Chương 9: Di Sản
Ánh sáng đầu lọt qua khe rễ, vạch một đường mờ trên nền đất. Lục Trần mở mắt. Cơ thể hết run. Hơi thở đều. Sợi khí lạnh trong đan điền dày hơn, cuộn thành một vòng xoáy nhỏ.
Hắn đứng dậy. Các đường lam quang đã tắt, nhưng vệt khắc còn — bảy lòng bàn tay, mỗi cái một vết xước giữa. Chúng tỏa từ một điểm duy nhất trên trần: chỗ lõm nhỏ, nơi hội tụ trận đồ. Hắn với tay lên.
Chiếc vòng trên cổ tay trái mờ hơn, ánh xà cừ gần tắt. Không quan trọng.
Rồi hắn nghe tiếng thở nặng từ cửa hang. Một khối đen chặn ánh sáng. Hai chấm vàng — mắt. Con linh thú. Nó đã tới.
Tay hắn giữ nguyên giữa không. Con thú nhìn. Nó chờ. Hắn hiểu: chiếc vòng đã kích hoạt trận. Nó cảm nhận được. Hạ tay — mắt vàng nheo. Giơ cao — thú lùi. Trận này không chỉ mở cửa. Nó bảo vệ.
Ngón tay băng chạm điểm hội tụ. Đá lạnh. Hắn ấn.
Vòng nóng rực. Than đỏ quấn cổ tay. Lục Trần nghiến răng, không rút. Các đường lam quang bừng lên, chạy khắp vách, trần, nền. Mỗi dấu tay phát sáng. Trần đá rạn nứt, một đường nứt tạo hình vuông hoàn hảo. Đá mài. Khối vuông hạ xuống.
Một bậc thang lộ ra. Bóng tối, không thấy đáy. Gió khô thổi lên, mùi đất già và tinh dầu lạ. Hắn liếc vòng — xám xịt, lành lạnh. Khí lạnh trong đan điền ngừng lưu chuyển. Vòng cạn hoàn toàn.
Linh thú đứng ở cửa, toàn thân lộ ra: lông xám tro, óng ánh xanh. Bốn chân mập, móng cắm đất. Đuôi quất. Mắt vàng khóa chặt hắn. Nó không vào. Cũng không đi.
Hắn nhìn xuống bậc thang, rồi quay lại con thú.
— Mày canh giữ nơi này?
Nó không trả lời. Nhưng không gầm nữa. Hắn gật đầu, quay người bước xuống.
Đá phủ bụi, giày lún nhẹ. Ba bước — thú không động. Bảy — hơi thở nó xa dần. Mười ba — bóng tối nuốt hắn. Tay hắn lần vách: nhẵn, lạnh. Trên đỉnh, con thú gầm lần cuối. Âm thanh vọng xuống rồi tắt.
Hắn dừng, lắng nghe. Im lặng. Tiếp tục. Mỗi bậc sâu hơn. Hơi ấm tăng. Mùi tinh dầu đặc hơn. Phía rất xa, một điểm sáng nhấp nháy — ánh chàm, lân quang. Hắn dừng, vạch băng: máu khô, vết thương sưng nhẹ, không chảy máu. Quấn lại. Tiếp.
Bậc thang kết thúc. Chân chạm nền đất nén — phẳng, rộng. Tay quờ mò: vách bên phải, bên trái khoảng không. Phía trước là căn phòng. Hắn bước. Nền chuyển đá lát. Những đường khắc chạy dài dưới chân, lờ mờ trong ánh lân quang. Hắn cúi, chạm tay vào rãnh — sâu, sắc cạnh, giống hệt trần hang. Trận đồ tiếp tục xuống đây.
Một phiến đá khổng lồ, cách mười bước. Trên mặt phiến, ký tự chạm nổi — mỗi ký tự lớn bằng bàn tay, bảy hàng ngang. Giữa mỗi hàng một lỗ tròn, vừa bằng chiếc vòng. Hắn đưa tay chạm ký tự đầu hàng trên. Vòng không phản ứng. Cần năng lượng. Vòng chết rồi.
Hắn tháo vòng. Lần đầu sau nhiều ngày, cổ tay nhẹ bẫng. Da lõm, khô. Đặt vòng vào lỗ tròn trên cùng.
Im lặng. Một giây. Năm. Mười.
Âm thanh cơ học từ sâu bên dưới — cửa đá trượt mở. Ký tự trên phiến đá bừng sáng. Ánh chàm chuyển trắng xanh, lan khắp phòng. Lục Trần lùi một bước. Nền rung nhẹ. Một vòng tròn đường kính ba sải hiện ra dưới chân — các đường khắc chạy từ lỗ tròn, tạo hoa văn đồng tâm phức tạp. Vòng tròn phát sáng.
Không khí thay đổi: áp suất tăng, màng nhĩ căng. Làn sóng vô hình quét qua, xuyên da thịt, chạm sợi khí lạnh trong đan điền. Sợi khí co lại, cuộn tròn như một con vật sợ hãi — chưa từng thấy. Nó co chặt thành hạt đậu nhỏ.
Sóng thứ hai. Hạt khí run.
Sóng thứ ba — lạnh như nước đá đổ lên đầu. Hắn khuỵu gối. Hạt khí vỡ ra, tan vào cơ thể — thớ thịt, gân, mạch máu. Cả người lạnh toát. Răng đập vào nhau.
Ánh trắng xanh nhạt dần. Dòng chữ hiện trên phiến đá, nét mực phát quang: 「Vòng đã ghi nhận chủ nhân mới. Thí luyện thừa kế bắt đầu.」
Hắn đọc kịp trước khi chữ tắt.
Phía trên, tiếng linh thú gầm xa — không còn giận dữ. Xác nhận. Nó đã biết. Để hắn đi.
Lục Trần ngồi bệt xuống nền. Da phủ sương mỏng. Hơi thở tạo mây trong không khí ấm. Bên cạnh phiến đá, lối đi mới mở — hành lang hẹp, tối, xuống lòng đất. Hắn nhìn vào khoảng tối đó, nơi gió thổi lên mang mùi đá ngầm và hơi nước.
Hắn đưa tay lên trước mặt. Không còn vòng Tịch Diệt Luân. Nhưng luồng khí lạnh vừa vỡ ra đang bắt đầu tự xoay chuyển, chậm, đều, như một nhịp tim phụ nằm ngay dưới xương ức.
Hắn chống tay đứng dậy. Bước vào hành lang.
Bạn thấy chương này thế nào?