Chương 12: Hư Vô
Tấm thủy tinh đen tỏa hơi ấm. Lục Trần đặt tay lên bề mặt — mặt kính mềm như ấn vào nước đặc.
Bóng hắn trên mặt kính không di chuyển.
Nó nghiêng đầu.
Rồi bước ra.
Bóng đen phẳng, không khối, nhưng mặt đất rung khi nó đáp xuống nền đá. Tay nó vung — đường chém ngang, chính xác, cùng góc, cùng tốc, cùng mục tiêu. Cổ họng.
Lục Trần xoay vai, đỡ bằng tay trái. Vệt lạnh xé qua bả vai, đau nhưng không sâu — làn ấm từ Phản Tu Thể đã bắt đầu hoạt động, se thịt lại ngay khi bóng đen rút tay.
Bóng đen liên tiếp ba đòn — móc tay, đạp gối, chém ngang. Tất cả đều đúng kỹ thuật. Đúng nhịp. Như soi gương. Nó học từ hắn, từng động tác, từng đường né.
Hắn không đánh trả. Né, lăn, đỡ. Quan sát. Nó copy động tác. Nhưng không copy dantian — không copy thứ hắn có.
Hắn đứng yên, tay hạ.
Bóng đen lao tới, tay chạm ngực hắn. Dòng khí từ tay nó đập vào dantian rỗng và biến mất — không phản ứng, không hấp thụ, không chống cự. Như nước qua rây. Nó thử lại, hai tay ấn sâu hơn. Rỗng. Thử lần thứ ba, mạnh nhất, cả cơ thể đen ép vào — dantian không có gì để nó nắm bắt.
Bóng đen rung. Méo mó. Các cạnh mờ dần.
Không có gì để chống lại. Không có gì để phá hủy. Nó không chịu được sự trống rỗng — không có ma lực để bắt chước, không tia lửa để thắp sáng. Nó nuốt chửng chính nó.
Bóng đen vỡ thành mảnh tối, cuốn vào lồng ngực hắn.
Toàn thân run nhẹ. Vô Vi Kinh chảy nhanh hơn, luồn qua từng sợi gân. Bàn tay phải ngứa ran — ngón tay co duỗi, nắm chặt rồi mở ra. Không còn đau. Cảm giác như làn nước mát chảy qua từng khớp.
Hơi thở chậm, sâu, đều.
Hắn ngồi xuống, tay chống gối. Trần sao xoay trên đỉnh. Hắn cảm nhận từng ngôi sao, từng tần số rung động riêng — như gió trên da. Đây không phải sao thật. Là một loại phù văn, khắc trên nóc hang, phát sáng khi luồng khí chạm đúng ngưỡng.
Mở mắt. Tấm thủy tinh để lộ dòng ký ức.
Lâm Phong trên bục đá. Cuộn giấy trên tay. "Tùng. Phong ấn. Năm Ất Dậu."
Bên cạnh Tùng, một người buộc dải đỏ — đứng sau, không làm gì, chỉ nhìn. Mắt sắc như dao.
Rồi cảnh từ trên cao — bốn người áo Thanh Vân trong rừng. Người dẫn đầu trẻ, áo xanh nhạt, thắt lưng bạc. Tay cầm đĩa đen khắc văn tự. Họ dừng trước vách đá — cửa hang hắn vào. Người trẻ đưa tay sờ đá, nói gì đó với người bên cạnh. Đĩa trận hứng ánh sáng yếu từ kẽ nứt, khắc văn trên mặt đĩa chuyển động — xoay chậm, rồi dừng, chỉa về phía hắn.
Lục Trần nắm chặt tay. Họ đang trên đầu hắn.
Bảng đen tối lại. Một hàng chữ mờ: "Ai vượt qua bóng của chính mình sẽ biết rằng bóng tối không có hình."
Hắn đứng dậy. Qua lớp đá dày, tiếng bước chân vọng xuống từ tầng trên — xa, nhưng có hướng. Đi xuống.
Hắn xoay lưng, bước vào tối.
Bạn thấy chương này thế nào?