Chương 6: Lối Thoát
Lục Trần kẹp trong khe đá. Tối. Mùi đất ẩm, máu khô trên ngón tay — móng rách toạc. Vai trái nhói, vết thương từ lưỡi khí của Trần Tùng đã cầm, nhưng mỗi lần ép người qua chỗ hẹp, cơ kéo, máu lại rỉ.
Lục Trần nheo mắt. Gió tạt vào mặt — lạnh, mùi thông, vôi đá. Hắn ở bên kia quả núi.
Mỏm đá treo cao. Vách dựng hai bên. Phía dưới — đường mòn chạy dọc sườn núi, bóng người di chuyển.
Lục Trần nép sát vách. Sáu tu sĩ. Áo trắng viền xanh — Thanh Vân Tông. Đi hàng ngang, quét đông nam. Một người cầm la bàn gỗ ở trung tâm. Ba tỏa hai cánh, cách nhau chừng mười bước. Hai người sau mang dây leo cuộn trên vai.
Đội săn.
Lục Trần đặt tay lên vách. Tịch Diệt Luân rung, truyền vào cấu trúc đá. Phía sau — đường hầm cũ, hai ngày quay lại phòng kín. Phía trước — vách đứng, không đường xuống. Phía dưới — sáu tu sĩ.
Hắn kéo người lùi vào bóng tối. Vai đau.
Trần Tùng đứng trước cánh cửa. Tắt. Linh khí trong phòng vẫn còn — lá bùa trong tay rung nhẹ.
Hắn đẩy. Đá lùi. Phòng trống. Nhưng nền bụi in dấu chân nhỏ hơn, dẫn tới vách tây. Một vệt máu. Một khe nứt hẹp.
Hắn quỳ, chạm vào vệt. Khô. Ít hơn một ngày.
"Nhóc con."
Trần Tùng lùi, thả luồng khí lên trần. Tín hiệu.
"Tây nam," hắn nói. "Vách núi cuối sườn. Nó ra ngoài rồi."
Hắn liếc khe nứt thêm lần nữa. Hàm cắn chặt. Rồi quay người bước ra.
---
Lục Trần nằm sấp trên mỏm đá, nhìn xuống. Đội săn dừng. Kẻ cầm la bàn giơ tay. Tất cả cùng quay đầu về tây nam.
Họ biết.
Hắn đẩy người đứng dậy, tay chạm vách. Tịch Diệt Luân rung — một cụm đá yếu phía phải mỏm.
Hắn không nghĩ. Đạp chân.
Đá vỡ. Tảng lớn long ra, rơi.
Lục Trần lao theo, tay bám vào bậc vừa vỡ, đá vụn cứa vào lòng bàn tay. Ba trượng. Năm. Chân chạm đất, lao vào rừng.
Bạn thấy chương này thế nào?