Chương 11: Phán Quyết
Nhiệt độ phòng giảm rõ. Mùi trầm hương trộn ozone – không khí sau giông. Mùi lạ nhưng dễ chịu. Hắn đứng trước cột đá, mắt dán vào hai vật.
Cuộn giấy trái. Già cỗi, dây gân thú ngả nâu, rách vài chỗ nhưng thân nguyên. Dưới ánh xanh từ mạch khắc, bề mặt phản quang nhẹ – như quét dầu mỏng. Hắn nghiêng đầu, cố đọc. Ký tự cổ xưa, cong uốn, cột dọc.
Bình ngọc phải. Nhỏ hơn nắm tay, ngọc đục trắng, chạm mây xoắn. Nút sáp đỏ, không mùi. Tay gần – hơi ấm tỏa ra, đối lập không khí lạnh. Chất lỏng lấp lánh khi đổi góc. Một giọt ánh sáng.
Bức tường khắc: "Chọn một."
Không hướng dẫn. Không manh mối. Bài kiểm tra.
Người tạo thí luyện có gu tàn nhẫn. Hắn hít sâu. Mùi trầm hương kích thích, tỉnh táo. Vòng tay phập phồng theo nhịp tim, ánh lam yếu ớt.
Nhắm mắt. Suy nghĩ.
Cả hai mang khí tức. Cuộn giấy tỏa khí lạnh quen – khí cơ thể vừa hấp thụ, tương hợp. Bình ngọc phát khí ấm, ngoài ổn định nhưng trong dao động, như mạch nước ngầm. Cạm bẫy.
Dễ quá không phải đường phản tu.
Mở mắt. Nhìn cuộn giấy. Nhìn bình ngọc.
Đói nhắc nhở hắn bao lâu không ăn. Tay phải dưới băng vẫn đau. Hắn có thể uống thứ trong bình, có sức mạnh ngay, thoát yếu đuối. Nhưng dễ dàng đi kèm giá khó lường.
Người sáng lập tháp tu phản tu – lười, mỉa mai, tàn nhẫn. Đặt bẫy kẻ tham lam. Giá của sức mạnh nhanh: nô dịch, nghiện dược, mất độc lập.
Cuộn giấy yêu cầu tự mày mò, mất thời gian. Nhưng một khi hiểu, nó là nền tảng.
"Bài kiểm tra sự khôn ngoan, không phải lòng tham." Hắn thì thầm.
Bước lên. Tay phải băng, cử động ngón cái hạn chế, nhưng cầm được. Chạm cuộn giấy.
Lạnh. Thô ráp như da già. Đầu ngón chạm sợi gân – đứt ngay, mục nát. Cuộn giấy bung, rơi vào lòng bàn tay.
Đất rung. Tiếng gầm trầm từ ngoài – thú hộ vệ. Nó cảm nhận thay đổi. Hắn siết cuộn giấy, quay chờ.
Bệ phải lõm. Bình ngọc từ từ chìm vào cột, như chưa tồn tại. Tường sau bệ nứt, mảng đá rơi, lộ tấm bia lớn. Chữ khắc sâu rõ.
Ánh xanh chạy dọc bia. Hắn đọc.
"Ta, Lam Phong, tu Phản Tu Thể. Kẻ mang danh trưởng lão Tùng phản bội, chôn sống ta dưới lòng đất. Hắn sợ con đường ta mở ra. Hắn bóp méo sự thật, xóa tên ta khỏi môn phái. Nhưng máu ta vẫn chảy. Kẻ đọc dòng này: thứ ngươi cầm là mảnh đầu tiên Vô Vi Kinh – con đường chân chính cho kẻ mang thể phản tu. Ngươi đã chọn khôn ngoan."
Lục Trần đọc hai lần, nhấm nháp. Trần Tùng. Hóa ra trưởng lão Thanh Vân Tông dính líu di sản từ lâu. Nhưng mục đích thực sự vẫn khuất.
Trước mắt, điều quan trọng hơn.
Luồng khí lạnh từ cuộn giấy xâm nhập lòng bàn tay, lan lên cánh tay, hòa vào dòng khí đã dung hợp xương thịt. Cuộn giấy rực sáng. Chữ hiện ra bay vào trán, ghi thẳng ý thức.
Đầu đau nhói. Hàng trăm ký tự cổ ùa vào. Sau choáng, một bài công pháp ngắn hiện rõ. Chỉ một tầng. Dòng đầu:
"Vô vi nhi vô bất vi. Lười biếng là chân lý. Ngồi thiền là tự sát. Ngủ, mơ, lang thang – đó là tu luyện."
Hắn khẽ nhếch mép. Đúng.
Ngay sau, dòng chữ máu cháy trên mu bàn tay phải. Huyết thệ. "Một năm. Hoàn thành tầng một hoặc công pháp phản phệ, xóa sạch tiến bộ."
Cùm xích. Luôn có điều kiện.
Hắn gật đầu. Vết chữ ong ong rồi lặn vào da, biến mất – nhưng hắn biết nó vẫn đợi.
Dòng khí lạnh rời rạc cuộn vào trung tâm ngực. Không cần điều khiển – Vô Vi Kinh tự vận hành khi thả lỏng. Chỉ cần không kháng cự. Khí lạnh tan vào xương, gân, để lại nhẹ nhõm. Cơ thể nhẹ đi, khớp xương kêu lách tách.
Cử động ngón tay. Nhanh hơn. Chính xác hơn. Vết thương trên tay phải còn đau nhưng không nhức nhối.
Tấm bia sáng tiếp.
"Thí luyện thứ hai chờ. Cửa mở khi ngươi dung hợp tầng một. Đừng vội. Vô vi là đường chậm nhất, nhưng ai kiên nhẫn sẽ đi xa hơn."
Một đoạn tường phải lùi, lộ hành lang mới. Tối hơn, hẹp hơn, không thấy cuối. Không khí ùa ra – khô, lạnh, già cỗi.
Tiếng thú vọng vào. Âm thấp, dài, không còn hung hãn. Nó thừa nhận. Ít nhất giai đoạn này.
Hắn nhìn cuộn giấy – chữ đã biến mất, chỉ giấy trắng. Vẫn gập lại, nhét vào túi. Không để lại dấu vết.
Vòng tay ổn định hơn, ánh lam không chập chờn. Nó đồng nhịp với huyết thệ và khí mới.
Hắn quay nhìn hành lang tối. Đói còn, thể lực chưa hồi phục, nhưng lần đầu từ khi vào tháp, hắn có thứ của mình.
Bước qua ngưỡng.
Trên mặt đất, cách nửa dặm về tây bắc, vách núi đổ bóng xuống ba đệ tử Thanh Vân. Một người cầm mảnh vải lam — rách từ tay áo Lục Trần, vẫn còn vệt máu khô. Hắn nhìn xuống khe đá hẹp. Dấu chân lẫn trong rêu, nhưng xác định được hướng.
"Vào lòng núi rồi." Một người rút cuộn da nhỏ, phù văn ấn lên. Tín hiệu. Những kẻ khác sẽ đến.
Dưới lòng đất, Lục Trần không biết. Trong bóng tối, mùi đất ẩm và đá cũ. Hành lang hẹp, trần thấp, phải cúi đầu. Mạch khắc lác đác, tạo mảng sáng rời rạc.
Hắn vừa đi vừa cảm nhận khí lạnh. Vô Vi Kinh tự vận hành ở mức thấp, hấp thụ khí qua da, qua hơi thở. Cơ thể thích nghi từng chút.
Phía trước, ngã ba. Ba hướng. Ba lựa chọn.
Bài kiểm tra chưa kết thúc.
Nhưng lần này, hắn đã có nền tảng.
Dừng lại, móc cuộn giấy trắng ra, vuốt phẳng. Hành động vô nghĩa, nhưng giúp tập trung.
Đặt tay lên tường trái. Cảm nhận độ ẩm, nhiệt độ, luồng khí. Như nhà địa chất đọc địa tầng.
Cúi xuống, nhặt viên đá. Ném vào mỗi hành lang, lắng nghe vọng.
Hành lang giữa vang xa, đều đặn nhất. Phía phải trả về âm cao, gợi lõm sâu. Tiếng bên trái trầm hơn — có vật cản chặn đâu đó.
Chọn hướng giữa. Không vì dễ – mà vì người tạo thí luyện thích đặt thứ quan trọng sau đường an toàn nhất, kiểm tra tự mãn.
Bước chân vọng trên nền đá, đơn điệu.
Trong đầu, Vô Vi Kinh hiện ra từng đoạn. Hắn vừa đi vừa suy ngẫm, không vội. Thời gian trong di sản không cố định, hấp tấp sẽ giết chết.
Vòng tay lóe sáng khi qua mạch khắc đặc biệt. Dấu hiệu kết nối.
Phía trước ánh sáng yếu. Hắn nheo mắt, tăng tốc.
Hành lang mở thành phòng tròn. Trần cao, khắc bản đồ sao. Giữa phòng, cột đá thấp, trên đặt tấm bảng đen như thủy tinh.
Không quái vật. Không cửa đóng.
Chỉ tấm bảng và hình chiếu của hắn.
Bóng hắn đổ trên mặt thủy tinh đen. Bóng đen nhìn lại, dáng đứng y chang, tay xuôi. Chỉ có mắt — không thấy, nhưng biết rõ — hai chấm lạnh dưới nền bảng.
Bạn thấy chương này thế nào?