Chương 8: Cánh Cửa Xoắn Ốc
Cánh cửa đá cao hơn đầu. Khe cửa phả hơi lạnh — mùi mực khô, giấy mục. Nước nhỏ giọt từ trần xuống vũng, tiếng vọng tan trong tĩnh mịch.
Không then. Không khóa. Tay nắm đồng đen xỉn. Giữa cánh cửa, đường xoắn ốc chạm nổi — ba vòng đứt quãng, xoáy vào điểm nhỏ. Lý Mặc chạm tay vào. Đá lạnh buốt.
Ký hiệu quen. Vòng ngoài, chỗ đứt, ba vòng chụm tâm — cùng một bàn tay chạm. Giếng kho cũ. Cửa thư viện. Một thứ.
Linh Tê lên tiếng sau lưng — giọng gần:
— Cánh cửa này không nên mở.
Lý Mặc không quay. Tay vẫn đặt trên đường xoắn. Hắn chờ. Nàng không ngăn.
Đá dưới tay ấm dần. Nhiệt từ hồng ấn lan xuống ngực, dọc cánh tay, tập trung ở đầu ngón tay. Hồng ấn phản ứng với cánh cửa.
Hắn đẩy. Cửa di chuyển. Đá mài đá — âm thanh chói. Bụi rơi từ trần.
Khoảng tối mở ra. Hơi lạnh ùa vào mặt — mùi bụi lâu năm, đá ẩm.
Linh Tê:
— Đây là bên trong ranh giới.
Lý Mặc bước qua ngưỡng.
Phòng rộng, tường đá vuông vức, không cửa sổ. Giữa phòng — bệ thờ thấp bằng đá xám, mặt phẳng lì. Trên bệ, con dấu vỡ. Ba mảnh kim loại rải rác, đường cắt sắc. Bụi phủ dày — không dấu chân. Không ai vào đây lâu.
Hắn quỳ xuống. Cầm mảnh vỡ. Nặng. Lạnh. Mặt kim loại chạm chữ viết cực nhỏ. Góc mỗi mảnh — ba vòng đứt, dấu biên giới thư viện.
Đặt mảnh vỡ xuống. Quét mắt quanh phòng. Bệ. Ba mảnh kim loại. Không tủ sách. Không văn tự. Mùi giấy cũ vẫn đặc quánh.
Linh Tê, giọng xa dần:
— Cửa này là thông đạo. Ngươi vào khoang lưu trữ trống.
Hắn phủi bụi trên mặt bệ. Dưới lớp bụi — vòng tròn phức tạp, đường nét chồng chéo, trung tâm khoét lỗ tròn vừa ngón tay út.
Cái lỗ đó.
Nhiệt chạy dọc sống lưng từ trong ra.
Cuối phòng, trong tối, thứ gì đó chuyển động.
Âm thanh — đá mài đá từ rất xa. Một tiếng. Rồi im.
Lý Mặc xoay người. Không thấy gì.
Cửa sau lưng từ từ khép. Không ai chạm. Đá cọ đá — dài, chậm. Két khô. Cửa áp khít khung.
Kín. Hết lối.
Trên trần, đường xoắn ốc cửa phát quang lục nhạt. Đủ thấy bệ thờ, mảnh vỡ. Không thấy lối ra.
— Linh Tê.
Im lặng. Rồi giọng nàng, thều thào, vượt khoảng xa:
— Ta... vẫn đây. Chờ một lát.
Hắn ngồi xuống nền, vai nhói, phổi nóng. Chân chạm mảnh vỡ. Nhặt lên, đưa gần mắt xanh lục. Cuối dòng chữ — ký hiệu ba vòng đứt, vòng ngoài kéo dài thành đường thẳng.
Một hướng. Góc đông bắc.
Hắn đứng dậy. Tường đá. Không khe hở.
Cuối phòng, tiếng mài lại vang — gần hơn.
Đường thẳng đen chạy từ trần xuống sàn nơi góc phòng.
Hắn tiến tới. Ba thước. Đủ thấy — không cột, không vách. Bề mặt lồi lõm, lớp vỏ dày. Bên trong, ánh sáng đỏ yếu. Như mạch đập.
Hắn nhìn xuống mảnh vỡ. Dưới lớp kim loại, mạch đen rung — một nhịp.
Từ bóng tối — tiếng thở dài.
Lý Mặc dừng. Đưa mảnh vỡ lên ngang mắt, xoay theo đường kẻ. Đường chỉ về tường đông bắc. Hắn đặt tay lên tường — rỗ. Khắc chìm. Chữ cổ, mờ. Cảm nhận dưới đầu ngón tay: sợi linh khí mỏng chạy trong rãnh đá.
Hồng ấn nóng. Đan điền linh khí chao động.
Tay hắn ấn mạnh. Đường rãnh trên tường hút linh khí — dòng chảy cuốn: từ hồng ấn ra mảnh vỡ, từ mảnh vỡ vào tường. Mảnh kim loại nóng ran. Đường kẻ trên tường đá rực lên xanh lục rồi khựng — đứt đoạn. Thiếu một mảnh.
Hắn quay lại bệ thờ. Mảnh thứ hai. Cầm lên.
Ánh sáng đỏ sau lưng lớn dần. Hơi nóng phả vào gáy. Tiếng thở không còn — thay bằng thứ gì đó nặng hơn, rắn hơn: bước chân.
Hắn áp mảnh thứ hai lên tường.
Bạn thấy chương này thế nào?