Chương 13: Mạch Đá
Hành lang tối không có điểm kết thúc.
Lục Trần bước đi, chân nhẹ hơn. Vô Vi Kinh chảy trong cơ thể — rõ rệt, lặng lẽ. Da tay phải hồng lên, vảy cũ rụng không để lại sẹo. Hắn nắm — ngón tay cử động chính xác.
Một thứ tĩnh lặng trú ngụ trong đầu hắn. Thụ động tĩnh tâm. Không cần gắng. Trận thử thách thứ hai đã cho hắn thứ này. Hắn không hoàn toàn hiểu nó hoạt động thế nào, nhưng cảm nhận được lợi ích: khi hắn cần suy nghĩ, suy nghĩ đến ngay, không lộn xộn.
Nhưng bụng hắn cồn lên. Một ngày, có thể hai, chưa có gì vào dạ dày. Hắn cố gắng đánh lạc hướng cơn đói bằng việc quan sát hành lang.
Bức tường không còn phẳng. Những đường vân đá thay đổi dần, từ đá vôi lẫn tạp chất chuyển sang một loại đá sẫm hơn, cứng hơn. Hắn dừng lại, đưa tay chạm vào một vết nứt chạy dọc trần. Ngón tay di chuyển theo đường nứt — hẹp, sâu, cắt gãy các lớp trầm tích. Hắn nheo mắt.
Không phải nứt tự nhiên. Một lực cắt, rất dứt khoát, đi từ trên xuống. Hắn nhìn theo hướng vết nứt rẽ: nó dẫn xuống một hành lang phụ, bị che bởi bóng tối.
Hắn đứng im. Đá dung nham, đứt gãy kiến tạo, phong hóa — hắn đọc hết mấy cuốn sách cũ trong thư viện, thời chưa ai dạy hắn võ. Đám đệ tử cười. Giờ nó dẫn đường.
Từ trên trần, qua lớp đá, hắn cảm nhận được rung động. Không phải của kết cấu. Là bước chân — nhiều hơn trước, đi vào sâu. Kẻ đuổi theo đã xuống.
Hắn rẽ theo vết nứt.
Hành lang phụ hẹp hơn, gần như chỉ đủ cho một người. Hai bên tường có những đường khắc tinh xảo, nhưng đã mờ theo thời gian. Hắn nhận ra hoa văn mô phỏng mạch nước, uốn lượn thành những hình học lạ. Nhưng chúng không đối xứng. Một số nhánh bị cắt ngang, một số chồng lên nhau một cách có chủ đích.
Hắn hạ thấp góc nhìn. Đi theo thứ tự địa tầng — từ thấp lên cao, từ cổ đến mới. Những đường khắc dưới chân hắn có một rãnh nhỏ, sâu hơn các đường khác. Hắn cúi xuống, lấy ngón tay ấn vào rãnh. Không động đậy.
Hắn nhìn lướt dọc rãnh, nó kết thúc cách đầu hắn ba bước chân. Tại điểm kết thúc, bức tường có một ô đá hình chữ nhật, không có khe hở. Hắn gõ nhẹ, âm thanh đặc, dày, không có khoảng rỗng phía sau.
Hắn nghĩ. Cần có cách kích hoạt. Vết khắc là bản đồ, rãnh là con đường — con đường dẫn năng lượng. Hắn đặt lòng bàn tay lên ô đá, truyền một luồng Vô Vi Kinh vào. Lúc đầu không có phản ứng. Dòng chảy bị chặn.
Hắn rút tay, nhìn lại bức khắc. Địa tầng. Nước. Dòng chảy. Mạch. Hắn thay đổi hướng, từ ngón tay trái, ép Vô Vi Kinh chảy theo hình xoắn ốc vào một rãnh nhỏ khác trên thành tường. Một lần nữa, không phản ứng.
Hắn dừng lại, thả lỏng người. Thụ động tĩnh tâm bao trùm. Hắn không nghĩ nữa, chỉ nhìn. Toàn bộ bức tường hiện ra như một mặt cắt. Đường nứt, đường khắc, rãnh. Mọi thứ giao nhau ở một điểm khiêm tốn, phía dưới chân tường, nơi một hòn đá nhỏ rơi ra.
Hắn đến, cúi xuống nhặt hòn đá. Nó nằm lỏng trong tay. Hắn ấn ngón cái vào chỗ trống. Đất sét khô vụn ra. Hắn sờ, cảm thấy có một miếng đá nhỏ chìm sâu hơn, to bằng ngón út. Hắn dùng móng tay móc, kéo ra. Một viên đen bóng, có những chấm trắng như sao.
Ánh sáng từ đâu đó lóe lên rồi tắt. Cửa không mở, nhưng hắn cảm nhận được một sự thay đổi — dòng khí trong hành lang đang di chuyển, như thể toàn bộ kiến trúc đang thở.
Hắn đứng dậy, đi về hướng đó. Không lâu sau, hành lang mở ra một khoảng không.
Một căn sảnh rộng ngập bóng tối. Trần nhà cao vút đến nỗi hắn không thấy đỉnh. Ở trung tâm, một bệ đá ba tầng, bậc tam cấp dẫn lên một quả cầu lơ lửng, bên trong cuộn xoáy một thứ ánh sáng xám, không phải khói, không phải khí — nó là một chất rắn đang chuyển động.
Một dòng chữ khắc trên tường phía đối diện, nét chữ vuông vắn, cứng cỏi:
"Bước lên bệ. Đối mặt bản thân lần nữa. Lần này là thân xác."
Hắn đứng yên, đọc đi đọc lại. Thử thách thứ hai dành cho tâm trí. Thử thách thứ ba dành cho thân thể. Lam Phong muốn hắn vượt qua những ranh giới không phải của tu vi.
Không có cạm bẫy rõ rệt. Không có âm thanh. Không có mùi. Nhưng hắn cảm nhận được áp lực — từ phía quả cầu xám, tỏa ra một trọng lượng vô hình. Nó không ép hắn xuống, chỉ tồn tại, như một câu hỏi: anh có dám không?
Bụng hắn lại kêu lên. Hắn siết nắm tay, hướng sự chú ý vào Vô Vi Kinh, cảm nhận nó chảy dọc xương, len lỏi qua từng sợi gân. Cơ thể hắn mệt, đói, nhưng linh hoạt hơn. Tay phải lành lặn hoàn toàn. Vô Vi Kinh thấm sâu hơn từng giờ.
Hắn quyết định. Bước lên bệ.
Bậc thứ nhất: một chấn động nhẹ truyền qua lòng bàn chân. Hắn đứng vững.
Bậc thứ hai: áp lực gia tăng, như thể có bàn tay vô hình đè vai hắn. Hắn nghiến răng, hít một hơi, bước tiếp.
Bậc thứ ba: quả cầu xám rung lên. Ánh sáng bên trong vỡ ra, bao trùm lấy hắn.
Một lực như đá tảng đổ ập từ trên xuống, đè người hắn xuống sàn. Xương cốt kêu răng rắc. Da thịt như bị ép vào trong. Mồ hôi túa ra, ướt đẫm lưng.
Hắn quỳ gối, hai tay chống xuống bệ, thở dốc. Vô Vi Kinh tự động chảy mạnh hơn, bảo vệ kinh mạch, nhưng không giảm được áp lực bên ngoài. Hắn cố đứng dậy.
Đầu hắn vang lên giọng nói trầm, từ thời gian xa xưa:
— Giữ vững thân xác. Không dùng chân khí, không dùng bảo vật. Chỉ cơ thể mày. Đứng lên, hoặc gục ngã.
Hắn không thấy ai, nhưng biết đó là Lam Phong. Người này đã chết, nhưng di nguyện còn nguyên. Hắn cảm nhận được ý chí sắt đá trong từng chữ.
Hắn cố chống một chân. Đầu gối đau nhói. Cánh tay run lên. Lồng ngực nặng trĩu.
Hắn gầm lên một tiếng, đẩy người đứng thẳng. Xương sống kêu rệu rạo. Gân trên cổ căng cứng. Hắn đứng đó, hai chân tách rộng, toàn thân run bần bật.
Quả cầu xám xoay chậm lại. Áp lực vẫn còn, nhưng không tăng thêm. Thử thách vừa bắt đầu.
Bệ đá dưới chân hắn bắt đầu tỏa nhiệt. Bụi bặm xung quanh bay lên, tạo thành những hình thù kỳ lạ rồi tan biến. Hắn nhận ra thử thách này không chỉ là đứng vững. Sẽ có những biến đổi tiếp theo.
Mắt hắn quét căn sảnh, tìm kiếm manh mối. Trên tường phía xa, một cánh cửa khác vừa xuất hiện, khe sáng hẹp lóe lên rồi tắt.
Có lối ra. Nếu hắn qua được thử thách này.
Nhưng lúc này, hắn chỉ có thể đứng. Đứng và chịu đựng. Vô Vi Kinh từ từ xoay chuyển bên trong, không vội vã. Nó làm việc theo cách của nó — chậm, sâu, kiên nhẫn.
Hắn nhắm mắt, để mặc cơ thể điều chỉnh. Tay không nắm chặt nữa, vai hạ xuống. Hắn thở đều, thả lỏng từng đoạn cơ bị siết.
Áp lực thay đổi, từ đều thành từng đợt, đợt sau cao hơn đợt trước. Hắn chao đảo, đầu gối uốn, hấp thụ lực.
Hắn vẫn đói. Vẫn mệt. Nhưng cơ thể quen rồi — nó uốn theo.
Quả cầu quay nhanh, lồng ngực nặng trĩu, mồ hôi dính áo vào da.
Phía sau, khe cửa mở rộng thêm. Ánh sáng không còn lóe rồi tắt — nó đứng yên, chờ.
Bạn thấy chương này thế nào?