Chương 2: Bóng Tối
Cơn đau kéo Lục Trần khỏi bóng tối.
Vai trái nhói buốt. Vết thương sâu, nhưng máu đã ngừng — một làn ấm từ dưới bụng lan lên, bao bọc lấy nó. Hắn cảm nhận thịt se lại, chậm nhưng rõ rệt.
Phản Tu Thể. Cơ thể hắn tự hồi phục — không phải nhờ linh lực, chẳng phải nhờ vòng tay.
Chiếc vòng tay hòa vào dòng chảy đó, khuếch đại. Hắn nhắm mắt, tập trung. Một mạng lưới mờ hiện ra — vách đá, khe nước, hành lang sâu phía phải. Cảm giác này nguyên thủy, như thể xương thịt hắn học được cách lắng nghe lòng núi. Rồi tiếng đá lăn từ xa.
Trần Tùng. "Ra đây. Ta không giết ngươi. Chỉ đưa ngươi về tông làm rõ vài việc." Giọng lão phẳng lặng.
Lục Trần siết nắm đấm. Giữ bí mật — đó là thứ lão muốn. Móng tay cắm vào lòng bàn tay.
Hắn chống tay ngồi dậy, nhặt hòn đá góc cạnh dưới chân. Cơn đau xé vai trái — hắn nuốt nó. Phản Tu Thể không chỉ hồi phục, nó giúp hắn chịu đau tốt hơn.
Kiến thức địa chất xoay vần. Đường nứt trần hang. Mạch nước ngầm. Điểm yếu từ trận lở. Hắn giơ đá, đập. Trúng giao điểm yếu nhất — đá nứt, Trần Tùng im bặt.
Đập lần thứ hai.
Ầm. Tảng lớn tách ra, kéo đá vụn ập xuống lối vào. Bụi mù. Khi tạnh, bức tường đá chắn kín khoang hang. Im lặng một nhịp, rồi giọng Trần Tùng vọng qua: "Được. Ngươi giỏi lắm."
Lão móc ra một con hạc giấy — ngón tay lướt qua cánh hạc, vân đen xoắn trên giấy trắng. Cánh hạc rung lên, vụt bay vào tối.
"Đan Hà Cổ thạch phía đông… phải bắt hắn trước khi bọn chúng tới."
Lục Trần nhíu mày. Thanh Vân Tông có người khác trong khu vực. Tiếng bước chân di chuyển dọc vách núi — lão tìm đường khác. Còn vài giờ.
Lục Trần quay vào sâu trong hang, men theo hành lang hẹp. Vách đá bóp chặt hai vai. Khoảng không mở rộng đột ngột — một hang động lớn, ánh sáng từ vết nứt trên trần hắt xuống cột sáng mờ. Cuối hang, cánh cửa đá cao ba người, phủ rêu phong. Vòng tay nóng lên rõ rệt.
Hắn quẹt mạnh. Lớp rêu rơi, để lộ hoa văn chạm trổ — xoắn ốc, vòng tròn đồng tâm, cột thẳng song song. Chính xác họa tiết trên vòng tay hắn. Lục Trần đưa tay đẩy — cánh cửa không lay chuyển, chìm sâu vào lòng núi, nặng như một ngọn đồi.
Hắn ngồi phịch xuống, tựa lưng vào cánh cửa lạnh. Phía sau, Trần Tùng đang tìm lối vào. Hắn kéo tay áo lên, đặt chiếc vòng tay sát vào nền đá.
Một nhịp rung nhẹ — từ lòng đất truyền lên qua cánh cửa.
Lục Trần nhìn xuống. Đường xoắn ốc thấp nhất trên cánh cửa, chỗ tay hắn vừa đặt, phát ra ánh sáng tím nhạt — nhấp nháy như người nín thở. Vòng tay hắn đáp lại, cùng một nhịp.
Đá chưa mở. Nhưng cánh cửa biết hắn ở đây.
Hắn dán trán vào đá. Một âm vực trầm kéo dài từ sâu dưới nền. Tim hắn đập cùng nhịp đó. Không cần hiểu — hắn ghi nhớ.
Bạn thấy chương này thế nào?