Chương 14: Buông
Sàn đá rung. Lục Trần quỳ một gối trong phòng áp lực.
Lần thứ ba thất bại.
Sóng thứ năm hất hắn ngã, lưng đập vào vách, hơi thở dồn ngược. Quả cầu xám trên đỉnh xoay chậm — mỗi vòng xoay, áp lực tăng, không khí nặng như thủy ngân. Hắn gắng gượng đứng dậy, đầu gối đau nhói. Cố đấm — cơ bắp căng, xương kêu rắc — sóng thứ sáu ập đến, đẩy hắn xuống sàn.
Hắn nằm đó, má đập vào nền đá lạnh. Sóng thứ bảy lướt qua, mạnh gấp đôi. Vai trái căng như sắp rách. Ngực co rút, hơi thở ngắn cắt. Phổi hít vào không đủ — áp lực ép lồng ngực, mỗi hơi thở là một trận chiến. Trong tiếng đập thình thịch, một kẽ hở xuất hiện.
Hắn ngừng cố.
Nhắm mắt. Hơi thở chậm — không cố giữ, để nó tự chạy. Cơ đau ai oán, nhưng áp lực vẫn nặng. Không đẩy lui, không chịu đựng. Nhịp co thắt chậm dần, đồng bộ với nhịp thở. Thở ra áp giảm, hít vào áp tăng, như thủy triều.
Một nguyên tắc lóe lên trong đầu. Vật chất đàn hồi, như đá vôi uốn cong trước khi gãy. Trong địa chất học, sức chịu đựng của một khối không đến từ độ cứng — mà từ khả năng phân tán lực. Càng cứng, càng dễ vỡ. Càng mềm, càng dễ sống.
Mắt mở. Hắn thả vai, hạ khung xương — không chông chênh, không co cứng. Để cơ thể giống tấm lụa trong nước, cuộn mà không rách.
Áp lực càng nặng, sự từ bỏ càng triệt để.
Sóng thứ tám. Giữa màng nhĩ, sức nặng đặt lên lưng hắn, đè vai xuống, siết lồng ngực. Nhưng cơn đau không còn thẳng đứng — nó uốn lượn, chảy quanh hắn, như nước qua tảng đá tròn. Có một điểm yên tĩnh bên dưới áp lực. Hắn tìm thấy nó.
Từ tận cùng của sự buông bỏ, một luồng ấm từ bụng dưới bắt đầu rỉ ra. Vô Vi Kinh chảy, không cần điều khiển. Dòng khí lạnh xoay từ đan điền, đi qua từng kinh mạch — nhẹ, chậm, tự nhiên như mạch nước ngầm.
Cánh cửa sáng rực. Hoa văn xoắn ốc trên mặt đá rõ dần, rồi bừng lên — một tiếng nứt khô khan. Cánh cửa mở.
Giọng Lâm Phong vọng ra từ bóng tối: "Kẻ phản bội ở trong tông. Quyền lực, già néo, biết di sản này. Nếu lộ diện, nó sẽ tìm ra ngươi. Đừng chết trước khi gặp nó."
Giọng tắt. Lục Trần loạng choạng đứng dậy, vịn vào tường. Cơ run. Mỗi khớp như bị kéo ra, nhưng cơ thể nhẹ — nhẹ như chưa từng. Hành lang sau cánh cửa hẹp, tối. Cuối hành lang, một phòng tròn. Trên bệ đá thấp, cuộn da và viên ngọc đen phát sáng tím nhạt.
Hắn mở cuộn da. Kỹ thuật Thủy Ấn — dùng nhịp thở và nhịp tim tạo màng bảo vệ phía sau, không hao linh lực. Hắn khắc từng chữ vào trí nhớ. Cuộn lại.
Viên ngọc đen phản chiếu mặt hắn — bầm tím dưới mắt, môi nứt, tóc dại. Đầu ngón chạm bề mặt — luồng lạnh tinh khiết từ đầu ngón chạy dọc cánh tay, hòa vào Vô Vi Kinh, không xung đột. Ngọc xỉn màu, tắt sáng. Một dấu hiệu, không phải công pháp.
Hắn nhét ngọc vào vòng lõm trên tường, xoay nhẹ. "Cạch." Các vòng tròn đồng tâm xoay theo. Đất rung, tường nứt khe hở — mùi đất ẩm xộc ra. Hắn lách vào. Cửa khép sau lưng.
Bóng tối tuyệt đối. Hàn khí trên tay chiếu sáng mờ, lộ hành lang uốn dốc, vách đá tự nhiên. Cơ thể nhẹ hơn trước — Vô Vi Kinh chảy tinh khiết, như tro cặn trong kinh mạch bị nén sạch. Bước chân không vọng — đá ở đây dày, ẩm.
Phía trên, xa xa, tiếng gầm trầm vọng qua đá. Linh thú bảo hộ. Xác nhận.
Trên mặt đất, khe núi phía nam tách đôi. Toán đệ tử thứ ba dừng chân bên vết nứt mới — khe thẳng đứng, sâu, không thấy đáy. Hơi ấm bốc lên, xua tan sương lạnh.
Người dẫn đầu — áo xanh nhạt, thắt lưng bạc — cúi xuống nhặt mảnh vải lam dưới chân. Máu còn hơi ẩm. Hắn nắm chặt, giơ lên. Người bên cạnh rút bùa, ấn lên vách — phù văn chớp xanh, đá nứt rộng thêm. Khe đủ cho một người.
Lục Trần dừng chân. Hơi ấm sau lưng đột ngột nặng hơn — không khí thay đổi, một áp suất mới tràn vào. Không phải từ phía trước. Từ trên cao. Từ mặt đất đang mở ra sau lưng.
Hắn nhìn về phía khe hở vừa qua — tối, không thấy gì. Một nhịp rung nhẹ truyền qua nền đá — lạ, đều, không phải của linh thú.
Hắn tiếp tục đi. Cuối hành lang, ánh sáng vàng cam nhấp nháy, như lửa.
Bạn thấy chương này thế nào?