Chương 15: Bích Họa
Cánh cửa đá lùi vào tường. Hơi nóng phả vào mặt Lục Trần trước khi mắt hắn kịp thích ứng bóng tối.
Hắn đứng trên ngưỡng, từng sợi cơ vẫn rung nhẹ — dư chấn của áp lực vừa qua. Ngực lên xuống chậm. Phổi đầy, xẹp, rồi lại đầy. Không vội bước.
Trong phòng — một ngọn lửa màu xanh trắng bập bùng giữa nền đá. Cao độ hai gang tay. Không đuốc. Không than. Nó cháy trên mặt đá phẳng, không ăn vào vật chất. Hắn nheo mắt, hít một hơi. Không mùi khói.
Hắn đưa chân trái qua ngưỡng, chạm nền. Không phản ứng. Không trận pháp, không áp lực mới. Tĩnh lặng đến mức hắn nghe rõ hơi nóng cuộn qua lỗ tai.
Mắt hắn quét vòng tường.
Cả bức tường tròn được chạm khắc — từng nét sắc lạnh, không sứt mẻ, như ai đó dùng áp lực đè thẳng vào đá. Hình vẽ nối tiếp nhau theo chiều kim đồng hồ. Hắn không tiến vào trung tâm. Hắn đi sát tường, bắt đầu từ bức đầu tiên.
Ba người đang xây tường đá. Một cầm cuốc, một đặt đá, một chỉ tay. Cơ bắp cuộn, mồ hôi chảy trên nét khắc. Trời tối. Hắn miết ngón tay lên đường khắc — độ sâu không đều, áp lực từng nhát thay đổi theo tay người thợ. Đây không phải Lam Phong đơn độc. Đây là một đội.
Bức thứ hai. Một người — cao hơn hẳn — đối diện bảy bóng người bên kia vạch nứt. Dưới chân người ấy, khối lục lăng xếp chồng thành trận đồ. Hắn cúi xuống: mỗi khối lục lăng có một ký hiệu riêng — không phải chữ, mà là ký hiệu vị trí. Phạm vi chiến trường, dạng lưới.
Lam Phong, kẻ tự đào mộ cho mình.
Lục Trần bước dọc tường, đọc vòng đời khắc trên đá. Lam Phong chiêu mộ tán tu, xây khoáng mạch, mở đường hầm, thuần hóa thú rừng. Cuộc chiến với tông môn phương bắc — trận đồ đỏ rực, xác người thành vết khía dài, mỗi vết là một họa đồ ghi số. Hắn đếm: bốn mươi hai.
Một góc tường dành riêng cho người trẻ hơn, quấn vải đỏ quanh cổ tay. Tùng.
Hắn dừng lại. Phần tường này khắc sâu hơn, như người thợ dồn nhiều lực hơn. Khuôn mặt Tùng — chỉ là nét, nhưng đủ để thấy một người trầm lặng, ánh mắt không nhìn vào Lam Phong mà nhìn xuống đất. Tay hắn đặt lên vai người khác, năm ngón dàn đều.
Bức cuối trước vòng second half — tay buộc chỉ đỏ đâm xuyên lồng ngực Lam Phong.
Cổ tay Tùng, sợi chỉ đỏ kéo dài thành một đường đứt gãy ngay vị trí tim. Lam Phong quỳ một gối, miệng mở, bàn tay giơ lên — giữa các ngón tay không có gì. Hắn không kịp phản ứng. Hắn đang nói chuyện với Tùng.
Lục Trần thở ra. Hắn đặt tay lên bức khắc, ngón trỏ chạm vào sợi chỉ. Không — hai đường khắc lồng vào nhau. Một mảnh, mảnh kia lớn hơn, bao quanh. Chỉ đỏ thực chất là hai loại: một loại trói buộc, một loại đâm thủng.
Vòng tường tiếp theo: Lam Phong bị đẩy xuống khe nứt, đá đổ lấp. Tùng đứng trên miệng khe, xung quanh nhiều chỉ đỏ hơn, phía sau hắn hai người — bóng, không có mặt. Khuôn mặt Tùng, dù chỉ là nét khắc, bình thản. Như đang làm một nghi thức.
Lục Trần ngồi xuống cuối phòng, lưng đối diện ngọn lửa, hơi ấm phả vào gáy. Hắn vuốt nhẹ bức cuối. Hình khắc bám bụi — hắn không phủi, ngón tay lướt trên bụi mịn, để lại một vệt da sạch. Hắn không vội.
Lam Phong giống hắn. Càng thả lỏng càng mạnh. Bị buộc vào tư thế chiến đấu liên tục. Bị kẻ thân tín phản bội.
Hắn nhắm mắt. Ghi nhớ từng đường nét. Cơ thể hắn thuộc dạng nào đó sẽ nhớ — nếu cần vẽ lại, ngón tay sẽ tự tìm đúng độ sâu.
Mở mắt. Hắn quay người.
Ngọn lửa xanh trắng tỏa hơi ấm đều, đều đến mức hắn nhận ra: nó không cháy, nó duy trì. Một điểm cân bằng được thiết lập từ lâu, không đổi. Lục Trần bước tới, ngồi xuống cách ngọn lửa ba sải tay. Đưa tay phải ra, lòng bàn tay mở.
Hơi ấm chạm vào da. Nó len qua lỗ chân lông, chảy vào mạch máu. Không đốt cháy. Một cảm giác quen — giống khi hắn thả lỏng dưới áp lực trong thử thách vừa rồi, nhưng sâu hơn, êm hơn. Cơ thể tự động thả lỏng. Vô Vi Kinh chạy dọc từng đường gân, từng khớp xương. Cảm giác như gội sạch thứ bụi trong lỗ phổi.
Hắn đưa tay gần hơn. Ngọn lửa cuộn mình, lan tỏa về phía hắn. Một đốm nhỏ tách ra, chậm rãi.
Lục Trần không lùi.
Đốm lửa chạm vào đầu ngón tay trỏ hắn — lập tức thấm vào da, tạo thành dấu ấn tròn nhỏ màu xám tro. Không nóng. Không đau. Nó nằm ngay dưới lớp biểu bì. Hắn nhìn xuống. Hai giây. Rồi thả tay.
Bên trong hắn, một vòng xoắn mới của Vô Vi Kinh mở ra. Không phải đột phá. Không phải tầng. Một lối đi nhỏ hơn, mềm hơn — cho linh lực chảy kiểu không cần mục đích. Hắn cảm nhận được hình ảnh: một mảnh rừng qua kẽ đá, hang động hẹp, dòng suối ngầm. Đường ra.
Ngọn lửa trung tâm thu nhỏ, chỉ còn một bó bằng ngón tay cái. Leo lét, nhưng không tắt.
Lục Trần đứng lên. Áo ướt mồ hôi. Da khô thoáng. Cơ thể nhẹ — không còn căng thẳng dư thừa. Hắn quay về bích họa, quan sát những sợi chỉ đỏ trên tay Tùng lần nữa. Các đường khắc mảnh như tơ — sâu hơn tất cả nét khắc khác. Hắn kéo tay áo, lau một mảng bụi. Phía dưới: "Thuật huyết chỉ. Tùng tự tạo từ tàn phế kinh mạch."
Hắn nheo mắt.
Hắn vuốt nhẹ lên hàng chữ. Cảm giác trong đầu: Tùng không chỉ là phản đồ. Hắn tự sáng tạo công pháp. Nguy hiểm hơn hắn tưởng. Và hắn còn sống.
Nghĩ đến đội truy đuổi ở lối vào — hắn không thấy họ, không nghe họ, nhưng biết họ ở đó. Nếu Tùng có liên quan, thứ họ mang theo — cái đĩa trận — có thể không phải để bắt một tạp dịch bỏ trốn. Đĩa trận đó có thiết kế khác. Hắn nhớ nó từ ảo ảnh trong thử thách thứ hai — các đường khắc trên đĩa trùng với một phần hoa văn trong phòng này. Không phải trùng hợp.
Hắn xoay người. Ngọn lửa giờ là tàn than âm ỉ. Đủ thắp sáng vòng tường, không đủ soi góc khuất. Lam Phong không để lại vũ khí, linh dược. Hắn để lại câu chuyện. Và ấn ký dẫn đường.
Lục Trần bước về phía bức tường đối diện. Dấu ấn trên ngón tay trỏ ấm lên. Trên mặt đá phẳng, một lối đi hẹp mở ra — đủ một người, trần cao, vách ướt. Tiếng nước chảy từ xa vọng lại.
Hắn dừng, quay đầu nhìn ngọn lửa lần cuối. Nó gần tắt. Lửa đỏ thay vì xanh trắng — tàn lụi. Lam Phong giữ nó bao nhiêu năm, bằng cách nào, tại sao — tường không trả lời. Hắn cũng không hỏi.
Hít một hơi. Cơ thể thả lỏng — như ở dưới nước. Vô Vi Kinh chạy đều.
Hắn bước vào lối đi.
Phía sau, ngọn lửa vụt tắt. Bóng tối đổ xuống. Trên đầu ngón tay hắn, một chút hơi ấm nhàn nhạt.
Bạn thấy chương này thế nào?