Chương 5: Hạt giống
Bụi cây tối. Vệt xám nhạt loang ra chân trời – sắp rạng sáng. Lý Mặc ép tay phải vào đùi, thủy tinh ghim trên cánh tay nhói. Mặt dây trong lòng bàn tay ấm, có mạch đập riêng.
Hắn rướn người dậy. Chân tay rã rời nhưng không ngồi thêm. Bảy ngày kết thúc lúc trời sáng. Còn chưa canh năm, đường từ tạp dịch viện ra khe nứt không gần. Phải đi qua sân sau, lách theo bóng tường tới kho cũ.
Lý Mặc kéo mảnh vải xanh nhặt hôm Phương Liệt đánh tiểu đồng, quấn vội lên bàn tay rỉ máu. Vải thấm đỏ nhưng che được ánh sáng lạ từ vết nứt trên mặt dây. Ánh sáng đó không phải phản chiếu. Hắn thấy nó lúc giằng co với Phương Liệt: từ trong đá, tia trắng xanh bắn ra, nhấp nháy.
Hắn lắc đầu, dồn sức vào đôi chân. Ra khỏi bụi cây, không khí lạnh quất mặt. Sân vắng tanh. Lồng gà dọc hành lang, không con kêu. Canh tư – ai cũng ngủ.
Lý Mặc men bờ tường, chân đạp đất ẩm. Mỗi bước thủy tinh cọ vào thịt, rát đến tận óc. Hắn cắn răng.
Kho cũ hiện ra sau khúc quanh. Cửa gỗ vẫn đóng, then vắt ngang. Hắn kéo then, đẩy cửa, lách vào. Bên trong tối lạnh. Mùi gỗ mục với bụi sách. Mắt đã quen tối. Hắn lần mò đến góc tường đông, nơi khe nứt phát ánh sáng lờ mờ.
Khe nứt vẫn ở đó, mỏng như sợi chỉ. Khi chạm vào, vết đen trên lòng bàn tay nóng lên, khe nứt nới rộng, mở lối đi. Hắn không do dự. Hít sâu, bước qua.
Không gian đảo lộn. Mùi gỗ mục biến mất, thay bởi hương mực lạnh, mùi mưa cũ. Dãy kệ trải dài vô tận. Đèn dầu treo, ánh vàng cam hắt lên sách cũ. Một phụ nữ đứng giữa lối đi. Áo xám tro, dáng mờ trước nền đá xám. Tóc dài xoã che nửa mặt. Mắt nàng màu hổ phách.
Linh Tê.
Nàng im lặng nhìn bàn tay hắn, nơi mặt dây xanh phát sáng xuyên qua vải thấm máu.
— Ngươi đến đúng hạn.
Giọng trầm, không cảm xúc. Nàng bước tới, tà áo lướt sàn đá không tiếng động.
Lý Mặc giơ tay trái, kéo vải ra. Mặt dây xanh lộ giữa vết máu, mảnh nhỏ ở góc vỡ, lộ ánh sáng trắng xanh nhấp nháy.
Nàng dừng lại. Mắt từ mặt dây chuyển lên máu.
— Ngươi chảy máu.
Lý Mặc không trả lời, chỉ giơ mặt dây.
Linh Tê cầm mặt dây, ngón tay lạnh lướt qua. Nàng nâng lên ngang mắt, quan sát vết nứt, rồi áp sát tai.
— Đúng rồi, — giọng đổi khác. — Đây là Hạt giống.
Lý Mặc nhíu mày.
Nàng nhìn hắn.
— Ngươi nghĩ nó là ngọc? Phàm ngọc không phát sáng, không rung. Thứ ngươi cướp là hạt mầm chờ trăm năm để gieo.
Linh Tê xoay mặt dây, chạm vào vết nứt, tia xanh sáng rực rồi tắt.
— Ta giữ thư viện ba trăm năm. — Mắt hổ phách soi thẳng. — Suốt ba trăm năm, ta chờ người mang hạt mầm về. Có kẻ mang ngọc, xương cốt tông chủ, binh khí thượng cổ. Không ai mang thứ này.
Nàng khựng lại.
— Ngươi làm điều không ai làm. Vì ngươi chỉ có liều lĩnh.
Linh Tê xoay mặt dây, bóp mạnh. Viên đá vụn ra, lộ hạt tròn xanh lục, phát sáng dịu. Hạt giống.
Nàng cầm lên ngắm, rồi quay lưng.
— Đi theo ta.
Lý Mặc lê bước. Máu khô dính vào áo. Vết thương nhức dọc cánh tay.
Linh Tê dẫn hắn đến cửa đá giữa hai kệ. Nàng đặt Hạt giống lên đá, cửa mở, lộ căn phòng nhỏ với bàn, đèn dầu, quyển sách để mở.
— Bảy ngày trước, ta cho ngươi Thở lặng, — Linh Tê chỉ vào sách. — Ngươi không cảm nhận khí đúng không? Vì chưa có hạt giống. Phàm phu không mở kinh mạch bằng thở.
Lý Mặc im lặng nhìn sách.
— Bây giờ ngươi trả xong. Ngươi vượt bài kiểm tra. Lẽ ra chỉ ban quyền mượn tầng một, nhưng vì mang Hạt giống, ta nới rộng: một kỹ thuật mỗi tuần, tầng hai trở xuống.
Nàng nhấc sách trên bàn, đưa cho Lý Mặc.
— Thở sáng – cơ sở cảm nhận khí, sau khi có Hạt giống. Ngươi mượn bảy ngày.
Lý Mặc đón lấy. Bìa da ố vàng, viết tay, đọc không hết – mấy chữ: "Thở sáng – Khẩu quyết nhập môn".
Linh Tê nhìn hắn.
— Ngươi là tạp dịch không tu vi, cướp được thứ này từ nội môn. Có gan. Im lặng. Ta thích.
Lý Mặc cúi chào, siết chặt sách.
— Chủ nhân Hạt giống không bỏ cuộc. Hắn đánh thức tuần tra phong tỏa ba lối thoát phía đông. Ra khỏi thư viện, đừng qua cổng chính.
Lý Mặc sững lại.
— Có đường thoát cũ phía sau tế tự. Chỉ tạp dịch biết. — Nàng chạm tay vào không khí, khe nứt rực sáng, mở lối. — Mang Thở sáng về. Đọc trước mặt trời lên cao.
Lý Mặc gật đầu. Quay lưng bước ra khe nứt, chân đạp nền kho cũ.
Cánh cửa đá khép. Khe nứt thu nhỏ thành vết chỉ mờ. Ánh sáng hồng nhạt rọi qua mép cửa.
Hắn không ra ngoài ngay. Ngồi phịch xuống sàn, mở Thở sáng.
Tiếng kẻng từ xa – kẻng báo động. Phương Liệt đã đánh thức toàn bộ tuần tra phía đông.
Lý Mặc không đứng dậy. Hắn cúi xuống. Ngón tay lật trang giấy ố vàng. Miệng lẩm nhẩm từng chữ, hơi thở cuốn theo âm cuối của khẩu quyết – chậm, đều, như rễ cây bắt đầu đâm xuống đất ẩm.
Bạn thấy chương này thế nào?