Chương 4: Đường Xoắn Ốc
Ngón tay Lục Trần mò vào khe đá trên trần. Sỏi rơi lộp bộp xuống mặt hồ. Dưới làn nước trong, đám sỏi khuấy động một vòng tròn bùn rồi lắng xuống.
Viên đá xoắn cách đầu hắn hai thước.
Vách đá quanh hồ dựng đứng, trơn vì rêu ẩm. Nhưng không phải không có chỗ bám — hắn đã nhìn ra ba điểm mấu chốt khi nãy. Một cái hốc lõm ngang đầu gối ở bên trái, một vết nứt chéo chạy dọc theo vách ở tầm khuỷu tay. Và một mỏm đá nhô ra phía trên viên thạch nhũ.
Đường đi, dù khó, vẫn vạch ra trước mắt.
Hắn hít một hơi, ngón chân bám vào khe đá đầu tiên.
Lực từ chân đẩy người lên. Cơ bắp đùi căng cứng nhưng không run. Phản xạ của hắn tốt hơn lúc mới tỉnh — nhanh hơn, chuẩn xác hơn. Cơ thể đang thích nghi, dù hắn không rõ là do Phản Tu Thể hay do sinh tồn ép ra.
Mười hơi thở. Chín cái bám tay. Ba lần trượt chân suýt rơi.
Ngón tay phải của hắn chạm vào viên đá xoắn.
Nó ấm.
Lục Trần giữ chặt vách bằng một tay, tay kia móc viên đá ra khỏi lòng thạch nhũ. Viên đá rơi vào lòng bàn tay hắn — nặng hơn vẻ ngoài, bề mặt ráp nhưng có một vết nứt chạy vòng quanh thân, như thể nó từng được ghép từ hai nửa.
Bên dưới, từ vị trí của hắn trên cao, hắn thấy rõ hơn. Hồ nhỏ, nước yên tĩnh. Bốn vách dựng. Một lối vào duy nhất.
Và một bóng người vừa bước vào.
Trần Tùng.
Lão đứng ở mép hồ, áo bào xanh xẻ toạc, máu khô trên cánh tay phải. Mắt lão quét quanh hang. Lão nhìn lên ngay vị trí Lục Trần.
— Trèo giỏi nhỉ.
Lục Trần không đáp. Hắn nhét viên đá vào túi, tay nắm chặt mỏm đá thạch nhũ.
Con ngươi Trần Tùng co lại khi thấy hắn để thứ gì đó vào người.
— Xuống đây. Ta sẽ suy nghĩ lại chuyện giết ngươi.
Lục Trần không xuống.
Hắn nhìn quanh. Trên trần — một khe hở mà từ dưới đất không thấy được, chạy men theo vách phía tây. Đủ rộng cho một người trườn qua. Dài chừng hai trượng, rồi đổ ra không gian bên kia — hắn biết vì vòng tay vừa kích hoạt, truyền vào tay hắn một hình ảnh mờ về con đường đá phía sau vách.
Lục Trần thả người xuống mặt hồ.
Nước vỡ bắn lên. Mát lạnh, thấm qua vải rách thấu xương. Hắn lặn.
Làn nước mờ đục vì bùn. Ánh sáng từ rêu phát quang trên trần chỉ xuyên xuống được một gang tay. Hắn bơi sâu, dọc theo vách phía tây, tay dò tìm dưới mặt nước. Ngón tay chạm vào một khe đá ngầm — rộng hơn trên mặt nước, hình vòm.
Đúng như vòng tay chỉ.
Phổi nóng rát. Hắn đẩy người qua khe. Mành vải rách vướng vào một mỏm đá nhọn, kéo toạc một đường trên bả vai — vết thương cũ lại ứa máu. Hắn rít lên trong nước.
Bong bóng trào ra.
Rồi hắn ngoi lên.
Mặt nước vỡ tan. Lục Trần hít một hụm khí dài, phổi nở ra. Trước mặt hắn là một căn phòng đá — không phải hang tự nhiên. Vách được cắt gọt, từng đường kẻ chạy thẳng tắp, không có một chỗ rêu mọc. Hàng cột đá vuông vức đứng dọc hai bên, mỗi cột mang cùng một họa tiết xoắn ốc.
Cuối phòng, cánh cửa đá.
Hắn lê người lên bờ đá, nước nhỏ giọt từ quần áo. Viên đá xoắn trong túi vẫn còn. Vòng tay nóng lên — nhẹ, gần như mời gọi. Hắn rút viên đá ra, đặt nó lên lòng bàn tay, đưa lại gần cánh cửa.
Một điểm trên viên đá sáng lên. Trên cánh cửa, đường xoắn ốc trung tâm phát sáng theo cùng tần số.
Rồi tiếng bước chân vọng ra từ phía sau.
— Ngươi tìm thấy lối khác.
Giọng Trần Tùng từ ngoài hang động vọng vào — nhanh hơn Lục Trần tính toán. Lão đã lần theo. Lão thả cái khe nước dưới hồ chỉ ba bước ngắn.
Lục Trần siết chặt viên đá. Mỗi giây chậm trễ là một giây lão đến gần hơn.
Hắn lùi một bước, lưng chạm cánh cửa lạnh. Tay trái hắn sờ soạng tìm ổ chốt. Tay phải giữ chặt viên đá xoắn.
Cánh cửa cao gấp ba người. Các đường xoắn ốc chạy đồng tâm từ tâm ra ngoài như cuộn dây. Trên bề mặt — một rãnh tròn vừa khít với viên đá.
Hắn đặt viên đá vào rãnh. Tay run, nhưng không phải vì sợ. Vì lạnh.
Viên đá rơi khít. Một nhịp im lặng.
Rồi cánh cửa rung lên.
Không ầm ĩ. Không rền vang. Một rung động trầm, thấp, xuyên qua lòng bàn chân. Bụi từ vách rơi lả tả. Những đường xoắn ốc bắt đầu quay — chậm nhưng đều, cuốn vào nhau, phân tầng rồi mở ra.
Một khe hẹp chạy dọc chính giữa cánh cửa từ trên xuống dưới.
Rộng vừa một người.
Hắn chưa kịp đẩy thì tiếng bước chân vang lên ngay lối vào. Trần Tùng xuất hiện, tay siết thanh kiếm, mặt cắt không còn cảm xúc. Lão nhìn cánh cửa đang mở, nhìn viên đá trong ổ, nhìn Lục Trần.
— Đừng hòng.
Lão vung tay, một luồng linh khí xanh lục xé không khí lao thẳng.
Lục Trần lăn người, luồn vào khe. Lưỡi khí sượt qua vai, cắt một đường sâu. Máu.
Cửa kêu rít. Khe hẹp đang khép lại.
Hắn rút viên đá. Cửa đóng ép nhanh — mặt đá táp vào lưng hắn vừa kịp lúc hắn chui lọt toàn thân qua. Tiếng Trần Tùng gầm lên, bị chặn lại bên ngoài. Kiếm đập vào mặt đá. Một lần. Hai lần. Rồi tiếng kim loại cào trên đá.
Hắn khắc dấu.
Lục Trần không đứng dậy ngay. Hắn nằm sấp, máu thấm qua áo loang ra nền đá. Vết cắt sâu, tới cơ. Cánh tay trái tê dại.
Nhưng sống.
Hắn lật người, ngồi tựa vào tường. Bóng tối bao quanh — dày đặc, tịch mịch. Không có rêu phát quang. Không một vệt sáng.
Lục Trần đưa tay sờ lên vách. Đá khô. Mạch kẻ chạy thẳng hàng, như đẽo bằng khuôn. Đầu ngón tay hắn lướt theo từng đường kẻ — rãnh sâu, sắc cạnh, chính xác.
Phòng hình tròn. Trần thấp vừa đủ đứng. Giữa phòng có một bệ đá hình tròn, trên mặt khắc những đường xoắn ốc đều đặn từ tâm tỏa ra.
Cánh tay phải của hắn đau âm ỉ. Vết chém. Hắn với vào trong áo, cạy một dải vải từ vạt áo — vải đã ướt nhưng vẫn còn dai. Hắn quấn tạm qua vết thương. Máu thấm đỏ ngay lớp đầu tiên, nhưng chậm hơn lúc nãy. Cơ thể đang làm việc của nó.
Hắn nhắm mắt, tập trung. Cảm giác từ vòng tay yếu hơn — nó đã dùng năng lượng để mở cửa. Nhưng vẫn còn. Một luồng ấm mỏng chạy dọc sống lưng, vào vai, đến vết thương. Giảm đau, không chữa.
Dưới bệ đá — rỗng. Hắn cảm nhận được một khoảng không nhỏ, như một hộc nhỏ, qua cảm ứng.
Hắn mở mắt.
Giữa bóng tối tuyệt đối, hắn thấy một thứ.
Bệ đá.
Ở trung tâm của nó, một đường xoắn ốc phát ra ánh sáng rất nhẹ — một tia lam mờ như mạch máu dưới da.
Hắn đứng dậy. Vết cắt trên vai nhói nhưng không cản được hắn bước tới.
Ngón tay hắn chạm vào tâm xoắn ốc.
Một rung động truyền từ bệ đá lên — cùng loại, cùng tần số với cánh cửa lúc nãy. Nhưng yếu hơn. Không đủ.
Viên đá xoắn.
Hắn móc nó ra khỏi túi. Đặt vào tâm xoắn ốc trên bệ.
Ánh sáng lam bùng lên, chạy dọc các đường xoắn ốc như máu chảy vào mạch. Rồi từ dưới bệ đá, một tiếng động vọng lên.
Rắc.
Cạnh bệ tách ra một hốc vuông. Trong hốc — một phiến ngọc bích bầu dục, mặt bóng như gương, chạm khắc một ký tự không đọc được.
Lục Trần cúi xuống, ngón tay lướt trên bề mặt ký tự. Chạm vào, hắn cảm nhận được một thứ — không phải chữ, không phải hình. Là một khái niệm. Như thể ký tự không viết ra bằng mực, mà bằng hơi thở của người khắc nó, để lại một hình bóng trong xương.
Kiến thức.
Hắn chưa hiểu. Nhưng biết rằng tất cả nằm trong phiến ngọc này.
Rắc. Hốc đóng lại, nhanh như khi mở ra. Viên đá xoắn lăn khỏi bệ, rơi xuống nền, kêu lanh canh rồi tắt sáng.
Hắn nhặt lên. Mặt đá đã nguội. Những đường xoắn xưa vẫn còn, nhưng không còn lấp lánh.
Dùng một lần.
Lục Trần đứng lặng trong bóng tối. Vai vẫn đau. Trần Tùng ở ngoài. Phiến ngọc nằm trong hốc dưới bệ, còn ký ức của nó đọng trong đầu hắn như một giấc mơ.
Hắn thở dài, nhẹ đến mức không nghe thấy.
Cúi xuống, mò tìm khe hở giữa bệ đá và nền. Móng tay cậy vào mép. Đá không lay.
Hắn gõ. Một tiếng trầm — rỗng. Bệ đá này có đáy.
Nhưng không có cách mở từ ngoài.
Hắn nằm xuống nền. Lưng chạm đá lạnh, mắt mở trong bóng tối. Vai đau nhức, nhưng cơn đau đã ổn — cơ thể đã quen với nó như với hơi thở.
Trên trần, mờ mờ, hắn thấy một đường nứt.
Không đủ lớn. Nhưng tồn tại.
Hắn đưa vòng tay lên, áp vào đường nứt. Một tia ấm yếu ớt lan ra. Không đủ mở lối. Nhưng đủ để hắn biết: trần này là lớp đá mỏng nhất.
Đây là một hầm kín, có một lối lên nữa.
Nhưng hiện tại, hắn cần nghỉ.
Hắn nhặt viên đá xoắn đã tắt ngóm, bỏ vào túi ướt. Trong đầu, ký tự từ phiến ngọc vẫn còn đó, nhấp nháy như một vì sao lạ trong màn đêm.
Ở phía bên kia cánh cửa, tiếng cào đá đã dứt.
Im lặng.
Nhưng hắn biết Trần Tùng vẫn còn.
Bạn thấy chương này thế nào?