Chương 4: Kẻ trộm canh ba
Trống điểm canh hai đã tắt từ lâu. Lý Mặc ngồi trong góc kho, lưng tựa vào bao gạo mốc. Tay trái nắm mảnh vải xanh xé từ áo Phương Liệt.
Hắn đứng dậy. Mở cửa kho, không khí đêm lạnh sộc vào mặt. Mùi đất ẩm và cỏ mục. Hắn lách ra ngoài, bóng tan vào dãy hành lang phía tây.
Đường đến nội môn thuộc lòng sau sáu ngày rình. Ba con hẻm, một cầu đá, hai bậc thang mòn. Hắn đi vòng chuồng ngựa — mùi phân khô, rơm mục. Chân trần trên đất. Bụi cây lao xao, tiếng dế ngắt quãng.
Cuối hẻm, cửa gỗ không khóa. Lý Mặc áp tai vào khe. Im. Kéo nhẹ, bản lề kêu một tiếng.
Hắn lọt qua.
Nội môn. Kiến trúc cao hơn, sân rộng hơn, đá lát sạch. Lý Mặc rón rén men tường phía đông. Mắt dán vào bóng người mờ giữa sân — Lư sư đệ đứng gác hành lang sau, lưng quay về phía hắn.
Đúng như kế hoạch.
Hắn nhích dọc tường rào, cúi thấp. Ba bước đến gốc tùng, chín bước đến cửa sổ phòng Phương Liệt.
Cửa phòng hé mở.
Không phải hé — nó mở rộng, vệt đen đổ ra ngoài, nến không tắt.
Lý Mặc đứng khựng. Phương Liệt không bao giờ để cửa mở.
Hắn biết: còn lựa chọn nào? Rạng sáng mai hết hạn. Cuốn Thở lặng đã phải trả. Hắn thuộc từng chữ nhưng vẫn không cảm nhận được khí trong đan điền.
Hắn cắn răng, bước qua cửa.
Phòng tối. Một ngọn nến trên bàn. Trên giường, màn buông — trống không. Mặt dây xanh nằm lộ ra, sợi dây thắt nút phức tạp. Hắn đưa tay.
Đầu ngón tay chạm đá. Một hơi ấm truyền lên — không phải nóng, ấm, như chạm vào da người. Đá rung nhẹ. Ánh sáng xanh lóe từ lòng đá.
— Đã tới.
Giọng từ phía sau. Lạnh.
Lý Mặc quay ngoắt. Phương Liệt đứng ở góc phòng, lưng dựa cột, tay khoanh. Nụ cười nhạt trên môi. Chủy thủ trong tay áo.
— Ta đợi ngươi suốt bốn canh. Ngươi rình ta sáu ngày. Cứ tưởng ngươi thông minh hơn.
Lý Mặc không nói. Siết mặt dây.
— Mày tưởng Lư sư đệ ngủ gật? — Phương Liệt cười khẩy. — Tao đã đổi lịch từ hôm qua. Nó làm mồi. Tao muốn xem thằng tạp dịch nào dám động đồ của tao.
Lý Mặc lùi nửa bước. Phương Liệt không chặn — đứng như người đi săn đã thòng lọng.
— Đưa mặt dây đây. Quỳ xin lỗi. Nửa canh rồi tha.
Lý Mặc siết chặt. Hơi ấm từ đá tỏa qua kẽ tay. Hắn nghĩ đến thư viện — kệ sách cao vút, giọng Linh Tê. Rồi nghĩ đến bao ngày quỳ gối dưới sân tập, máu từ mũi chảy vào cổ họng.
Hắn không quỳ nữa.
Lý Mặc nhảy qua cửa sổ. Kính vỡ. Mảnh sắc ghim vào tay. Hắn lăn ra sân, đất đá cứa vào vai. Phía sau thanh chủy thủ vút ngang tai, cắm vào thân tùng cách đầu một tấc.
— Tưởng chạy được?
Lý Mặc đứng dậy, mặt dây trong tay. Vết cắt trên tay chảy máu. Phương Liệt lao ra, tay không — cú vồ nhanh hơn hắn tưởng. Móng tay cào vào vai, rách áo, sượt da. Lý Mặc nghiến răng, đạp chân vào tùng, phóng về tường. Phương Liệt giật lại — tay vướng vào sợi dây mặt dây.
Hai người giằng co.
Ánh sáng xanh trong đá bùng lên, nóng hổi. Lý Mặc cảm thấy đầu ngón tay bỏng rát. Phương Liệt hét, siết chặt — hai ngón tay móc vào mép đá.
Một mảnh đá nhỏ bật ra.
Tia sáng trắng xanh vụt ra — trong suốt, lạnh lẽo. Cả sân bừng sáng trong một khoảnh khắc.
Cả hai sững lại. Mắt Phương Liệt mở to. Tay hắn lỏng ra.
Lý Mặc giật mạnh. Mặt dây bật khỏi tay Phương Liệt, sợi dây đứt. Hắn lao qua tường thấp cuối sân, không ngoảnh lại.
— LÝ MẶC!
Lý Mặc chạy xuyên bụi cây. Máu trên tay nhỏ xuống đất. Mặt dây siết trong lòng bàn tay — vết xước phát ra tia sáng lờ mờ xuyên qua kẽ ngón tay. Vai đau rát. Mảnh thủy tinh còn ghim trên cánh tay. Hắn chạy qua hành lang sau, qua chuồng ngựa, qua cầu đá.
Khi đến bức tường cuối ngăn tạp dịch viện, hắn thấy một bóng người.
Lư sư đệ đứng ở góc tường, tay cầm kiếm, mặt trắng dưới trăng. Hắn đã thấy?
Lý Mặc dừng lại.
Lư sư đệ nhìn hắn một giây. Rồi quay đi, vai nhún, như không thấy gì.
Lý Mặc trèo qua tường, rơi xuống bãi cỏ tạp dịch viện, lăn vào bụi cây. Nằm im. Tim đập tới cổ. Mồ hôi trộn máu.
Trong tay, mặt dây xanh nằm gọn, ấm. Vết xước nhỏ, không dài hơn móng tay út. Từ đó, tia sáng trắng xanh yếu ớt không tắt — nhấp nháy, như thứ gì đó bên trong viên đá đang thở.
Lý Mặc nhắm mắt.
Còn chưa đến canh tư. Trời vẫn tối.
Bạn thấy chương này thế nào?