Chương 6: Hơi thở đầu tiên
Giọt mồ hôi lăn từ thái dương xuống cằm, rơi trên trang sách, nhòe hàng chữ. Lý Mặc không lau. Hắn ngồi khoanh chân trên nền đất ẩm, lưng dựa kệ gỗ mục, đèn dầu đặt sát đùi. Cuốn Thở sáng trên đùi, gáy da bong, trang giấy ố vàng lật dưới ngón tay quấn vải. Hắn đã đọc bốn lần từ lúc trở về từ thư viện. Lần ba mới hình dung đường khí. Lần này không thấy chữ nữa.
Hắn nhắm mắt.
"Tâm tùy hơi. Hơi dẫn khí. Khí nhập kinh mạch."
Mười hai chữ đầu. Lý Mặc đọc thuộc trong đầu, dồn ý niệm xuống đan điền. Cảm giác đầu tiên là không có gì. Hắn mở mắt, nhìn xuống bụng. Chỉ thấy bóng tối và sợi chỉ rách từ tay áo.
Nín thở. Thở ra chậm hơn.
Hắn chưa từng cảm nhận linh khí. Bảy ngày trước, cầm cuốn Thở lặng lần đầu, hắn ngồi hàng giờ dưới gốc đa, cố bắt thứ không khí tưởng tượng. Không có gì. Bảy ngày sau, thứ hắn có là vết thương trên tay, thủy tinh còn ghim dưới da, và cuốn sách mới.
Ngón tay lật trang. Trang hai vẽ đường uốn lượn dọc xương sống, chú thích: "Huyệt khiếu như suối. Tia nước nhỏ khơi thành dòng. Phải biết đào đúng chỗ." Lý Mặc nhìn, thấy nó mờ dưới ánh đèn. Đặt lòng bàn tay lên bụng dưới. Vải thấm mồ hôi lạnh.
Hắn điều lại hơi thở. Chậm hơn. Dài hơn. Không khí đi qua mũi, qua cuống họng, xuống phổi. Lồng ngực phồng lên, xương sườn căng rồi xẹp. Mỗi lần thở là chu kỳ. Hắn lặp lại.
Cơ thể nóng lên.
Không phải sốt. Không phải đau từ vết thương. Hơi ấm lạ bắt đầu từ chỗ lòng bàn tay áp bụng, lan ra như vòng tròn trên mặt nước. Lý Mặc giữ hơi thở, không động. Hắn cảm nhận làn ấm di chuyển — thứ gì đó vừa chuyển động bên trong.
Hắn mở mắt, nhìn xuống mu bàn tay. Đường đen từ thư viện nóng lên. Hơi ấm chảy từ trong ra ngoài, làm đường vân hồng lên đoạn ngắn rồi tắt.
Linh khí.
Cảm giác ấm tan dần. Hắn vội hít thêm hơi theo nhịp thứ bảy. Lần này, sợi tơ mỏng men theo xương sườn, luồn xuống dưới rốn rồi biến mất. Mạch ấn trên mu bàn tay rực lên rồi tắt. Tia mát lạnh theo đường ấn chảy vào kinh mạch.
Ngón tay hắn bấu vào trang sách, đốt trắng bệch dưới vải. Trán ướt đẫm. Hơi thở gấp gáp. Hắn vừa chạm vào thứ chưa từng chạm tới.
Hắn ép mình đọc tiếp trang ba.
"Khí nhập tâm. Tâm định thì khí tụ."
Hít hơi dài, giữ trong lồng ngực ba nhịp, thở ra qua kẽ răng. Lần này dòng khí mạnh hơn. Hắn cảm nhận nó loang trong bụng, ấm và nhẹ. Hồng ấn nóng lên rõ rệt. Thứ khí lạ từ thư viện theo đường ấn chảy vào kinh mạch.
Hắn hít thêm hơi nữa.
Bỏ qua cơn đau vai phải, nơi vết thương rỉ máu dưới vải. Bỏ qua thủy tinh ghim trong cánh tay. Bỏ qua Phương Liệt. Hắn ở đây, trong kho cũ, với hơi thở đầu tiên chạm vào linh khí.
Dòng khí rõ hơn. Sợi dây bạc từ cuống họng xuống đan điền. Mỏng, lấp lánh trong tâm trí. Hồng ấn nóng ran. Hắn cảm nhận ranh giới giữa nóng và đau. Luồng khí lạ từ thư viện hòa vào dòng ấm từ đan điền, tạo vòng xoáy nhỏ dưới rốn rồi tan.
Thứ gì đó vỡ ra bên trong. Lớp màng mỏng vừa bị chọc thủng. Cơ thể nhẹ hơn, đau trên vai dịu đi. Hồng ấn phát sáng tích tắc rồi tắt.
Luồng khí mát ngừng chảy. Hơi ấm trong bụng lắng xuống. Sợi linh khí treo lơ lửng dưới đan điền — yếu, bấp bênh, nhưng có thật.
Lý Mặc thở ra. Mồ hôi chảy thành dòng bên thái dương. Giọt đèn gần cạn, tim đèn cháy đỏ. Trời sắp sáng.
Hắn khép sách.
Tiếng bước chân vọng vào.
Giày đinh trên nền đá vụn. Giọng nói: "Kho cũ không có lối tắt." Giọng khác khàn hơn: "Lư sư đệ canh lối tây. Theo ta. Nếu nó chưa chạy, nó trong kho."
Lý Mặc đứng dậy, không tiếng động. Sách nhét vào ngực. Nhìn qua khe ván. Bóng đèn lồng ngoài sân. Ba người. Phương Liệt cầm đèn.
Cửa duy nhất bị chặn. Tường đá dày, không cửa sổ. Chỉ tối và kệ gỗ.
Hắn lùi sâu vào góc, chân chạm vật tròn. Nắp gỗ cũ, đường kính bốn thước, úp trên nền. Nắp giếng.
Lý Mặc cúi xuống. Ngón tay lần theo vành gỗ mục. Đất ẩm trên thành. Giếng khô, miệng rộng đủ cho người lọt. Khi quẹt tay xuống, hắn chạm đường khắc — hình xoắn ốc ba vòng đứt đoạn, y hệt ký hiệu trong cuốn Thở sáng trang chín. Ký hiệu thư viện.
Tim đập mạnh.
Then cửa bật. Ánh đèn lồng lóe vào. Phương Liệt đứng ở ngưỡng, đèn trong tay, bóng đổ dài. Ba người, lục soát bắt đầu.
Lý Mặc nín thở, thu mình sau nắp giếng, tay trái bám vành gỗ mục. Hồng ấn trên mu bàn tay âm ấm. Sợi linh khí trong đan điền.
Đèn hất vào góc tối. Mạng nhện thành dây bạc trên nóc kệ. Lý Mặc không nhúc nhích. Hơi thở dừng lại. Mắt nhìn qua khe nắp giếng.
Bóng Phương Liệt tiến gần.
Mười thước. Tám.
Bạn thấy chương này thế nào?