Chương 18: Bảy Kể Chuyện
# Chương 18: Bảy Kể Chuyện
---
Chiều hôm đó, trời tối sầm. Mưa dông. Huy đóng cửa đền, ngồi bên đèn. Tiếng mưa rào rào trên mái ngói.
Bảy hiện ra từ góc tối. Bảy mặc quân phục cũ, đội mũ sắt, trên ngực còn dấu vết đạn.
"Mưa to nhỉ," Bảy nói.
"Ừ."
Bảy ngồi xuống bậc cửa. Nhìn mưa. Một lúc lâu sau, hắn nói:
"Ngày tao chết cũng mưa."
Huy không trả lời. Chờ.
"Tao ở chiến trường K. Năm bảy một. Trận đánh lớn. Mưa như trút. Đạn bay như mưa."
Bảy kể. Giọng đều đều.
"Tao trúng đạn vào ngực. Ngã xuống bùn. Máu chảy ra hòa với nước mưa. Tao nằm đó ba ngày mới chết. Ba ngày nghe đồng đội gọi. Không ai đến được."
Huy nhìn Bảy. Mặt hắn xám xịt. Vết đạn trên ngực còn đó.
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó tao thấy một ánh sáng. Không phải cuối đường hầm như người ta nói. Là ánh đèn dầu. Ngọn đèn của đền Đồng Khô."
"Đền này? Làng mình?"
"Ừ. Xa lắm. Nhưng tao thấy. Có người hút tao về đây."
"Ai?"
"Người giữ đèn."
Huy im lặng. Thạch — chắc vậy. Thạch giữ đèn trước hắn.
"Thạch hút mày về?"
"Không. Người trước Thạch. Một ông lão. Tao không nhớ tên."
"Hút hồn lính về làm gì?"
"Giữ đền. Canh khe. Mỗi người lính chết trận là một lính gác cho đền."
Huy nhìn quanh. Trong bóng tối, hắn thấy thêm vài bóng người. Mờ ảo. Lính. Nhiều lính.
"Có bao nhiêu người?" Huy hỏi.
"Từ thời chiến đến giờ, mười bảy người. Tụi tao thay phiên canh."
Huy thở dốc. Hắn tưởng mình chỉ giữ đèn một mình. Hóa ra âm binh quanh đây nhiều hơn hắn tưởng.
"Tại sao mày không nói sớm?"
"Mày không hỏi," Bảy nói.
Mưa nặng hạt hơn. Sấm chớp loang trời. Đèn dầu trong đền lung lay, nhưng không tắt.
Bảy đứng dậy.
"Tao phải đi gác. Đêm nay mưa, khe động."
"Khe động?"
"Hồn dưới đó lên nhiều. Cỏ đen đẩy lên." Bảy chỉ ra ngoài. "Nhìn kìa."
Huy nhìn qua cửa. Dưới mưa, những cây cỏ đen quanh mép khe mọc lên tua tủa. Đen ngòm. Như tay người chồi lên khỏi mặt đất.
"Chúng nó lên," Bảy nói. "Coi chừng."
Bảy biến vào mưa. Huy ngồi một mình với đèn. Tay cầm bật lửa, sẵn sàng.
Hắn nghe tiếng thì thầm từ ngoài đồng. Tiếng gọi tên hắn. Huy — Huy ơi — Huy ơi —
Huy không ra.
Hắn ngồi nguyên chỗ. Nhìn đèn. Mưa rơi. Đêm dài.
Sáng ra, trước cửa đền, có một vết chân. Chân đất. In sâu xuống bùn. Không phải chân người.
Bạn thấy chương này thế nào?