Chương 8: Dấu Tay
Cái hang bốc mùi đất ẩm và rễ mục. Lục Trần ngồi dựa vách, mắt nhắm. Hơi thở hắn chậm đến mức suýt không nghe. Lần đầu tiên sau một ngày, ngón tay hắn ngừng bấu vào lòng bàn tay.
Điều kỳ lạ — hắn chẳng làm gì. Công pháp trong đầu tự động chạy. Như mạch nước ngầm rỉ qua kẽ đá, luồng hơi mát từ bụng trườn lên ngực, lan xuống vai phải, vào tận các ngón tay.
Mở mắt. Hắn nhìn bàn tay phải. Vết cứa trên ngón trỏ và ngón áp út vẫn sâu, da tím thâm. Nhưng máu đã ngừng. Hắn nắm thử — cơn đau nhói lên nhưng các ngón vẫn cử động.
Luồng khí lạ trong đan điền vẫn xoay chầm chậm. Một sợi tơ rất nhỏ tụ lại đó, mảnh đến mức chỉ là một thoáng ấm khác lạ, nhưng nó ở đó.
Vô Vi Kinh. Hắn chưa chủ động luyện một khắc nào.
Đứng dậy.
Cái hang rộng hơn hắn nghĩ. Chỗ hắn ngồi là một khoang đất lõm dưới bộ rễ cây cổ thụ — trần cao khoảng hai mét, rộng bốn, sâu chừng sáu. Ánh sáng xỉn màu từ cửa hang hắt vào, đủ để thấy rễ chằng chịt trên vách và một mảng đá lộ ra phía trong cùng.
Hắn bước về phía mảng đá.
Rễ cây phủ kín bề mặt, nhưng dưới lớp rêu mỏng — thứ gì đó. Hắn cúi xuống, gạt rêu.
Một dấu tay in trên đá.
Năm ngón xòe, to hơn tay hắn một chút. Ranh giới từng ngón sắc, khắc sâu vào đá, như thể vừa được ấn xuống cách đây vài ngày. Là in trực tiếp từ thịt xương — không phải chạm khắc.
Thêm mảng rêu bên cạnh. Dấu tay thứ hai — cùng cỡ, xoay ngược chiều. Dưới nó, dấu thứ ba, thứ tư, xếp thành một đường chạy dọc vách, mỗi dấu cách nhau chừng một sải tay, dẫn vào bóng tối sâu hơn.
Tổng cộng bảy dấu. Hai dấu cuối chỉ còn là đường viền mờ dưới lớp bụi.
Hắn ngồi xuống, mặt đối diện dấu tay đầu tiên. Ánh sáng ngoài kia đã chuyển từ xám sang cam. Vài tiếng nữa, hang sẽ thành một khối đen đặc.
Đưa tay trái lên, hắn nhìn vòng Tịch Diệt Luân. Viên đá xám đục, hầu như không còn ánh, chẳng khác mảnh sỏi vớ được dưới suối. Nhưng khi đưa vòng lại gần dấu tay, viên đá khẽ ấm lên — một cơn nóng nhẹ, giống hệt lúc chạm vào phiến đá xoắn ốc trong mộ thất.
Cùng một loại năng lượng.
Một tiếng rít vọng từ phía nam — xa, vọng qua thung lũng. Vai hắn căng cứng. Linh thú. Nó còn sống, và vẫn ở khu vực này. Hắn lắng nghe thêm vài giây — âm thanh không lặp lại. Có thể nó đang di chuyển. Hoặc săn thứ khác.
Lui vào trong.
Tia sáng cuối cùng của ngày chiếu đúng vào mảng tường có dấu tay. Ánh xiên khoai kéo dài bóng từng hốc lõm, khiến những dấu tay nổi bật như đang chồm ra khỏi đá. Hắn thấy thứ trước đó không chú ý: mỗi dấu tay có một vết xước nhỏ ngay trung tâm lòng bàn tay — đều nhau, hơi chệch về phía ngón trỏ. Giống một điểm khởi đầu cho mạch vẽ.
Trận pháp.
Mấy quyển sách cũ trong thư viện chùa — vẽ những đường kinh mạch nối giữa các điểm. Cấu trúc này tương tự: bảy dấu tay là bảy mắt lưới, đường nối chỉ chờ kích hoạt.
Ngón tay hắn chạm vào viên đá trên vòng.
Vòng gần cạn. Công pháp chưa có lực. Tay vẫn đau. Lý trí bảo đừng động vào thứ gì trong tối, lúc kiệt sức và bị bao vây.
Hắn giơ tay phải — những ngón băng bó bằng vải rách — đặt lên dấu tay gần nhất.
Khớp hoàn hảo vào hốc lõm. Da chạm đá — lạnh, hơi dính vì ẩm.
Ba giây đầu không có gì.
Rồi luồng khí lạ từ đan điền đột nhiên xoay nhanh hơn, kéo một tia lực xuống cánh tay, chạm vào đầu ngón tay. Vòng Tịch Diệt Luân trên cổ tay trái phát ra một xung nhiệt — viên đá xám chớp lên trong gang tấc.
Trên vách đá, dấu tay phủ một lớp sáng mờ màu lam.
Ánh sáng chạy theo đường viền từng ngón, sang dấu bên cạnh, rồi dấu tiếp — nối liền bảy dấu tay bằng mạng lưới sợi lam chập chờn. Những đường sáng hạ xuống hõm đá, uốn theo vết xước trung tâm mỗi lòng bàn tay, cuối cùng tụ lại ở một điểm duy nhất trên trần hang.
Trong khoảnh khắc, hắn thấy được toàn bộ — một tấm bản đồ kết nối từ bảy điểm chạm đến một nút duy nhất. Điểm hội tụ.
Hắn rút tay.
Ánh sáng tắt ngay. Mạng lưới tan biến.
Ngồi im, mắt dán vào vách. Nơi đó — trên trần — là mục tiêu. Hắn chắc chắn. Chạm vào đó, biết đâu mở được lối. Hoặc không. Nhưng ít nhất hắn biết chính xác nó ở đâu.
Nhìn vòng tay. Nó vẫn tối, nhưng hắn cảm nhận được sợi kết nối nhỏ giữa viên đá và trận pháp — như hai vật cùng tần số, chỉ chạm nhẹ đã rung.
Cái vòng này là chìa khóa.
Hắn ngồi thụp xuống, lưng áp vách, mắt vẫn nhìn bảy dấu tay dù giờ chỉ còn là bóng tối.
Cửa thoát. Kho báu. Bẫy. Không biết. Nhưng không thể ở lại đây. Một lần chạm tay đã tạo dấu hiệu — ai đó có thể cảm nhận được. Hắn không biết là ai. Trần Tùng. Linh thú. Hay thứ gì khác đang ngủ trong hang.
Nhưng chắc chắn một điều: linh thú phía nam, Trần Tùng phía sau, và phía trên — điểm hội tụ. Không có lựa chọn nào là an toàn.
Hắn nhắm mắt. Hít sâu. Luồng khí lạ trong đan điền vẫn xoay. Sau lần kích hoạt vừa rồi, nó hơi dày hơn — giống một giọt nước đang lăn.
Hắn thả lỏng cơ thể.
Bên ngoài, màn đêm buông hẳn. Hang tới mức không thấy bàn tay.
Một tiếng động từ phía nam — âm trầm, ngắt quãng, như tiếng thở đều của thứ gì đó đang lắng nghe. Kéo dài vài nhịp rồi tắt.
Lục Trần không nhúc nhích. Mở mắt trong bóng tối, mặt vẫn hướng về vách đá không nhìn thấy. Những dấu tay vẫn còn đó. Điểm hội tụ vẫn ở đó.
Sáng mai. Một cú chạm. Hoặc không.
Hắn gác cằm lên đầu gối, mắt mở to trong đen đặc. Lắng tai giữa mùi đất ẩm và mùi máu khô trên tay.
Bạn thấy chương này thế nào?