Chương 7: Rừng Rậm
Bụi gai quất vào mặt như roi. Lục Trần không dừng, chỉ nghiêng đầu, để cành xước qua má, bỏ lại sau lưng.
Phía sau, tiếng gọi đã gần hơn. Bốn giọng. Dàn hàng ngang, đẩy từ vách núi vào rừng. Đèn lồng quét qua tán lá thành vệt sáng loang lổ. Bước chân nện xuống đều đều, cách nhau chừng mười trượng.
Lục Trần không nhìn lại. Đất dưới chân — sườn thoải dần, rậm hơn. Đá vụn lẫn vào đất. Chiếc vòng trên cổ tay rung yếu, gửi vào xương một luồng nước mỏng. Một trăm bước nữa, khe nước nhỏ, chảy về đông nam. Phía bên kia vách — đá ong.
Hắn đổi hướng không do dự.
Đất ẩm hơn. Rêu phủ gốc cây. Mùi lá mục.
Lục Trần nhảy qua thân cây đổ, mắt quét nhanh — tán cây thưa hơn, vách đá ong màu nâu đỏ dựng bên kia khe suối cạn. Bốn giọng nói phía sau. Ngang nhau. Bọn chúng tăng tốc.
Hắn lùi ba bước. Máu khô đóng dưới móng. Hít, thả lỏng lồng ngực — không ép. Luồng khí nhẹ xuống cánh tay, vào lòng bàn tay. Đập vào vết nứt.
Đá vỡ như hạt đậu khô. Rạn từ điểm chạm ra hai bên, chạy lên đỉnh vách. Tảng đá nhô ra rung chuyển. Rồi đổ. Cả mảng vách cao bốn trượng sập xuống lòng khe. Bụi cuộn lên như sóng. Tiếng nổ dội ngược từ vách bên kia.
Hắn quay người leo lên bờ, tay bám rễ, chân đạp đá trơn.
Tiếng gầm vọng từ sâu trong khe núi phía nam — trầm, đục, rung cả mặt đất.
Không phải trả lời. Là cảnh báo.
Hắn lao lên bờ kia, quẹo vào lùm cây.
Tiếng gầm thứ hai, gần hơn. Cây rung. Chim vỗ khỏi tán.
Chạy.
Dòng suối nhỏ hiện ra trước mặt. Nước trong. Lục Trần quỳ, vốc nước rửa mặt, uống vài ngụm. Tay run.
Mảnh vải đẫm mồ hôi trên vai, hắn vắt, nước đục chảy ra. Vết thương dưới lớp băng — rìa thịt hồng, không mưng mủ. Cơ thể tự làm việc.
Chiếc vòng lóe một tia lờ mờ, rồi tắt. Hơi ấm — trước như bếp lò — giờ như viên đá phơi nắng. Hắn không nhìn thêm.
Lục Trần lần dọc bờ suối, mắt quét bóng cây. Một bụi sim rộng sát mép nước. Phía sau — vách đất lõm, ăn sâu dưới gốc cây si già. Cửa hang tự nhiên, thấp, vừa một người chui.
Hắn chui vào.
Trần thấp, phải khom. Gốc rễ vắt trên đầu như xương sườn. Ngồi xuống, dựa lưng vào vách đất.
Bên ngoài, mặt đất rung. Tiếng gầm vọng từ khe núi — rồi một tiếng thét của người, đứt quãng. Tiếng đá vỡ. Thân cây gãy.
Lục Trần nín thở.
Im lặng.
Rồi xa dần. Tiếng linh thú di chuyển về phía nam.
Hắn thở ra. Cởi mảnh vải ẩm trên tay, kiểm tra trong ánh sáng mờ. Máu đã hơi đông. Hắn rút sợi vải từ ống quần, khô hơn, băng lại.
Lồng ngực nặng. Vai nhức dai. Nhưng hơi thở đã êm.
Ngọc bản trong tay. Nét chữ mờ chạy dưới bề mặt. Thuộc rồi. Chưa vận hành.
Hắn bỏ đi, mắt đảo qua hang. Một vết khắc ở gốc rễ phía ngoài — nông, mòn mưa gió, một đường uốn cong kết thúc ba chấm. Hắn mò theo, đá rạn nhẹ quanh viền. Dấu tay có khí lực.
Hắn rút tay. Phía nam. Hướng suối chảy.
Kéo cành che miệng hang. Dựa vào vách. Tiếng côn trùng bắt đầu kêu. Xa xa, đá lở lác đác.
Hắn đưa tay vào khe lạnh giữa đá và rễ. Mí mắt nặng. Trong bóng tối trước mắt, mấy nét uốn cong của ngọc bản hiện ra — và một thứ gì đó trong cơ thể bắt đầu lan, chậm, như mạch nước ngầm.
Đủ để ngừng chạy. Trong một khắc.
Bạn thấy chương này thế nào?