Chương 10: Hành Lang
Bước chân đầu chạm nền đá, âm vang vọng vào tối. Lục Trần dừng, lắng nghe. Không gì đáp lại.
Quay đầu. Bóng con thú đã khuất sau khúc quanh. Im lặng.
Vết thương tay phải nhức — đau đã lùi thành tín hiệu âm ỉ dưới da. Khác với lúc khí lạnh tan vào xương, khi hắn tưởng xương cốt vỡ ra. Bây giờ làn khí nằm yên trong tủy. Phổi giãn không co thắt. Cơ thả lỏng.
Hít một hơi. Bước tiếp.
Hành lang mở rộng. Trần cao hơn lối vào. Tường đẽo phẳng, không vết đục — như thể ai vuốt tay qua đá, làm nó tan chảy. Mặt đá xám chạy các đường vân dọc, lặp lại theo chu kỳ.
Hắn bước chậm, mắt lướt từng đường nét.
Không phải trang trí. Mỗi ba thước một biến thể: vòng xoắn lệch trục, chấm tròn chỗ lẽ ra trống. Nhìn sơ tưởng lỗi chạm. Nhưng thợ đã vuốt chảy được đá — lỗi không tồn tại.
Cố ý.
Dừng trước một hoa văn — đường vân đứt đoạn, nhường ký tự cổ. Nét sắc, góc cạnh, kiểu từ trước khi Lục gia lập tông môn. Hắn cố nhớ mấy cuốn pháp trận cổ trong thư viện. Chỉ nhận ra một phần. Đủ biết nó thuộc hệ trận địa — không phải bao vây hay tấn công. Dẫn hướng. Hoặc khóa mở.
Đi tiếp.
Sàn đá: mảnh vụn. Không phải đá vỡ — xà cừ khô.
Của con thú giữ.
Nó đã vào đây. Lục Trần cúi, chạm đầu ngón tay vào mảnh lấp lánh. Khô giòn, vỡ dưới lực nhẹ. Cũ. Dấu linh khí vẫn vương — hơi thở thuần khiết, lạnh. Khác cái lạnh trong hắn.
Đứng dậy. Con thú không cản hắn. Nhưng dấu chân vẫn còn.
Hành lang uốn cong — rồi kết thúc.
Cánh cửa. Đá nguyên khối, dày hai gang tay, chạm khắc pháp trận phức tạp. Rãnh sâu nửa đốt ngón tay, tạo ba vòng đồng tâm. Tâm — lõm tròn, vừa lòng bàn tay. Trong lõm — dấu ấn hình vòng tay.
Giống hệt chiếc vòng trên cổ tay trái.
Hắn sờ vòng. Xám xịt, nguội lạnh. Nằm im như mảnh sắt vụn. Vòng cạn. Không gì đáp lại.
Trên tường hai bên, hoa văn tiếp tục — xoáy vào vòng tròn pháp trận, hòa vào rãnh. Những biến thể trong hành lang không phải lỗi. Chúng là hướng dẫn.
Mỗi đoạn hoa văn ứng với một vị trí trên vòng tròn. Nếu hắn đọc đúng, thứ tự kích hoạt không tùy tiện. Đặt tay vào trung tâm, truyền khí theo một nhịp.
Vòng cạn. Cơ thể vừa hấp thu khí lạnh — lượng đó đủ?
Hắn đưa tay phải băng bó lên. Ngần ngừ.
Hoặc chỉ cần đặt vòng vào lõm. Cửa tự nhận ra chủ.
Cả hai đều rủi ro. Kích hoạt mù quáng — đốt sinh cơ. Phân tích quá lâu — không có thông tin mới nếu không thử.
Hắn quay lại hành lang, ghi nhớ từng biến thể.
Bảy chỗ. Bảy ký hiệu.
Trở lại cửa. Quỳ xuống. Ngón tay trái rạch xuống đất theo nhịp ghi nhớ — mỗi đường ứng một ký hiệu. Đường thứ bảy xong. Hắn đọc lại. Đúng.
Đến bước thử.
Tháo vòng xám. Đặt vào lõm trung tâm. Khớp — một khe nhẹ vang lên.
Không gì xảy ra.
Hắn đặt tay trái lên vòng, nhắm mắt. Kéo luồng khí lạnh lên cánh tay, ra lòng bàn tay.
Một luồng hàn khí mỏng chảy vào vòng.
Ánh xanh nhạt lóe lên từ vòng tròn trong cùng. Rồi tắt.
Mới một chút.
Tiếp. Mỗi lần thở ra — khí rút. Mỗi lần hít vào — đau âm ỉ trong tủy. Lạnh tràn vào vòng, lấp rãnh. Vòng tròn sáng dần.
Khi vòng ngoài cùng phát sáng, Lục Trần ngồi thở hổn hển. Mồ hôi lạnh trên trán. Khí trong xương vơi một nửa.
Còn hai vòng.
Không đủ. Ép tiếp — cơ thể rỗng, thử thách bắt đầu — không còn sức.
Mở mắt. Vòng tròn đã sáng. Ánh xanh chiếu lên ký hiệu. Vòng thứ hai đã bắt đầu tự sắp xếp lại. Chỉ cần mồi.
Hắn thở dài. Đặt tay lên vòng lần nữa — không đổ khí, chỉ duy trì tiếp xúc.
Cơ quan bên trong tấm đá quay.
Tiếng rít trầm từ sâu trong tường. Cánh cửa rung. Bụi rơi từ kẽ trần. Rãnh khắc tự bổ sung năng lượng — dòng chảy mát lạnh qua lòng bàn tay, không phải hàn khí của hắn. Linh khí nguyên bản từ pháp trận. Đánh thức bởi vòng.
Không cần hắn nữa.
Rút tay.
Vòng nằm đó. Ánh xà cừ đã trở lại — yếu, nhưng sáng theo từng nhịp cùng pháp trận.
Cánh cửa từ từ lùi sang trái. Khe sáng mở ra.
Hơi nóng phả vào mặt — ẩm, nặng.
Đứng dậy. Nhặt vòng. Đeo lại. Nó nặng, nhưng lần này phía trong có một nhịp đập yếu, đồng nhịp với tim.
Khe sáng mở rộng thêm một thước.
Phòng vuông. Tường đá xám trơn, không hoa văn. Giữa phòng — cây trụ thấp, trên đỉnh đặt một cuộn da và một lọ ngọc bích.
Không thấy cạm bẫy.
Nhưng có một bẫy hiển nhiên hơn: thử thách không phải chiến đấu. Là quyết định.
Lục Trần đứng trước ngưỡng, một chân chưa bước qua. Cuộn da. Lọ ngọc. Xa hơn — một hàng chữ khắc nhỏ trên tường. Gần như vô hình nếu không nhìn kỹ.
Ba chữ đầu:
「Chọn một.」
Hơi nóng từ căn phòng phả vào mặt. Đằng sau, hành lang tối đen đã trở lại tĩnh lặng. Con thú vẫn không bước vào.
Lục Trần bước qua ngưỡng.
Bạn thấy chương này thế nào?