Chương 3: Rung Động
Áp ngực vào cánh cửa đá, Lục Trần không cử động. Cảm giác lạnh từ phiến đá thấm qua lớp vải rách trên vai. Cánh tay trái đau âm ỉ, vết thương dưới lớp băng đã khô, thịt se lại nhanh hơn so với người thường.
Trên cổ tay phải, chiếc vòng kim loại phát ra một tia ấm rất nhẹ — đủ để hắn nhận ra nó vẫn hoạt động, dù không hiểu bằng cách nào.
Hắn kéo ống tay áo lên, để lộ mặt vòng sát da. Dưới ánh sáng mờ từ những vệt rêu phát quang trên trần hang, bề mặt vòng trông như đồng cũ, phủ một lớp xỉ màu xám. Nhưng khi hắn đưa nó lại gần cánh cửa, khắc trên đá — những đường xoắn ốc đồng tâm — bắt đầu phản ứng.
Một rung động. Giống như ai đó gảy nhẹ vào một dây đàn rất dài ở tận sâu dưới lòng đất. Lục Trần cảm nhận nó qua xương ngón tay, qua mạch đập trên cổ tay. Vòng kim loại run lên, rồi một thứ gì đó phóng ra từ mặt vòng — một luồng sáng lờ mờ, màu lam nhạt, trải dài trên bề mặt cánh cửa.
Hắn giữ nguyên tay.
Hình ảnh từ luồng sáng đó lan ra, vẽ lên đá những đường nét không có thực. Một tấm bản đồ. Hiện ra ngay trên phiến đá, như thể cánh cửa trở thành một màn hình mỏng bằng sương. Phổi hắn ngưng lại vài nhịp.
Hắn thấy những đường hầm. Hang động. Những khoảng trống. Một mạng lưới phức tạp chạy dưới lòng núi, với một điểm sáng rõ nhất ngay nơi hắn đang đứng — cánh cửa này. Và ở phía trên, cách đó tầm một trăm trượng theo đường chim bay, là một điểm sáng thứ hai. Nhỏ hơn, nhấp nháy chậm. Một thứ gì đó bằng đá, dạng xoắn ốc, khắc phía trong một hình tròn.
Mắt hắn khép lại một phần.
Những điểm sáng khác nữa — nhiều điểm — di chuyển từ phía đông. Chúng dịch chuyển chậm nhưng đều đặn, theo đường hầm chạy song song với lòng sông ngầm. Ba điểm. Có thể bốn. Không xác định được rõ, vì bản đồ chỉ hiện ra trong gang tấc rồi nhạt dần.
Vòng tay hết năng lượng? Hay chỉ đủ một lần?
Hắn buông tay. Tấm bản đồ tan biến, để lại cánh cửa tối thẫm.
Cánh cửa này không tự mở. Nó là một cái khóa, và thứ nằm ở tầng trên kia — viên đá xoắn — chính là chìa. Loại khóa cửa rất cổ, dùng đá cộng hưởng. Hắn đã đọc trong một cuốn sách nát về kiến trúc cổ của thư viện Thanh Vân trước khi bị tống ra ngoài.
Lý thuyết: đặt đúng viên đá vào đúng rãnh, cửa sẽ hạ xuống.
Thực tế: hắn không có viên đá. Và còn phải lấy được nó trước khi đám người phía đông kia đến.
Hắn lắng nghe.
Không gian tĩnh. Nhưng qua đôi chân trần trên nền đá ẩm — một rung động khác. Từ xa, phía đông. Chấn động âm vực thấp, đều đặn, giống như bước chân nhiều người trên hành lang đá. Họ đã vào hệ thống hang từ hướng Đan Hà Cổ thạch.
Ngón tay hắn móc vào khe đá. Nhấc chân.
Hành lang hẹp tối om. Lục Trần bước từng bước thận trọng, tay trái dò vách, tay phải giữ vòng tay khỏi va vào đá. Đầu gối của hắn vẫn còn đau sau cú ngã hôm trước, nhưng không ảnh hưởng đến di chuyển. Vết thương vai chỉ còn nhức.
Hắn chạm vào vai. Vết thương nhức — nông hơn hai giờ trước. Thịt đang đan vào nhau. Bên dưới lớp băng vải rách, hắn cảm thấy lớp da mới mềm, ấm. Chuyện này giải thích bằng cách nào? Hắn không biết. Nhưng vẫn có thể tự hỏi — nếu còn sống.
Hành lang đột nhiên thu hẹp, buộc hắn phải nghiêng người lách qua. Đá lạnh ép vào bụng, vào ngực. Có chỗ trần thấp đến nỗi hắn phải bò bằng tay và đầu gối, bùn ẩm dính vào vải quần.
Nhưng hắn cảm nhận được — nhờ vòng tay luôn ấm nhẹ — rằng hắn đang đi đúng hướng. Vòng tay không vẽ lại bản đồ, nhưng giữ một kết nối mong manh với thứ đá xoắn kia. Một lực kéo vô hình, xuyên qua đá.
Hắn ngẩng đầu lên, chiếc cổ trần căng ra.
Ánh sáng từ rêu phát quang trở nên sáng hơn. Hành lang mở rộng thành một cái hốc dạng vòm, nơi dòng nước chảy thành một hồ nhỏ — nước trong, đáy thấy rõ sỏi. Trần hang ở đây cao khoảng bảy trượng, và ở chính giữa, một khối thạch nhũ hình trụ dài rủ xuống. Nhưng thứ thu hút ánh mắt hắn là một mảnh đá màu xám tro, đường kính bằng bàn tay, khảm trong lòng thạch nhũ.
Viên đá xoắn.
Ở đó. Trong tầm mắt.
Lục Trần đứng ở mép hồ, nhìn lên. Vách đá xung quanh hồ dựng đứng nhưng có những mấu nhô ra đủ để bám. Được đào tạo trong Thanh Vân từ nhỏ dù chỉ là tạp dịch, hắn có thể hình dung đường leo: điểm tựa thứ nhất là một dải đá ngang ở cao khoảng ba trượng, sau đó nhảy sang một vết nứt ở bên trái, rồi đu người đến chiếc đinh đá ở phía trên. Mất chừng mười hơi.
Nhưng hồ này hiện ra — theo bản đồ — rất gần hành lang chính. Và rung động từ phía đông hắn cảm nhận được khi nãy giờ đã rõ hơn. Họ đang tiến nhanh.
Dưới nền đá, từ xa — klonk — một tiếng vọng. Xa lắm, nhưng trong hang động truyền âm xa.
Lục Trần túm gấu áo cuốn quanh lòng bàn tay. Hắn ngồi xuống mép hồ, vốc nước lên uống — vị mát lạnh, hơi tanh của đá vôi — và lau mặt.
Ngón tay hắn móc vào khe đá. Nhấc chân khỏi mặt đất. Các đốt ngón tay trắng bệch vì trọng lượng dồn lên.
Phía bên kia hang động, từ lối vào tối thẫm, một bóng người không hiện ra. Nhưng tiếng bước chân — nhẹ, nhưng không thể che giấu trong trống rỗng — vọng lại từ hành lang chính.
Hắn không quay đầu lại. Ngón tay móc tìm khe đá tiếp theo.
Bạn thấy chương này thế nào?