Chương 7: Đường Hầm
Mười đầu ngón tay bấu chặt vành giếng gỗ mục. Lưng ép vào thành giếng, gót chân hẫng trên khoảng không. Mùi đất ngấm nước, rêu già, mực khô phả lên mặt. Hắn không thở mạnh.
Phương Liệt đứng cách bảy thước, lưng quay. Linh hỏa trên tay chiếu quầng vàng vọt lên trần, đổ bóng quái dị. Một tên đệ tử lục đống rổ tre góc đông, rơm khô sột soạt.
— Có gì không? — Phương Liệt hỏi.
— Thưa Phương sư huynh, không có mới. Chỉ thùng bể với đất cát.
— Đất cát? Kiểu nào?
Lý Mặc siết tay. Hắn đào hốc giấu mặt dây dưới thùng gạo. Nếu Phương Liệt tìm ra...
Tên đệ tử lưỡng lự.
— Bụi mới, như ai đó mới đào.
Phương Liệt bước về góc đông. Lưng quay khỏi giếng, cách tám thước. Một khe hở trong ánh sáng — khoảng bóng giữa hai đống rơm, không người nhìn.
Hạ trọng tâm. Tay phải rời vành giếng, mò xuống nắp gỗ. Ngón tay chạm hình xoắn ốc ba vòng đứt — khắc chìm, lạnh hơn bất kỳ thứ gỗ nào từng chạm. Luồn tay vào khe, kéo.
Nắp không nhúc nhích.
Dồn lực xuống bàn chân, cổ tay xoay. Tiếng răng rắc khe khẽ. Nắp dịch nửa đốt ngón tay — đủ hé khe tối om.
Hơi lạnh từ lòng giếng phả lên. Tơ linh khí trong đan điền chao động. Đưa chân xuống, ngón chân chạm thành giếng trơn. Tay vẫn giữ nắp. Vai phải nhói, mồ hôi lạnh ướt nách.
— Phương sư huynh, chỗ này có dấu máu khô.
Phương Liệt quay phắt.
— Ở đâu?
Lý Mặc hạ nốt chân kia, thả người xuống lòng giếng. Vải chà vào đá, thân thể va thành giếng. Kéo nắp gỗ đậy phía trên, chừa khe mỏng.
Nín thở. Tay quờ tìm thành giếng. Đá lạnh. Chân mò bậc — không có. Giếng sâu quá tầm, treo người bằng mười đầu ngón tay.
Tiếng Phương Liệt vọng xuống, khuếch đại bởi lòng giếng:
— Máu? Mới hay cũ?
— Mới lắm. Còn ướt.
— Nó vẫn trong kho!
Tiếng giẫm gỗ, thùng rơi. Lý Mặc hạ thêm lóng tay. Mũi chân chạm vật cứng — gỗ bục. Rút chân, tìm điểm khác. Tay trái rời khe đá, với xuống. Ngón tay lướt rêu ướt. Nửa thước, chạm gỗ mục — bục nhỏ, đủ đặt một chân. Gỗ ọp ẹ.
— Có sức nặng từ giếng không? — Phương Liệt hỏi đột ngột.
Lý Mặc cứng người.
Tiếng bước chân tiến gần giếng.
Ánh linh hỏa rọi qua khe nắp, quét vệt vàng trên nền. Nắp rung — ai đó đặt tay.
— Tôi thấy nắp giếng cũ, — giọng đệ tử. — Để tôi mở.
Lý Mặc bám tay vào thành, thả mình. Hai thước rưỡi. Chân chạm đáy. Vai xé rào đau. Không đứng thẳng, lập tức tìm lỗ hổng trên vách — hốc tối tay đã sờ, còn ấm ký hiệu thư viện.
— Có tiếng dưới giếng! — tên đệ tử hét. — Sư huynh! Nó ở dưới!
Hắn rướn vào hốc. Đường hầm trườn trước mặt — thấp, hẹp, vòm đá cong. Khom lưng bước, đầu tay lê trên vách. Nền dốc xuống.
Nắp giếng bật mở. Ánh sáng ùa xuống.
— Lý Mặc!
Giọng Phương Liệt dội xuống đáy giếng, đập thành giếng vọng vào lỗ hầm.
— Ngươi trốn đường ngầm? Mày, xuống bắt nó!
— Nhưng sư huynh, lỗ này...
— Xuống. Nếu không ta ném mày xuống.
Bước nhanh hơn. Đầu chạm vòm đá, cúi thấp. Đường hầm ngoặt gấp trái, tối om. Sờ tường định hướng. Đá lạnh, mướt nước ngầm. Ký hiệu xoắn ốc ba vòng đứt khắc ngay tầm tay, từng cụm, như mạch đập trên mạch quặng.
Phía sau: đá rơi, tiếng chửi thề, kim loại lạch cạch. Tên đệ tử xuống.
Bước nhanh hơn nữa. Mặc đầu đập đá lần nữa. Mặc vết thương vai rách rộng.
Ba mươi bước. Đường hầm mở rộng thành căn phòng nhỏ hình cầu. Vòm đá gãy khúc, tường khắc chữ cổ không đọc nổi. Dừng lại, lắng nghe.
Tiếng đuổi theo xa dần. Rồi im.
Giọng Phương Liệt mờ xa: "Nó… chỗ nào… đường tắt… chặn… tất cả…" rồi tắt.
Căn phòng được chiếu bởi ánh sáng mờ từ đường xoắn ốc lớn trên trần. Phốt pho, xanh lục. Phòng tròn, trống không, một lối vào. Lối kia bị đất sụt lấp, chỉ còn vết nền đá. Lý Mặc chạm đường xoắn ốc trên trần. Lạnh. Nhẵn. Như gốm nung.
Hắn quỳ xuống, lưng tựa tường tròn. Đưa tay sờ thủy tinh ghim dưới da — không dám gỡ. Nước đọng từ trần rơi, tí tách trên nền.
Lật đan điền thử dẫn linh khí. Không còn. Hết sạch lần tu luyện trước.
Đứng dậy. Sắp vạt áo rách. Bước vào bóng tối.
Phía trước, luồng gió nhẹ. Mùi mực. Mùi giấy cũ.
Chân bước tiếp vào bóng tối không đáy, từng bước từng bước, cho đến khi ánh xanh lục từ căn phòng phía sau tắt hẳn — và hắn dừng trước một cánh cửa đóng, trên đó chạm hình xoắn ốc ba vòng đứt, viền tay cầm bằng đồng đã đen kịt.
Bạn thấy chương này thế nào?