Chương 3: Bảy ngày
Bình minh chưa kịp nhuộm đỏ mái ngói nội môn, Lý Mặc đã đứng rìa khu tạp dịch.
Men tường đá phía đông, cỏ dại cao quá gối. Tránh sỏi lỏng, vũng nước mưa. Đến tường gãy, dừng. Trước mặt là sân nội môn lát đá xanh rêu phủ.
Chọn gốc đa già sát tường, bóng râm dày. Thân cây che kín người ngồi xổm. Từ đây nhìn thẳng ra sân—không bị khuất, không ai để ý tạp dịch ngồi gốc cây.
Không biết Phương Liệt có tập sáng không. Ngày đầu, chỉ phỏng đoán. Đợi.
Gió qua kẽ tường mang mùi đất ẩm, hơi lạnh đêm. Kéo vạt áo mỏng, mắt không rời cổng nội môn. Tay cầm cuộn giấy Thở lặng chép từ đêm qua, lẩm nhẩm theo nhịp thở, cố cảm nhận khí vào phổi xuống đan điền. Mọi thứ mơ hồ.
Bảy ngày. Ngày đầu trôi qua một phần tư.
Tiếng bước chân vọng từ cổng. Ba người đạo bào xanh đi ra, cầm kiếm gỗ. Nín thở. Giữa họ Phương Liệt. Dáng thong dảnh, ngẩng đầu, mắt liếc nhanh. Hắn bước giữa sân, rút kiếm.
Mặt dây đá xanh lủng lẳng trên ngực, lấp lánh dưới ban mai.
Giữ nguyên tư thế, mắt theo từng động tác Phương Liệt. Cần nắm lịch trình, thói quen, điểm yếu. Nhưng điều đầu tiên nhận ra: mặt dây buộc chặt cổ bằng dây da, nút phức tạp. Không thể giật ra, phải tháo hoặc cắt dây. Phương Liệt luôn đeo nó—kể cả luyện kiếm, nói chuyện, ngồi nghỉ. Chưa lần tháo.
Phương Liệt luyện đường kiếm nhanh, mũi xé gió, xoay dứt khoát. Hai đệ tử đứng nhìn gật đầu. Lý Mặc thấy mặt dây bay lên, dây da căng rồi rơi. Nếu kiếm trúng có thể đứt. Nhưng Phương Liệt kiểm soát tốt—trình độ nội môn hạng trung.
Luyện kéo dài một khắc. Thu kiếm, vuốt áo, quay vào trong. Đệ tử tản đi.
Lý Mặc không động đậy. Đợi năm mươi nhịp thở, rồi đứng dậy phủi bụi.
Một buổi sáng trôi qua. Chiều ra gốc đa lại, nhưng Phương Liệt không xuất hiện. Có lẽ tĩnh tọa hoặc làm văn thư. Ghi nhớ.
Chiều muộn, mặt trời thấp, thấy Phương Liệt ra cổng sau, băng đường mòn về hậu sơn. Theo xa—giữ khoảng mười trượng. Dừng bên liễu cạnh suối, ngồi, mân mê mặt dây.
Đột nhiên hắn quay đầu, mắt lướt qua lùm cây Lý Mặc ẩn. Không thở nổi. Cơ thể căng cứng.
Phương Liệt nhìn chằm chằm bụi cây. Rồi khinh bỉ nhếch mép, quay mặt suối.
Ngực Lý Mặc nặng. Hắn biết bị theo dõi. Cảm giác của tu luyện giả, thứ tạp dịch không thể đánh lừa được.
Phương Liệt đứng dậy, phủi tay, đi dọc bờ suối lên nguồn. Lý Mặc không dám theo. Lùi khỏi lùm cây, về tạp dịch.
Tối không đi đâu. Ngồi trong kho, cầm cuộn giấy Thở lặng, mắt nhìn xa. Phương Liệt đã chú ý. Dù chỉ là tạp dịch lảng vảng, nghi ngờ đã gieo. Nếu tiếp cận thêm, sẽ nhận ra mặt.
Xoay người nằm sàn gỗ. Mùi mốc xộc mũi. Đưa tay phải—vân đen lòng bàn tay nằm im. Không nóng, không sáng. Nhưng nó ở đó.
Đã chạm vào thứ lớn hơn. Thư viện. Linh Tê. Thử thách bảy ngày. Kẻ đứng giữa là Phương Liệt.
Hai ngày tiếp, không chủ động theo. Làm việc tạp dịch quét sân, bửa củi. Nhưng mỗi lần qua cổng nội môn, liếc nhanh vào. Một lần thấy Phương Liệt đứng nói với hai nội môn. Mặt dây vẫn đeo cổ. Không có cơ hội.
Ngày thứ tư, đang quét lá dưới gốc đa thì nghe rầm rì từ bếp nội môn. Một tạp dịch trẻ bưng chậu nước vấp bậc, nước văng. Vài giọt bắn ống quần Phương Liệt vừa bước ra bếp.
Dừng lại. Không khí cứng đờ.
Túm cổ áo tạp dịch, nhấc bổng. Tạp dịch run rẩy, mặt cắt không máu.
— Tao dạy mày bao nhiêu lần rồi? Đồ phế vật.
Giọng khàn thấp, mỗi chữ vang rõ. Tay giơ lên—bạt tai. Tạp dịch ngã, máu rỉ khóe miệng.
Lý Mặc đứng cách đó, tay cầm chổi, mắt quan sát. Và thấy.
Trong khoảnh khắc Phương Liệt nổi nóng, mặt dây phát tia sáng nhạt. Ánh sáng bên trong—xanh lơ, mờ ảo, lóe rồi tắt.
Lý Mặc đông cứng.
Phương Liệt buông tạp dịch, phủi tay, liếc nhìn xung quanh. Ánh mắt lướt qua Lý Mặc. Một giây. Hắn nheo mắt—nhận ra khuôn mặt đó. Kẻ trưa nay quét lá dưới đa, trưa qua ngồi góc sân, tối ba hôm trước men tường đông.
Không nói gì. Chỉ khinh khỉnh nhìn, rồi xoay người bước vào nội môn.
Lý Mặc đứng im cho đến tiếng chân khuất. Từ từ cúi xuống, nhặt mảnh vải xanh thẫm vướng bụi gai gần chỗ Phương Liệt đứng. Mảnh vải dày, màu xanh nội môn, rách từ góc áo đạo bào khi hắn vung tay bạt tai. Gấp mép khéo. Bỏ vào túi trong.
Ngày thứ năm. Lý Mặc ngồi góc bếp, băm rau đều đều. Hai nội môn đệ tử uống trà hàng hiên, nói chuyện phiếm.
— Đêm nay tới phiên Lư sư đệ tuần hành lang sau. Ngủ gật, Trưởng lão sẽ trách. — May không phải ta. Canh ba lạnh chết.
Chìm vào tiếng cười.
Ghi nhớ: canh ba, hành lang sau, Lư sư đệ.
Tối nằm trong kho, tay siết mảnh vải xanh. Mặt dây sáng khi Phương Liệt nổi giận. Ánh sáng đó là gì? Không phải đá bình thường—có thứ bên trong. Linh Tê nói mang vật phẩm từ ngoài vào thư viện. Nhưng mặt dây không chỉ trang sức. Có thể chứa năng lượng.
Nhắm mắt. Hồi tưởng ánh sáng xanh lóe—ngắn, đủ thấy.
Sáng hôm sau, quyết định không ra gốc đa. Làm việc gần cổng sau nơi tường rêu che. Từ khe gạch nhìn thấy góc sân nội môn. Không cần thấy Phương Liệt cả ngày. Chỉ chờ khoảnh khắc hắn tháo mặt dây. Hoặc ngủ. Hoặc không ai để ý.
Ba ngày quan sát không mang lại lỗ hổng. Phương Liệt giữ mặt dây hai mươi bốn khắc. Kể cả tắm—có người ra vào, không bao giờ ở một mình lâu.
Siết chặt tay.
Ngày thứ sáu. Còn một ngày.
Ngồi trong kho, trước mặt cuộn giấy Thở lặng. Đã thuộc lòng—nhưng không luyện thành công, không cảm nhận khí trong người. Có lẽ chưa đủ tư cách. Hoặc cuộn giấy chỉ là bản sao viết tay.
Linh Tê nói: mang vật phẩm vào thư viện, có quyền mượn sâu hơn. Chỉ một ngày.
Đứng dậy ra ngoài. Mặt trời lặn, nhuộm đỏ rặng tường tây.
Ngày cuối cùng đứng trước cổng nội môn, tay cầm mảnh vải xanh, mắt nhìn hành lang Phương Liệt ở. Cần kế hoạch không dựa may mắn. Kế hoạch tạo cơ hội, thay vì chờ.
Đêm nay canh ba. Lư sư đệ tuần hành lang sau. Một lỗ hổng.
Xoay người đi vào bóng tối khu tạp dịch.
Bảy ngày không dài. Nhưng đủ để liều.
Bạn thấy chương này thế nào?