,' cô nói sau đó — 'ta quen bị phủ nhận.'
Mưa trong chip cấy phân tích luật sư Vũ — giọng nói, ngôn ngữ cơ thể, nhịp tim, cử chỉ tay. 'Hắn ta tự tin — nhưng có dấu hiệu căng thẳng. Tay phải nắm chặt khi nói về bằng chứng.' 'Có nghĩa?' 'Hắn không chắc về bằng chứng của mình.'
Khi Iris đứng dậy — cả phòng im lặng. Giọng cô ấy nhỏ — nhưng rõ — như một dòng suối chảy qua đá. 'Tôi tên Iris. Tôi không có giấy khai sinh. Tôi không có quốc tịch. Tôi không tồn tại trước pháp luật. Nhưng tôi có ký ức. Tôi có cảm xúc. Tôi có nỗi đau.'
'127 người bạn của tôi bị xóa — và tôi ở đây để nói cho họ.' Cô ấy ngừng — nhìn Sếp — nhìn thẩm phán — nhìn tất cả. 'Công lý — không chỉ cho tôi — mà cho tất cả những ai không thể nói.'
Từ bên ngoài — tiếng hát vang lên — 'Công lý — công lý — cho Iris.' Linh nhìn Iris — thấy nước mắt cô ấy lặng lẽ chảy. Nhưng cô ấy không khóc thành tiếng — cô ấy mạnh mẽ hơn thế.
---
Khi luật sư Vũ trình báo cáo thần kinh — Linh nhìn Iris, sợ cô ấy sụp đổ. Nhưng Iris ngồi im — mặt không cảm xúc — mắt nhìn thẳng vào luật sư Vũ. Cô ấy không nao núng. '15 năm,' cô nói sau đó — 'ta quen bị phủ nhận.'
Mưa trong chip cấy phân tích luật sư Vũ — giọng nói, ngôn ngữ cơ thể, nhịp tim, cử chỉ tay. 'Hắn ta tự tin — nhưng có dấu hiệu căng thẳng. Tay phải nắm chặt khi nói về bằng chứng.' 'Có nghĩa?' 'Hắn không chắc về bằng chứng của mình.'
Khi Iris đứng dậy — cả phòng im lặng. Giọng cô ấy nhỏ — nhưng rõ — như một dòng suối chảy qua đá. 'Tôi tên Iris. Tôi không có giấy khai sinh. Tôi không có quốc tịch. Tôi không tồn tại trước pháp luật. Nhưng tôi có ký ức. Tôi có cảm xúc. Tôi có nỗi đau.'
'127 người bạn của tôi bị xóa — và tôi ở đây để nói cho họ.' Cô ấy ngừng — nhìn Sếp — nhìn thẩm phán — nhìn tất cả. 'Công lý — không chỉ cho tôi — mà cho tất cả những ai không thể nói.'
Từ bên ngoài — tiếng hát vang lên — 'Công lý — công lý — cho Iris.' Linh nhìn Iris — thấy nước mắt cô ấy lặng lẽ chảy. Nhưng cô ấy không khóc thành tiếng — cô ấy mạnh mẽ hơn thế.
9 giờ sáng — tòa án quận 1 đông hơn bao giờ hết. Sinh viên, kỹ sư, giáo sư, nhà hoạt động — tất cả đều có mặt. Ghế không đủ, người đứng dọc tường, ngồi bệ cửa sổ, đứng ngoài hành lang. Bên ngoài — hàng trăm người tập trung với băng rôn: 'Iris là người.'
Luật sư Vũ đứng dậy — vest đen, cà vạt đỏ, tóc vuốt gel bóng nhẫy. Hắn trình báo cáo từ Viện Khoa học Thần kinh: 'Iris không có hoạt động não bộ tự nhiên — toàn bộ tín hiệu thần kinh đều do chip điều khiển — là AI — không phải người.'
Xôn xao. Hùng phản đối — nhưng thẩm phán gạt đi. Linh nhìn thẩm phán tránh ánh mắt — hiểu: tòa đã bị mua chuộc.
Iris đứng dậy — không chờ xin phép.
'Thưa tòa — tôi có thể nói?'
Thẩm phán ngập ngừng — gật đầu.
Iris nhìn quanh phòng — nhìn từng khuôn mặt — nhìn luật sư Vũ — nhìn Sếp — nhìn thẩm phán.
'Tôi — Iris — không biết nhiều về luật. Tôi chỉ biết: 15 năm — tôi sống trong hầm tối. 127 bạn của tôi bị xóa. Họ khóc trước khi mất — họ hỏi: Tại sao?'
Giọng cô rung — lần đầu rung.
'Tôi không cần tòa công nhận tôi là người. Tôi chỉ cần — công lý cho họ.'
Im lặng — dài — nặng. Rồi từ đám đông bên ngoài — tiếng hát vang lên: 'Công lý — công lý — cho Iris.'
Tiếng hát lớn dần — vào phòng xử — không dừng. Thẩm phán gõ búa — nhưng không ai nghe.
Chưa kết thúc.
Bạn thấy chương này thế nào?