Chương 5: Tàn Hồn
Lục Trần mở mắt.
Vẫn tối.
Nhưng không phải tối như lúc mới vào — mắt hắn đã quen. Bóng đen phân tầng thành những mảng xám đậm nhạt: vòm trần thấp phía trên, bệ đá tròn ở giữa, vách nhẵn bao quanh.
Hắn ngồi dậy. Vai trái nhức nhối — vết cắt từ lưỡi khí của Trần Tùng đã ngừng chảy máu nhưng vẫn sưng. Lớp vải quấn tạm ướt đẫm, dính vào da thịt.
Hắn không cởi ra. Cởi ra sẽ chảy máu lại.
Trong đầu, ký tự từ phiến ngọc vẫn còn đó. Một hình khắc không đọc được bằng mắt thường — nhưng khi hắn nhắm mắt tập trung, nó hiện ra rõ: một đường xoắn kép, hai vòng xoáy lồng vào nhau theo chiều ngược.
Không phải chữ. Là một công thức.
Hắn đứng lên, bước tới bệ đá. Tay sờ quanh mép — nhẵn bóng, từng đường kẻ chạy đều đặn như máy. Hốc nhỏ dưới bệ vẫn khít, không có khe hở. Phiến ngọc vẫn nằm bên trong, nhưng không thể lấy ra.
Hắn cúi xuống, gõ vào nền. Một tiếng trầm — đặc, đầy. Không rỗng.
Nhưng khi gõ vào bệ đá — khác. Một vọng âm vang lên, xa, từ dưới sâu.
Rỗng thật.
Hắn ngồi xuống, đưa vòng tay chạm vào hốc đã đóng. Vòng ấm lên, nhưng không gì xảy ra. Yếu. Nó đã dùng gần hết năng lượng cho cánh cửa và phiến ngọc.
Hắn nhắm mắt, để các ngón tay lướt trên mặt bệ. Những đường xoắn ốc đều đặn, từ tâm tỏa ra thành sáu vòng, mỗi vòng rộng hơn vòng trước một lượng bằng nhau — hắn đo bằng khoảng cách giữa các đốt ngón tay.
Bảy vòng. Bảy lớp. Và ở vòng ngoài cùng, một điểm lõm.
Hắn dí ngón tay vào điểm lõm. Không có gì.
Nhưng khi hắn đặt viên đá xoắn đã nguội xuống điểm đó, dùng lòng bàn tay ấn — bệ đá rung nhẹ.
Một âm thanh như ai đó thở dài.
Từ dưới bệ, một giọng nói vọng lên. Không phải bằng tai — bằng xương sọ. Rung động truyền từ bệ đá vào tay, lên vai, vào hộp sọ của hắn.
*"Cuối cùng..."*
Lục Trần không động đậy. Tay vẫn giữ viên đá trên điểm lõm.
*"Cuối cùng cũng có người mang chìa xuống đây."*
Giọng khàn, cũ, như giấy khô. Nhưng không phải tiếng người. Là dư âm — một ký ức được khắc vào đá từ lâu, phát lại khi gặp đúng kích hoạt.
Hắn nhấc tay. Giọng nói tắt.
Lại đặt tay xuống. Giọng nói vọng lên tiếp:
*"Ta không phải ma. Không phải hồn. Là mảnh vỡ cuối cùng của người đã khóa Tịch Diệt Luân vào cánh cửa này."*
Hắn nghe. Từng chữ hiện ra như được hằn vào xương.
*"Ngươi mang thể xác đối nghịch với thiên địa. Sinh ra là để phá hủy con đường tu luyện của tất cả những kẻ đi trước ngươi — hoặc để mở một con đường mới."*
Hắn buông viên đá. Đứng dậy.
*"Đừng đi,"* giọng nói vọng theo. *"Ta chưa nói xong."*
Hắn dừng. Quay lại, đặt tay lên bệ.
*"Ngươi có công thức trong đầu rồi. Đường xoắn kép. Nhưng chưa ai từng luyện nó — vì không ai có đủ cả hai nửa. Ngươi có Tịch Diệt Luân trên tay. Ngươi có Phản Nguyên Chi Thể. Ngươi còn có thứ mà mọi kẻ mang thể chất này đều thiếu..."*
Một khoảng dừng. Kéo dài.
*"Thời gian. Và sự lười biếng."*
Lục Trần nheo mắt.
*"Ngươi nghĩ ta đùa? Ha. Càng luyện nhiều, càng hỏng. Càng đánh nhiều, càng yếu. Càng tranh giành, càng thua. Nhưng ngươi — ngươi có làm gì đâu. Ngươi chỉ chạy, trốn, rơi xuống hang, mò được vòng, đọc một cái công thức trong đầu. Thế là đủ."*
Giọng nói nhỏ dần.
*"Ta đã khắc vào phiến ngọc ba điều. Thứ nhất: mang Tịch Diệt Luân đi. Hít thở. Sống. Đừng vận công, đừng ép linh khí. Để vòng tự làm việc. Thứ hai: đừng tin bất cứ kẻ nào biết ngươi là Phản Nguyên Chi Thể, ngoại trừ kẻ đã giúp ngươi mà không đòi hỏi. Thứ ba..."*
Im lặng.
*"Thứ ba ngươi sẽ tự khám phá. Nếu còn sống."*
Lục Trần đứng yên. Một lúc, hắn hỏi:
— Ngươi là ai?
*"Tên ta không còn ý nghĩa. Nhưng nếu cần gọi — cứ gọi là Tàn Hồn. Phần cuối của một kẻ đã sai."*
— Sai ở đâu?
*"Sai vì tin người khác có thể hiểu được lối đi của mình."*
Một rung động khác. Từ xa, từ phía bên ngoài cánh cửa. Không phải âm thanh. Là rung chấn.
Trần Tùng đã gọi viện.
Các đệ tử Thanh Vân đã đến.
*"Họ sẽ tìm lối vào trong hai ngày,"* giọng nói nói. *"Cánh cửa này không chịu nổi một trận pháp phá giải. Khi có ba người cùng tấn công, nó sẽ vỡ."*
Lục Trần không hoảng. Hắn nhìn lên trần — cái khe hở mỏng nhất.
— Làm sao lên đó?
*"Phía tây, sau vách, một lối cũ. Bị lấp. Ngươi có hai ngày để đào."*
Hắn đi theo hướng giọng nói chỉ. Tới vách phía tây, tay lướt trên mặt đá. Một đường nứt chạy dọc, hẹp, gần như vô hình trong bóng tối.
Hắn đặt ngón tay vào. Một rung động nhẹ — không khí lùa qua khe hẹp.
Có thứ gì đó sau đó.
Hắn quỳ xuống, móng tay cậy vào mép đường nứt. Đá khô, giòn, không phải loại đá đã được đẽo gọt. Là đá tự nhiên, một lớp trầm tích phủ lên lối cũ theo thời gian.
Hắn bắt đầu đào.
Ngón tay trầy xước, móng nứt. Máu thấm vào đất. Vết thương vai nhói lên mỗi lần hắn dùng lực.
Nhưng hắn không dừng.
Bên ngoài cánh cửa, nhiều hơn một bước chân đang vọng tới.
Giọng nói không còn vang lên nữa. Viên đá xoắn lạnh tanh trong túi.
Hắn đào.
Phía sau vách, một mảnh không gian hẹp mở ra — đủ chui, đủ trườn, đủ trốn.
Bạn thấy chương này thế nào?